ần đây bởi vì chuyện chính
sách mới, hắn vừa bận rộn vừa mệt. Nghĩ nàng khó có thể giả trang xoay
trời chuyển đất như vậy, không được cũng có thể sang Khải Nguyên Điện
thăm hắn một cái. Ai ngờ nàng thật sự không đến, không đến là không đến, nay lại còn tung tăng chạy qua Thọ Xuân Cung! Cái đồ không có lương
tâm!
Phi Tâm bị hắn nhéo đến đau, đột nhiên bả vai run lên, không cần ngẩng đầu
cũng biết hắn đang phi đao! Hồi tháng năm, Tú Linh giục nàng đi Khải
Nguyên Điện đùa nghịch ngây ngô, nhưng nàng cảm thấy, khó nhất là phải
đánh hạ được Thọ Xuân Cung. Cái bộ dáng này trước hết phải để cho thái
hậu ở Thọ Xuân Cung xem, hơn nữa không lộ kẽ hở mới là việc cấp bách.
Cho nên nàng tìm mấy người mặt mày sinh động, cẩn thận quan sát học hỏi
một tháng. Lúc trung tuần tháng sáu nàng bắt đầu đánh bạo, hôm nay cũng
có chút thành tựu.
Nhưng hắn gần đây lại cực kỳ bận bịu, mỗi ngày đều cùng công thần nghị sự đến đêm khuya, nàng muốn chờ hắn có thời gian sẽ sang nói chuyện với hắn.
Ai ngờ hôm nay hắn bất thình lình đánh vào, làm nàng lúc ấy vô cùng hốt
hoảng!
“Có phải nàng cố ý gây khó dễ cho trẫm phải không?” Vân Hi kéo nàng lao
thẳng đến giữa tiểu đình mới buông tay ra, nàng gần đây ngâm trong thang thuốc kia không chịu được nóng, chỉ mới mấy bước mà vẻ mặt đỏ bừng. Phi Tâm nghe ngữ điệu tức giận của hắn, nhất thời cũng không dám biện bạch, ngoan ngoãn chờ hắn trút hết cơn giận.
“Bây giờ đầu óc nàng mơ hồ, giữa trưa không ngủ chạy đến đây làm gì?” Hắn
vươn một ngón tay chọt vào đầu nàng, làm nàng hoảng hốt. Gần đây nóng
muốn chết, trong vườn nửa bóng người cũng không có, mèo khắp nơi cũng đi nghỉ, “Lời trẫm nói nàng không nghe lọt câu nào, vài ngày không thấy
nàng, nàng lại bắt đầu làm bừa! Nàng đội cái sừng trâu này lên đầu thì
đẹp đẽ cái gì hả?”
Phi Tâm bị Vân Hi chọt đến choáng váng, cộng thêm nắng nóng không chịu nổi, tuy nói đang ở giữa hồ, gió thổi rì rào nhưng trong lòng tựa như có
kiến lửa bò qua. Nàng bị hắn mắng mà thẹn thùng, hắn đè giọng xuống một
chút, đứng ở bên hồ cũng có thể nghe được. Nàng lui lại hai bước, thấy
hắn tiến lên ép chọt đầu nàng, sét đánh ngang mày gì đó cũng không quản, đưa tay bắt lấy tay áo của hắn: “Thần… thần thiếp đi ăn… ăn chực.”
“Nàng nói cái gì?” Vân Hi nghe mà suýt ngất, quả thật không thể tin vào lỗ tai của mình.
“Ăn chực…” Phi Tâm tím mặt, ấp a ấp úng cả buổi mới nói ra hai chữ.
“Nàng không phải thật sự bị bệnh đó chứ?” Hắn có chút lo lắng, đưa tay sờ sờ
sau gáy nàng. Nàng lắc lắc đầu, nhăn mặt nói: “Thang thuốc kia đừng dùng nữa được không? Thần thiếp sắp bị thiêu rồi.”
Vân Hi cúi đầu nhìn gương mặt nàng đang vo thành quả mướp đắng, đột nhiên
ôm nàng cười! Thoáng chốc lại quên sạch sẽ những lời nàng nói trước đó!
Bởi vì gần đây nàng điều trị gấp đôi, bên trong thì dùng thuốc của Phùng Ý Xương, còn lại bên ngoài thì dùng dược liệu can khương đảng sâm đương quy ngâm trong nước nóng. Vân Hi lại bỏ toàn bộ mấy món sống nguội
quanh nàng, lần này, trong Cúc Tuệ Cung một chút trái cây cũng không có. Trước kia phân phát sang đây cũng chỉ là bày thêm hương, nay Tú Linh
nghiêm khắc chấp hành chỉ thị của hoàng thượng, ngay cả bày biện cũng
không. Về sau vào hạ, đừng nói sống nguội gì đó, cả trà cũng phải kị.
Nước ô mai ướp lạnh, hạt sen ngân nhĩ các loại càng không thấy ở Cúc Tuệ Cung!
Phi Tâm bị thiêu nóng đến chân, cả ngày đều đứng ngồi không yên, ít ngày
trước thì đánh bạo qua chỗ thái hậu một chuyến, nhìn thấy mâm hoa quả.
Trước kia mấy thứ này nàng nào để vào mắt, gần đây nàng bị nóng đến phát hoảng, liền mượn diễn trò mà hôm nay mặt dày thêm mấy lớp nhào vào ăn.
Tú Linh thấy cũng không dám ngăn cản nàng, để nàng ăn hơn nửa mâm vào
bụng!
Lúc này lại bị Vân Hi quở trách đến nghệch mặt ra, bất đắc dĩ nàng mới nói
hết sự thật. Chính nàng cũng vô cùng ngượng ngùng, nhưng thang thuốc này thật sự là thiêu cháy người khác.
Nàng cũng không tiện chạy đến những nơi khác trong cung ăn uống, đành phải
qua chỗ thái hậu! Thứ nhất là mượn chuyện này chứng minh bản thân không
giống trước kia, thứ hai cũng có thể thỏa mãn một chút ham muốn ăn uống!
Vân Hi quả thật là cười không được, cho dù là đi ăn chực cũng phải một công đôi việc không thể làm lỡ. Nhưng cười thì vẫn cười, bộ dáng nàng như
vậy làm cho hắn cũng có phần lo lắng. Hắn trước đây sai Phùng Ý Xương
săn sóc thân thể Phi Tâm xong cũng phái Mạnh Lao Tán đến cùng giải quyết với Phùng Ý Xương, nếu Quý Phi có cái gì không ổn thì cần phải nói cho
hắn biết trước, tuyệt đối không được mảy may chậm trễ. Nhưng mấy ngày
nay, Phùng Ý Xương cũng không lại đây, hắn nghĩ cũng không có chuyện gì.
Thấy bộ dạng của nàng như ngồi trên chảo lửa, hắn cũng bắt đầu nóng ruột
nóng gan, không khỏi đưa tay ôm nàng, vỗ về bụng nàng nửa đùa nửa thật
nói: “Hay là có đi?”
Phi Tâm nghe xong ngẩng đầu. Nhớ lại lần trước, hắn nói nàng có, kết quả
nửa tháng sau nàng thật sự có. Lúc này nghe vậy, trong lòng liền nhảy
loạn. Hắn nhìn sắc mặt của nàng, tâm trạng càng rạo rực. Hôm nay này búi tóc sừng trâu, lại vô cùng
