ai người cũng không dám đứng xa, sợ một hồi gọi người. Tú Linh nghe
càng sợ hãi, trước kia Quý Phi thị tẩm, nào có âm thanh như vậy? Sau đó
Quý Phi đều mệt chết khiếp, ngủ thiếp đi, mọi việc không để ý tới. Mới
vừa rồi hai người ở bên kia đã giày vò nhau, lúc này làm sao ngâm nước
nóng xong hoàng thượng lại kêu gào? Đừng nói thật sự là cho thuốc sai
rồi, Quý Phi có cái gì kỳ lạ đi?
Ở bên ngoài mấy người này thấp tha thấp thỏm, Vân Hi ở bên trong có thể
nói đúng là chết đi sống lại! Hắn cũng không biết Phi Tâm lại tay nghề
này, có thể khiến bắp thịt cứng ngắc của hắn trở nên vô cùng sảng khoái! Hắn không muốn kêu la, nhưng cái cảm giác vừa đau vừa thoải mái này
thật sự làm hắn nhịn không được. Cho dù là thái y viện cũng không ngờ kỹ thuật của nàng lại tốt như vậy!
Cả người hắn lúc này đều nằm ở trên tháp, trên lưng phủ một chiếc khăn
nhung. Phi Tâm quỳ gối trên lưng hắn, đầu gối và khuỷu tay đều dùng lực! Tìm chính xác vị trí huyệt vị của hắn, luyện ngón tay cứng cáp một chút cũng không sao!
“Ông trời…, đồ chết tiệt này, nàng lại có thể giấu ta lâu như vậy… Không nói cho ta biết!” Cổ họng Vân Hi phát ra tiếng rầu rĩ buồn bực, nhưng lại
thở dài vô cùng vui sướng.
“Thì mới học qua thôi.” Phi Tâm cũng cắn răng, bắt đầu lạc giọng. Đầu đầy mồ hôi, hao hết nửa sức lực, chỉ là ngón tay không được rành, sau lưng hắn y như tấm sắt vậy. Mấy tháng nay hắn thật sự rất mệt, thái y viện bên
kia nào dám xoa bóp hắn như vậy? Vốn nàng cũng không dám, hơn nữa mỗi
lần hắn nổi lên cái tính chả thèm ngó ngàng gì, Phi Tâm đều bị hắn chỉnh chết đi sống lại, cho dù có lá gan này cũng không có khí lực.
Nhưng hôm nay quả thật không giống vậy, gió nhẹ ấm áp làm cho Phi Tâm có chút được sủng mà lo, không có tê liệt như trước kia. Hơn nữa nàng đã đồng ý với hắn, muốn giúp hắn xua tan mệt mỏi bằng bất cứ giá nào.
Nàng biết hắn chịu gào lên, lúc trước khi nàng học căn bản không cơ hội phát huy trên người mẫu thân, ai lại chịu nổi sự xoa bóp như vậy, cũng không thể kiên nhẫn ngồi cứng nhắc như thế. Chẳng qua là học một chút điểm
huyệt, luyện tập một tí.
Về sau vào cung tay nghề này cũng trở nên vô dụng, lực ở tay cũng không
còn mạnh. Cho nên bây giờ chỉ có thể dùng khuỷu tay và đầu gối thay thế! Nàng biết hắn ngày thường hạ triều xong cũng khó sống yên ổn, gần đây
rất nhiều chuyện, từng đám công thần tới gặp không ngớt. Các viện đều
phải thiếp lập lại từ đầu, chuyện các nơi lại quá nhiều. Hắn phải thuận
theo trước rồi mới từ từ điều hòa ngồi lâu, lưng luôn cứng ngắc. Khí lực cũng khó buông lỏng, bên dưới rất đau. Lúc này đau nhức, lát hồi thư
thái là do Phi Tâm căn bản mắt điếc tai ngơ với tiếng la của hắn, một
lòng chỉ muốn giúp hắn dễ chịu mới thôi!
Sau khi xoa bóp xong bả vai hắn, Phi Tâm chuyển đầu ngón tay sang thắt lưng hắn. Phần này nàng không dám dùng khuỷu tay. Vân Hi bắt đầu để hai tay
dưới cằm. Được nàng ấn bấm nhào nặn, xương cốt hắn thả lỏng ra. Tháp hơi nghiêng tựa vào vách tường điện, chiếc mâm khô ráo được đặt trên bàn.
Sát tường là một chiếc kệ chạm trổ hoa văn, trên đó có bày một ít sách.
Hắn thuận tay rút ra mấy quyển xem. Chẳng qua chỉ là “Lễ ký”, “Ngôn
huấn” các loại, hắn thấp giọng nói: “Mấy cái này nàng thuộc làu làu rồi
còn xem làm gì? Mỗi ngày có thời gian rảnh ngâm nước nóng thì lại không
được?” Phi Tâm mơ hồ không rõ. Vân Hi lắc lắc đầu. Hắn vừa nói vừa thuận tay đẩy một cái, vô tình lại lướt qua khe hở trên tháp, đột nhiên sờ sờ một cái. Đầu ngón tay kéo ra một thứ! Hắn nhìn thoáng qua, nhất thời
mắt mở to ra, ý cười rộ lên.
Hắn chống khuỷu tay nghiêng đầu, quay mắt sang nhìn bóng lưng của nàng. Tóc dài xõa ra vô cùng động lòng người. Nàng cột một chiếc áo dài rộng, lúc này đã tuột ra hết một nửa. Da thịt nửa ẩn nửa lộ điểm vài vết hồng.
Mỗi lần thấy nàng như vậy, cả người hắn như chìm đắm trong say mê!
Đối với nàng mà nói, nàng lớn lên trong mấy lời lễ nghĩa giáo huấn đó, nay
có thể vì hắn như thế đã là cực kỳ không dễ. Nàng ít khi chủ động lấy
một lần. Hắn tất nhiên là phải phối hợp. Vô tình thế nào mà dằn lại được sự điên cuồng ngày trước, cùng nàng hưởng thụ tư vị dịu dàng mềm mại.
Nay thấy nàng hăng hái như vậy, trong lòng hắn tựa như tràn ngập hương
thơm say ngất khó nói nên lời.
“Thuốc kia nàng vẫn cứ tiếp tục dùng đi. Ta thấy nàng tốt hơn nhiều lắm. Bắt
đầu điều trị từ tháng ba năm trước, cũng đã hơn một năm. Cuối tháng tám
năm ngoái cũng thấy có chút hiệu quả. Rốt cuộc là khỏe hơn ngày trước
rất nhiều.” Hắn nhìn bóng lưng nàng, mở miệng nói.
Phi Tâm nghe xong liền đáp lại. Thật ra thì nàng cũng hiểu được quả thật là như thế. Năm trước từng có thai, tuy nói là cuối cùng không thể giữ
được, nhưng tóm lại là khỏe hơn nhiều. Điều dưỡng đến hôm nay, nếu nàng
lại ham lạnh thì sẽ trở đi trở lại. Chẳng phải là phụ một phần tâm ý đó
sao?
Vân Hi nói tiếp: “Dưa hấu tuy mát, vải và nhãn tuy ngọt nhưng dễ bị thiếu
nước, hạnh mận linh tinh gì đó cũng không tốt cho việc điều dưỡng, tóm
lại là dùng một ít thôi. Nhưng mà lần trước bắt nàng kiêng kỵ mọi thứ
cũng đã qua