ó, bà cũng từng như
thế. Lúc ấy Phi Tâm vung vãi tiền bạc. Ai cũng biết Quý Phi này tiêu
tiền không tiếc. Có khi rơi vào tai Tinh Hoa, bà nghe xong thật sự không cho là đúng, cho rằng nữ nhân này chạy đến hậu mà kết giao với người
khác. Một bộ nhà giàu mới nổi. Có khi còn cố ý cho một đống nô tài qua
chỗ nàng đòi thưởng. Bây giờ nghĩ lại, thật ra lại cảm thấy bị kẹp giữa
mẹ con bọn họ đúng là khó xử.
Nàng vừa nói xong, bên ngoài đột nhiên có tiếng vang lên: “Nàng không phải
tâm trí không được tốt sao? Sao bây giờ lại nhớ đến mấy chuyện hư hỏng
này?”
Thái hậu vừa ngẩng đầu lên thì gặp Vân Hi đang đen mặt tiến vào. Hắn qua đây cũng không cần thông báo. Trừ phi thái hậu có việc thì mới dặn nô tài
trước, bằng không hoàng thượng sẽ lặng lẽ tiến vào. Người nào dám ngăn
đón? Trên người hắn còn mặc triều phục, hoa văn rồng uốn lượn vàng sẫm,
trên đầu cột quan, vừa thấy thì biết bãi triều xong thì đi thẳng qua
đây. Kết quả lại nghe thấy mấy lời của Phi Tâm, hắn liền mất hứng!
Lời của Vân Hi khiến Phi Tâm sợ tới mức nhảy dựng lên. Không nghĩ rằng hắn
lại chạy tới đây. Kết quả thì nàng đang nói bậy, nhưng lại để cho hắn
nghe thấy! Nhất thời thái hậu mở miệng nói: “Hoàng thượng cũng không cần để ý. Nói giỡn một chút thôi. Ai gia cũng buồn. Bây giờ chỉ nghe chuyện vui mà thôi!”
Vân Hi trừng mắt nhìn Phi Tâm. Tính kế tỉ mỉ thật, nhưng thật ra không lòi
đuôi. Nhưng còn sự sắp xếp của hắn thì sao! Cứ nhất định phải bươi móc
tới lui chuyện hai mươi vạn lượng thì mới chịu nghỉ!
Phi Tâm vội vàng đứng dậy quỳ xuống dập đầu, Vân Hi mấy ngày nay bận quá,
việc nhiều đến mức không có thời gian đi thăm hậu cung. Vốn lẽ phải vô
cùng nhớ mong, lúc ấy hắn đi Cúc Tuệ Cung trước, biết được nàng vọt tới
chỗ thái hậu thì nhanh chóng chạy qua đây. Nay thấy rồi lại nóng ruột
nóng gan, hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm cái đầu của nàng. Hôm nay là cái
kiểu tóc gì vậy? Thiệt kỳ quái y như sừng trâu!
Thái hậu nhìn ánh mắt Vân Hi, trong lòng cũng hiểu được mười phần. Hắn thật sự đang phát cáu sao? Hai mắt sắp toét ra rồi!
“Hoàng thượng hôm nay sao lại rảnh rỗi sang đây? Hiếm khi có dịp rảnh, giận
dỗi làm cái gì? Nàng bị bệnh không được lanh lẹ, nhớ tới cái gì thì nói
cái đó, cần gì phải so đo?” Thái hậu nói xong, mắt liếc Vân Hi, ý là còn không nhanh chóng miễn lễ cho nàng đứng lên?
Vân Hi nghe thái hậu nói vậy, nhất thời trong lòng lấy làm ngạc nhiên, lại
nhìn thấy thái hậu dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn. Hắn hơi chần chừ, ngồi
xuống bên cạnh thái hậu nói: “Đứng dậy đi! Trẫm thấy nàng càng bệnh càng lợi hại. Cái gì nên nhớ thì không nhớ được, không nên nhớ thì toàn nhớ
kỹ! Đã không được lanh lẹ thì cứ lo dưỡng thân. Món nợ lúc trước còn
chưa rõ ràng, còn chạy tới đây cầu xin cái gì?”
Phi Tâm được Tú Linh chậm rãi đỡ dậy, hai mắt rũ xuống không dám nói nửa câu.
Tinh Hoa cười cười: “Nay cũng không có gì, mấy tháng nay hoàng thượng nhất định là quá nhạy cảm rồi!”
Vân Hi nghe mà khẽ động, Phi Tâm trong mắt thái hậu là một người vô cùng
cẩn thận. Nay chiêu này của nàng quả nhiên là hữu hiệu, không hề kiêng
kỵ mà tán dóc trước mặt thái hậu, nhưng thật ra là làm cho thái hậu bắt
đầu giảm bớt sự đề phòng.
Phi Tâm lúc đang nói nhảm thì bị Vân Hi chộp được, trong lòng cũng có chút
áy náy. Nàng trái lại không muốn bám lấy món nợ trước kia của hắn, chỉ
là bây giờ thẳng thắn thành khẩn với thái hậu như vậy là hữu hiệu nhất.
Nàng cũng không dám liếc lung tung, chỉ ngoan ngoãn đứng bên cạnh Vân
Hi, nghe hai người kia nói chút lời quan tâm.
Vân Hi nghe xong cười, chốc lát lại nói chuyện phiếm với thái hậu mấy câu,
thấy cặp mắt thái hậu có phần mơ màng, biết bà gần đây có thói quen ngủ
trưa nên liền đứng dậy rời Thọ Xuân Cung.
Vừa ra khỏi thì hàm răng hắn cũng ngưa ngứa, nhìn bộ dáng Phi Tâm tự nhiên
bước chân lộn xộn theo sau hắn, hôm nay nắng chết người, bên ngoài ve
sầu kêu chói tai, ngay cả lá cây cũng bị mặt trời nướng héo. Vậy mà nàng lại rảnh rỗi chạy qua bên này! Hai người ra khỏi Thọ Xuân Cung, xe kéo
một trước một sau đã tới trước ngự viên. Gần ven hồ, gió nhẹ thổi qua
tạo cảm giác mát mẻ. Trên mặt hồ bông súng nổi lềnh bềnh, lúc này lá
xanh gợn sóng, liễu trên bờ rũ xuống óng ánh. Vân Hi đuổi hết mọi người
ra, lập tức dắt nàng đi qua thủy đài trên cầu.
Rõ ràng nàng bình tĩnh như thường, thật sự là nàng đã hoàn thành nhiệm vụ, ánh mắt hưng phấn, cười tươi tự nhiên, trước mặt thái hậu cũng không có nửa điểm sơ hở là lời khen ngợi tốt nhất cho sự diễn kịch của nàng.
Nhưng nàng vừa đứng trước mặt hắn, càng sôi nổi như thế thì hắn càng khó kiềm chế. Kỹ xảo của nàng đúng là tuyệt diệu, càng gặp nguy không loạn, hắn lại càng là bình tĩnh không được. Bảo nàng bớt qua Thọ Xuân Cung
nàng không nghe, hôm nay bị hắn tóm gáy thật đúng là tức chết người!
Hắn kéo nàng đi một mạch, đi đến giữa đài thì quay đầu lại, thấy nàng há
miệng híp mắt, tua rua trên đầu cọ cọ khiến tim hắn hơi ngứa. Đã quen
nhìn bộ dạng trước kia của nàng, nay nàng chuyển sang bộ dạng khác như
vậy lại làm trống ngực hắn lỡ mất hai nhịp. G
