hư trứng
ngỗng vậy, chủ yếu ở động tác và thần thái, làm cho Tinh Hoa cảm thấy
nay nàng càng tỏ ra kiều diễm.
“Mấy ngày nay xem khí sắc ngươi cũng không tệ. Thời gian trước ngươi nói
choáng váng đầu óc, cứ suy nghĩ là đau đầu. Hôm nay nóng như vậy, sao
giữa trưa lại tới đây?” Tinh Hoa nhướng mày, nâng chén trà ngọc bích
trong tay, “Về bệnh này của ngươi, ai gia cũng hỏi qua mấy vị lão thủ
thái y viện, sợ là khó trị khỏi. Trước kia đột nhiên nói giọng nam, chỉ
sợ cũng bởi vì căn bệnh này mà ra. Nay xem ngươi nói chuyện thuận lợi
hơn, trong lòng ai gia cũng an tâm không ít.”
“Thần thiếp bị bệnh đã lâu, đã phiền thái hậu chăm sóc. Nay thần thiếp cũng
thấy tốt hơn nhiều, cũng không có chỗ gì không ổn.” Phi Tâm khẽ cười,
mắt lại nhìn chằm mâm hoa quả trên bàn. Tinh Hoa có chút sợ run, nói là
tốt hơn nhiều, hễ tí là nói giọng nam. Nhưng làm sao mà cứ nhìn như
không tốt, trước kia nàng có bao giờ nhìn chằm chằm vào đồ ăn như thế
đâu.
Thái hậu thấy buồn cười, lại nhìn mâm hoa quả bày trên bàn, tất cả đều được
ghim tăm. Bà thuận tay ghim một miếng dưa hấu đưa qua: “Quý Phi nay thật ra thay đổi không ít, trước kia làm sao ăn mấy thứ này?”
Phi Tâm thấy vậy thì cười đưa tay nhận lấy, có chút ngượng ngùng, mặt đỏ
ửng: “Hôm nay trời nóng quá, cho nên cổ họng thần thiếp cũng có chút khó chịu!” Nàng vừa nói, vừa cầm lấy cây tăm đưa miếng dưa hấu bỏ vào
miệng. Thật ra thì gần đây là vì mấy thang thuốc kia mà làm cho nàng
thiếu nước, nhưng mà ở trước mặt thái hậu phải diễn kịch một phen.
Thái hậu thấy nàng như vậy, sự hổ thẹn đối với hoàng thượng lại tăng thêm
mấy phần. Trước đây Quý Phi tuy rằng hay tính kế, nhưng tóm lại mấy năm
nay không gây ra chuyện rắc rối gì. Lúc trước nhận tội cũng là không
muốn liên lụy ra rộng thêm. Cho dù nàng qua lại với ngoại thần, nhưng
cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì. Trái lại sau cùng nửa điểm cũng
không đề cập đến chuyện phụ thân, nay ngẫm lại, thật ra chuyện tham lam
trước đây cũng là thứ yếu.
Nhất thời nhìn nàng ăn không ngừng, tăm không rời tay, tự giác ghim vào hết
nửa mâm. Chén trà trong tay cũng hướng lên trời, Phi Tâm trước kia cũng
không ăn uống thế này, hễ bày biện trong cung cũng là vì thêm hương hoa
quả. Thấy nàng bất kể dưa hấu, vải, đào, hạnh hay là dưa ngọt, ai đưa
cũng không từ chối, càng ăn càng hưng phấn, hai mắt đều cong thành trăng lưỡi liềm!
Thái hậu thấy bộ dáng an nhàn của nàng như vậy, quả thật đáng yêu hơn ngày
trước rất nhiều. Bà cảm thấy mấy lời dò xét của mình có chút tiểu nhân,
mấy người bên thái y viện đều nói, mạch tượng Quý Phi ứ nghẹn, tâm trệ
khó tán. Vả lại bà thỉnh thoảng cho người qua Cúc Tuệ Cung do thám, mỗi
lần đều như thế, nhưng lại không giống như là giả bộ! Trước kia nàng giả trang Nguyễn Tuệ, nhưng Nguyễn Tuệ xuất thân thế gia đại tộc, cho nên
khi giả vờ thì đơn giản chỉ thu lại chân mày, tính ra thì rất nhỏ nhặt.
Huống chi nàng giả vờ lúc này quả thật không có ý nghĩa gì!
“Gần đây lo nghỉ ngơi cho tốt, cũng không cần phải quản mấy chuyện vặt vãnh
phức tạp. Đợi ngươi khá hơn chút thì xử lý công việc cũng không muộn.”
Thái hậu nhìn nàng, thấp giọng nói, “Chuyện lúc trước nói cũng được.
Nhưng mà tóm lại phải nhắc nhở ngươi, nữ nhân hậu cung an phận chút là
chuyện đầu tiên, suy cho cùng thì không phải là chuyện nữ nhân nên
quản.”
“Thần thiếp biết rồi, về sau sẽ không quản mấy chuyện này nữa.” Phi Tâm chớp
mắt nhìn, thấp giọng nói, “Thái hậu, thần thiếp bằng lòng đem tiền trả
lại cho Lâm đại nhân. Thái hậu đừng vì chuyện này mà tức giận được
không?”
Thái hậu nghe xong nhất thời nghẹn ngào, lắc đầu nói: “Quên đi, đã nói đừng
nhắc tới thì nói lại làm cái gì?” Đều nói con người trải qua sinh tử,
tính tình luôn luôn thay đổi. Nay nàng nói như vậy, càng làm cho thái
hậu có phần não ruột, nhà Lạc Chính là hào phú ở Hoài Nam, một cái Nam
An Viên cũng xây được, hai mươi vạn lượng có là cái gì đâu? Lúc trước
nàng mượn chuyện này mà đòi tiền Lâm gia, nghe thấy mà giật mình, cuối
cùng nàng che đậy âm mưu ngầm ở bên trong. Nay còn muốn, phỏng chừng
nàng chỉ là mượn cơ hội trả tiền, về phần số bạc này, sợ là nàng quen
nhiều hào phú, ở nhà cũng quen miệng mà thôi, căn bản không nghĩ quá
nhiều!
“Thần thiếp không phải là muốn làm trái nguyện vọng của thái hậu, là thái hậu lần trước hỏi thần thiếp số tiền này đâu rồi. Thần thiếp thật là không
nhớ rõ, đơn giản trả lại cho Lâm đại nhân, về sau sẽ không dám có suy
nghĩ này nữa!” Phi Tâm nghe xong ngập ngừng nói, “Trước kia thần thiếp
có thói quen tiêu tiền như nước, lại luôn muốn có tiếng tốt với nô tài
nên cũng không tiếc. Ngày đó hoàng thượng ban thưởng trái cây, phái hai
mươi tên nô tài đến bưng mâm. Thần thiếp một chút cũng không dám đắc
tội, một người cho năm lượng, tiền nhiều vô kệ! Sau lại thật sự không có tiền, mới muốn thêm từ chỗ ngoại thần.”
Thái hậu nghe xong lại ngẩn ra, trong lòng kích động mà muốn bật cười ra
tiếng. Ngày trước Phi Tâm nào dám nói những lời này. Việc này thái hậu
biết rõ. Không chỉ có hoàng thượng trải qua chuyện đ