trống cách ngõ vào nhà khá
xa, lo lắng nửa đêm có trộm, ông đi quanh xe vài vòng nhưng vẫn thấy
không yên tâm.
Diêu Ngạn nương theo ánh trăng lê bước ra khỏi ngõ, cô xem đồng hồ,
tính giờ Diêu Yên Cẩn về nhà. Cô vừa băn khoăn không biết có nên kể cho
bố mẹ biết hay không, vừa không muốn bố mẹ bận tâm lo nghĩ, cô thở dài
mệt mỏi. Ngước mắt lên bắt gặp ông Diêu đang loay hoay với xe tải, cô
chạy tới gọi ông: “Bố làm gì vậy?”.
Ông Diêu cười, nói với cô: “Không có gì”. Ông bước tới hỏi Diêu Ngạn: “Sao con ra đây? Chị con lại đi nhảy nữa à?”.
Diêu Ngạn xoay người, khoác tay ông Diêu về nhà: “Con ra tập thể dục
giảm cân nhưng hình như con tập chưa nhiều, chẳng thấy có kết quả. Hôm
nào rảnh rỗi con phải theo chị đi khiêu vũ cho gầy mới được”.
Ông Diêu cười cô: “Con gầy tong gầy teo thế này mà còn muốn giảm
cân?”. Ông vỗ nhẹ gáy Diêu Ngạn: “Con gái các con bây giờ, đứa nào cũng
thích giảm cân, chẳng biết cái gì là đẹp!”.
Hai người, bố một câu, con một câu cùng bầu bạn với ánh trăng về nhà.
Cửa sau nhà ông cụ hàng xóm thủng một lỗ nhỏ, bà Diêu tìm thợ tới sửa nhưng bị ông cụ soi mói, đòi thay cửa cũ thành cửa mới. Cuối cùng khi
mua cánh cửa mẫu mới nhất lắp vào xong, ông cụ yêu cầu bà Diêu phải
thanh toán.
Bà Diêu bấm bụng trả tiền, bà mắng ông Diêu té tát, than thở ban ngày dọn hàng buôn bán vất vả, đã vậy còn chạy ra chạy vào bệnh viện mấy lần một ngày. Bà quá mức cực khổ vì nhà họ Diêu, nguồn cơn đều do xe tải
gây ra.
Diêu Ngạn biết bà Diêu buồn bực nên mới ca cẩm, chứ không thật lòng
oán trách cô họ. Nhưng Diêu Ngạn không yên tâm, ngộ nhỡ bà Diêu chạm mặt cô họ ở bệnh viện, bà sẽ không kiềm chế được cơn giận. Do đó, cô ôm đồm việc chăm sóc người bị thương vào mình. Hết đi làm ở nhà máy lại chạy
qua bệnh viện, bận đến thở không ra hơi.
Vào mùa nước giải khát đắt khách, đơn hàng kéo về công ty ùn ùn. Công nhân phải tăng ca, ăn lương theo sản phẩm, lương làm một tuần có thế
gấp đôi bình thường. Phòng nhân sự không ngừng thông báo tuyển dụng.
Nhưng vì công tác tuyển dụng nửa cuối năm không được chuẩn bị tốt nên
thời gian này công ty đành nước đến chân mới nhảy, ra chỉ thị kêu nhân
viên hành chính xuống phân xưởng giúp đỡ. Diêu Ngạn là một trong số
những người xui xẻo phải xuống phân xưởng phụ việc.
Cô không hiểu quá trình sản xuất, vì thế chỉ được giao nhiệm vụ chạy
qua chạy lại đưa nhãn dán của đồ uống hoặc đến nhà kho kiểm kê hàng hóa, theo dõi Container tới lui, vận chuyển hết chuyến này đến chuyến khác.
