hú thích là của người dịch).
Diêu Ngạn đi bộ lên tầng năm. Nơi này tường gạch sáng loáng, cô quay
mặt vào tường chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối tung rồi gõ cửa đi vào.
Phòng nghiên cứu có vẻn vẹn ba nhân viên. Họ đang ăn uống tán gẫu, nhìn thấy Diêu Ngạn, bèn bắt chuyện: “Em là người mới?”.
Diêu Ngạn mỉm cười gật đầu. Họ thân thiện tự giói thiệu về mình sau
đó một người hỏi cô: “Những thứ cơ bản nhất em biết chứ? Cách điều chế
cơ bản, thử độ pH”. Chị ta chỉ một đống dụng cụ thí nghiệm, các loại cốc đo lường đủ kích thước bày đầy mặt bàn và hai chiếc nồi đun nước trên
bếp: “Nhớ kỹ một điều, mỗi khi làm xong phải rửa sạch sẽ tất cả những
dụng cụ này”.
Chị ta nhắc nhở thêm: “Đúng rồi, phòng nghiên cứu ở tòa nhà phía đông không liên quan bên này. Mấy ngày trước có người mua hai dây chuyền sản xuất của nhà máy để làm nước ép trái cây và đồ uống pha chế. Chúng ta
chỉ phụ trách ép và cô đặc nguyên liệu thô thôi”.
Đồng nghiệp kiên trì hướng dẫn, còn Diêu Ngạn im lặng ghi nhớ. Đợi
tất cả các phòng ban khác đều có người, họ mới bắt đầu làm việc. Diêu
Ngạn bị họ sai bảo đến chóng mặt. Cô lấy đủ loại đồ uống khỏi tủ lạnh,
vừa ghi số liệu vừa đo độ pH. ít phút sau, hương thơm ngọt ngào tỏa ra
khắp phòng khiên ai ngửi thấy cũng thèm chảy nước dãi.
Trong phòng làm việc ở tầng cao nhất của tòa nhà, Tổng giám đốc Trần
Man Phát lấy một túi giấy trong két sắt đưa cho Tưởng Nã, ông nói: “Một
chút lòng thành, cầm đi!”.
Tưởng Nã cũng không khách sáo, anh thản nhiên nhận lấy. Trần Man Phát vừa cười vừa nói: “Vẫn là cháu có bản lĩnh, giúp được chú việc lớn. Hôm qua sở cảnh sát Nam Giang cũng tới tìm nhưng chú đâu có liên quan đến
chuyện này”. Sau đó ông tỏ ra quan tâm hỏi: “À, vết thương của Tiểu Hứa
sao rồi?”.
Tưởng Nã gác chân lên bàn, đan hai tay vào nhau: “Không sao, cậu ấy rất khỏe”.
Trần Man Phát đưa anh điếu thuốc, ông nói tiếp: “Dù sao thì việc vận
chuyển hàng hóa của nhà máy chú giao hết cho cháu còn về phía Thẩm Quan
thì chú không chắc. Nhưng nếu cháu cần, chú sẽ dò hỏi giúp”.
Tưởng Nã nhếch mép cười khách sáo, chào tạm biệt ông rồi ra về.
Tường Nã đi xuống tầng năm, tay xoay xoay điếu thuốc suy nghĩ chuyện
công việc, ánh mắt mơ hồ lướt qua một bóng dáng nhỏ nhắn, anh bỗng ngây
người. Đôi mắt anh dõi theo Diêu Ngạn đang ôm một chồng giấy tờ đi vào
phòng nghiên cứu, mái tóc buộc cao đung đưa theo nhịp bước chân. Đến khi chỉ còn tia nắng mặt trời đơn độc, Tưởng Nã vẫn đứng ngẩn ngơ. Rất lâu
sau, anh mới nhét điếu thuốc vào miệng, sải bước rời đi.
Diêu Ngạn không được tham gia nghiên cứu trực tiếp, mấy ngày liền cô
chỉ phụ giúp tẩy rửa nồi hấp thí nghiệm. Hằng ngày về nhà, mùi hoa quả
ngòn ngọt luôn bám trên người cô.
Ngửi thấy mùi hương này, Diêu Yên Cẩn nuốt nước bọt, nhìn Diêu Ngạn trân trân: “Em đi làm được ăn ngon?”.
Diêu Ngạn bật cười, cô nói: “Mùi này dính vào lúc em làm việc. Là tinh dầu, không ăn được”.
Diêu Yên Cẩn không biết tinh dầu là gì, vậy nên cô dùng đôi mắt bán
tín bán nghi quan sát Diêu Ngạn, miệng nhai mỗi cơm trắng, quên cả gắp
thức ăn.
Sau khi ăn xong, bà Diêu lén kéo Diêu Ngạn về phòng: “Mẹ thấy thằng
nhóc đó rồi. Nó trắng trẻo, mặt mày tàm tạm. Nó cũng như chị con, sinh
hoạt tự lo liệu được”. Bà chau mày nói thêm: “Có điều gia đình nó ở nông thôn, anh chị em hơi đông. Mẹ nghĩ điều kiện của nó không khá khẩm gì
đâu”.
Diêu Ngạn thoáng tư lự, cô nói: “Mẹ không thấy đưòng từ Trung Tuyển
đến Sĩ Lâm đã giải tỏa một vài thôn xóm hay sao? Năm ngoái sửa đường,
năm nay dỡ bỏ phân nửa nhà cửa. Nhà một người bạn cấp ba của con phút
chốc được phát cho một căn hộ ba phòng. Con thấy nông thôn cũng hay, chỉ cần người ta thành thật, sống có trách nhiệm là được. Gia đình anh ta
sống ở nông thôn, ngộ nhỡ ngày nào đó gặp may mắn nằm trong vùng quy
hoạch, biết đâu sau này lại được sống an nhàn hưởng thụ”. Diêu Ngạn nở
nụ cười: “Hơn nữa chưa chắc người ta để ý chị mà mẹ”.
Bà Diêu nghe cô nói vậy liền gắt gỏng: “Chị con mà còn không hợp mắt
thì còn muốn tìm kiểu con gái thế nào nữa? Lẽ nào định tìm một cô gái
bình thường?”.
Bất giác nghĩ đến người đàn ông trung niên ở phòng khiêu vũ, cô không muốn tranh luận với mẹ, cô nói: “Vậy thì lựa dịp nào đó cho chị gặp anh ta. Con cũng mong chị tìm được một anh chàng thật thà, điều kiện gia
đình không quan trọng, dẫu sao cũng còn có con!”.
Lòng bà Diêu mềm nhũn, bà mỉm cười nhìn cô: “Con có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Đi làm có lương thì giữ lại mà tiêu, mẹ tích góp của hồi
môn cho chị con cũng được kha khá rồi”.
Lúc hai mẹ con nói nói cười cười ra khỏi phòng ngủ, Diêu Yên Cẩn đang ăn táo xem mấy tin thời sự khô khan trên ti-vi. Cô có vẻ bồn chồn liên
tục nhìn ra cửa. Thấy bà Diêu, cô đứng bật dậy, nói: “Con đi phòng khiêu vũ”.
Diêu Ngạn liếc thấy chị đã thay áo váy, cô cau mày nói: “Hôm nay trời nóng, chị đừng đi nhảy nữa”.
Diêu Yên Cẩn nào chịu nghe theo. Cô xỏ dép sandal, chạy vội ra ngoài. Diêu Ngạn mới đuổi được vài bước, bà Diêu đã gọi với theo: “Thôi con,
bỏ đi. Cứ để nó đi, chị con cũng chỉ thích mỗi khiêu vũ