.
Bên này Lâm Uyển thay quần áo, nhân tiện soi gương thử, giật cả mình,
toàn thân đều rực rỡ, cảm giác rất lạ lùng, nhưng không thể không nói, màu sắc
này rất hợp với cô. Trang phục thể thao kiểu đơn giản, vừa khéo tôn lên dáng
người mảnh mai nhưng không làm mất đi những đường cong mềm mại, hóa ra cô vẫn
còn trẻ như vậy à?
Nhớ lại câu chuyện tán gẫu trong phòng ngủ hồi đại học, con người
sống vì cái gì? Phụ nữ sống vì cái gì? Có người nói, con người sống để ăn, phụ
nữ sống để mặc quần áo đẹp. Khi đó cô ấy bị mọi người trách mang là quá tầm
thường, quá nông cạn lại rất không có giá trị. Mà cái gì là “giá trị” chứ. Nhân
Dân Tệ có giá trị, nhưng nó rất tầm thường. Có điều, không có nó thì cũng không
sống nổi, ai cũng muốn sống có giá trị, mà thứ thể hiện giá trị thường là tiền,
nhưng tiền lại rất nông cạn... Vì thế mới nói, đời người chính là một nghịch
lý.
Lâm Uyển giơ tay véo mặt mình mỗi bên một cái, lập tức nổi lên sắc
ửng đỏ cực kì hợp tông với bộ quần áo trên người này, cô nghĩ, vì ăn và mặc quần
áo mà sống, thật đơn giản, không hẳn không phải là một cách sống tốt.
Tây Sơn là một thị trấn nhỏ xung quanh thành phố B, ba mặt bao bọc
bởi núi, ở giữa có hồ được tạo thành từ năm khoảnh nước lớn nhỏ liền với nhau.
Tuy có sông có núi nhưng lại không mạnh tay phát triển ngành du lịch mà bảo tồn
tất cả những gì gọi là cảnh quan sinh thái tự nhiên, chỉ xây một khu nghỉ dưỡng
mở cửa đón một bộ phận nhỏ du khách.
Thị trấn Tây Sơn cách trung tâm thành phố B chừng hai tiếng đi xe,
Trần Kình đích thân lái xe, Lâm Uyển ngồi ở ghế phụ buồn ngủ mơ màng, không
ngừng gật đầu giống hệt gà con mổ thóc. Cái thứ “ngủ gật” này có lẽ sẽ lây lan,
Trần Kình vừa nhìn dáng vẻ đó của cô đã muốn ngáp, đành tập trung tầm mắt về
phía trước, trong lòng cũng thấy tức cười, Lâm Uyển dạo này chỉ biết ăn với ngủ,
càng ngày càng giống trẻ con rồi.
Cả chặng đường không nói gì, đến khu nghỉ dưỡng tụ họp với mọi người,
Lâm Uyển liếc nhìn, thì ra mỗi người đàn ông đều mang theo bạn gái, lại nhìn
người đàn ông bên cạnh đang bận chào hỏi người khác, cô mắng thầm, còn nói cái
gì mà “hít thở không khí trong lành” chứ, chẳng qua là để làm bình hoa cho hắn.
Nhưng mấy cô gái kia, ai cũng trang điểm ăn mặc đẹp đẽ, cô thì trái lại, ăn mặc
trang điểm kiểu chạy bộ buổi sáng, thật không xứng với chức danh “bình hoa” chút
nào.
Trong đám phụ nữ, ngoài Lâm Uyển khác loài, còn một người nữa, đó
chính là Trần Tây. Sau sự việc nhảy nhót lần đó, Trần Tây trước tiên gọi điện
thoại đến thận trọng dò la, thấy cô không tức giận thì lập tức khôi phục thái độ
tự nhiên, nói gì mà thấy cô ấy trúng tiếng sét ái tình với cô, muốn làm bạn bè.
Sau đó nhiều lần hẹn cô cùng đi chơi, Lâm Uyển tuy không ghét Trần Tây, nhưng
cũng không muốn liên quan nhiều đến người nhà họ Trần, bèn tìm đủ mọi lí do để
từ chối. Trần Tây cũng là người biết điều, lâu dần thì không hẹn cô nữa, nhưng
thỉnh thoảng sẽ gửi cho cô mấy tin nhắn hài hước gì đó.
Trần Tây mặc một bộ trang phục thể thao màu trắng, giống hệt một chú
thỏ con nhảy qua nói với cô: “Một lát nữa họ sẽ hóa thân thành những ông già yếu
đuối, vạn năm bất động đó, thật không hiểu tới đó ngồi để nắng chiếu gió thổi có
gì thú vị, đáng tiếc cho phong cảnh ở đây.”
Lâm Uyển nhìn xung quanh, quả nhiên là cảnh đẹp, non xanh nước biếc,
trời trong mây nhẹ. Trên triền núi, ngoài hương tùng bách ngào ngạt, còn có từng
mang quả rừng, vào dịp đầu thu, các loại hoa quả treo đầy trên cành, xa xa nhìn
lại liền khiến người ta trong lòng nảy sinh một cảm giác chờ đợi. Không khí rất
trong lành khiến người ta hít thở không biết chán, cô không kìm nổi lòng bèn
vươn vai một cái thật thoải mái, nghĩ bụng, nếu có thể ngồi xuống tô vẽ vài nét
bút thì tốt.
“Uyển Uyển, cái này cho em cầm...”
Lâm Uyển kinh ngạc quay lại, nhìn thấy người nào đó mang theo mũ ngư
dân, trên vai khoác túi dụng cụ câu cá đứng sau lưng cô. Ăn mặc kiểu này trông
rất lạ, hơn nữa vẻ mặt của hắn cũng rất lạ, vô hại, hiền hòa như mây trên trời
vậy. Cô nhất thời có chút đờ đẫn, hoàn toàn không để ý đến chiếc ba lô to hắn
đang giơ lên trong tay. Trần Tây ở bên cạnh phản ứng nhanh liền nhận lấy, sau đó
không khách khí mở ra, miệng hét ầm lên: “Ồ! Máy ảnh, đúng lúc em vội ra ngoài
quên mang theo. Oa! Còn có đồ ăn nữa, anh Ba, anh rất hiểu em đó, ơ, sao còn có
cả mũ?”
Trần Kình lấy chiếc mũ lưỡi trai màu hồng kia trong tay Trần Tây,
chụp lên đầu Lâm Uyển, nói: “Nắng gắt cuối thu rất nguy hiểm, coi chừng bị cháy
nắng đó.”
“Anh Ba, em cũng muốn.” Trần Tây lục lọi trong túi một hồi, nửa mảnh
vài cũng chẳng tìm thấy, vẻ mặt khát khao.
“Dù sao thì em cũng cháy đen rồi, đội hay không đội cũng vô dụng.”
Trần Kình nói phũ phàng, Trần Tây giận dữ mắt trợn trắng, bĩu môi nói: “Chẳng
thấy ai như anh, em rõ ràng là em gái thân thiết của anh mà.”
Lúc này, từ xa truyền tới tiếng hò hét của bọn Hướng Dương: “A Kình,
mau lên, phong thủy bảo địa của cậu đều bị lũ cháu trai này cướp mất rồi.”
Trần Kình cười vui vẻ, lớn tiếng đáp lời bên đó: “Qua