Hôm nay, Hứa Châu Vi rất rảnh rỗi, anh ta nhảy lên xe hàng theo tài
xế đi từ thị trấn Lý Sơn đến công ty nước giải khát. Hoa quả tươi ngon
chất đầy xe. Trang trại trồng trọt hơn mười nghìn mẫu ở ngoại ô Lý Sơn
bắt được miếng mồi béo bở là nhà máy nước giải khát, sắp sửa gom toàn bộ xe tải lớn nhỏ xung quanh đến chở hàng.
Tâm trạng Hứa Châu Vi khá tốt, anh ta lấy điện thoại ra gọi: “Anh Nã, hôm nay em cũng tới, buổi tối cho em về chung”.
Trong lúc nói chuyện điện thoại, xe tải đã chạy vào khuôn viên nhà
máy. Hứa Chầu Vi ngó nghiêng xung quanh, ánh mắt bỗng dừng trên người
Diêu Ngạn lúc này đang đẩy xe đi ngang qua, anh ta cười hô hố nói: “Anh
Nã, anh không đoán được em gặp ai đâu”.
Tưởng Nã không có tâm trạng nói chuyện tào lao, anh buông ra một câu: “Dập máy đây!”, sau đó lạnh lùng ngắt kết nối.
Mồ hôi Diêu Ngạn vã ra như tắm, đầu tóc cô ướt rượt như xông hơi dưới quả cầu lửa, cô giơ tay che trán tránh ánh nắng chói chang.
Diêu Ngạn giao xe đẩy cho công nhân, cô một tay chống eo, một tay phe phẩy quạt cho mát. Nhìn xe cẩu nâng hàng xếp vào container, cô thở phào một hơi, định về phòng nghiên cứu uống nước cho thỏa cơn khát.
Hứa Châu Vi nhảy từ xe hàng xuống, chạy như bay đến chỗ Diêu Ngạn.
Sau một hồi săm soi cô từ trên xuống dưới, mắt anh ta dừng trên ngực áo
ướt đẫm mồ hôi của cô, anh ta nuốt ực nước bọt, cười cợt nhả: “Chậc,
không phải em Diêu đấy ư? Sao em lại làm công nhân ở đây?”.
Diêu Ngạn nghi ngại nhìn anh ta, vài giây sau mới sực nhớ ra anh ta
là người ở trung lộ Lý Sơn, cô lạnh lùng liếc anh ta một cái, xoay người đi ngay.
Hứa Châu Vi đuổi theo, đưa tay định tóm vai cô. Ai ngờ đuôi tóc của
Diêu Ngạn quét qua tay khiến anh ta nảy ra ý nghĩ khác, tức tốc túm lấy
tóc cô.
Da đầu Diêu Ngạn nhói lên, cô khựng người, vô thức kêu đau. Diêu Ngạn chưa kịp phản ứng, Hứa Châu Vi bỗng kéo mạnh vai cô. Lưng Diêu Ngạn áp
vào cơ thể ấm nóng, lọt thỏm trong vòng tay của anh ta.
Diêu Ngạn phát hoảng: “Anh làm gì vậy?”. Cô giãy nảy lên, lắc vai
muốn thoát khỏi nhưng đuôi tóc của cô còn trong tay anh ta, cựa quậy nhẹ cũng thấy đau.
Hứa Châu Vi cố tình ôm chặt cô. Mùi trái cây thơm ngọt quanh quẩn bên mũi anh ta, mồ hôi thấm ướt khiến làm áo Diêu Ngạn trở nên trong suốt,
che không nổi cảnh xuân kiều diễm bên trong. Cô mềm mại vượt xa sự tưởng tượng của Hứa Châu Vi khiến anh ta không kiềm chế được, nghĩ ngợi lung
tung, mắt anh ta sáng lên: “Em tên gì?”.
Diêu Ngạn tức giận gào to.
Tiếng hét của Diêu Ngạn vang vọng. Một công nhân muốn giúp cô nhưng
nhân viên tạp vụ
