đặt những chiếc
khăn bông trắng mềm mại. Góc tủ còn chất đầy các hương liệu thượng hạng
và những thứ để ngâm nước tắm.
Phi Tâm ngâm mình trong nước, tự dưng vẫn cảm thấy sợ hãi. Cô
thật sự cần phải suy tính kỹ càng, những tháng ngày sau này phải xoay sở thế nào trong cung.
Thực ra khó nhất không phải là mình đã đánh hạ bao nhiêu đối thủ. Đối với phụ nữ hậu cung mà nói, đối thủ ba năm lại đến một lần, triền miên
không ngớt, mãi mãi không đánh ngã hết được. Hoàng thượng có thể già,
nhưng phi tử không thể già. Tuổi tác là sức mạnh to lớn nhất và cũng có
sức chống chọi yếu ớt nhất. Người thông minh không phải là người đứng
trên đỉnh cao của ngọn núi, hay đầu ngọn sóng, mà là phải trở thành hòn
đá trong cơn sóng. Nhưng muốn như vậy thì chỉ nhờ vào sủng ái của hoàng
thượng là chưa đủ, mãi mãi không bao giờ đủ. Huống hồ đương kim thánh
thượng, sự sủng ái của y luôn biến đổi trong chớp mắt. Cô không cần sự
sủng ái của y, nhưng cô cần sự ủng hộ của y. Tuy nhiên, trải qua ngày
hôm nay, cô cảm thấy y cũng cần sự phối hợp của cô. Hoàng thượng dựa vào ngoại thích để đăng lên ngôi báu, nhưng hiện tại y cũng mọc đủ lông đủ
cánh, hiển nhiên sẽ có thêm nhiều xung đột với ngoại thích. Lấy người
ngoài chọi người ngoài, tiền triều có rất nhiều trường hợp như vậy. Thái hậu cũng biết rõ đạo lý này, nên cực lực can thiệp hậu cung bên trong.
Gia tộc họ Nguyễn của thái hậu là đại gia tộc của nước Cẩm Thái, ba
đời được truy phong liệt sĩ. Tăng tổ phụ của bà đã từng làm chức quan
Đại Tư Mã, hiện nay, phụ thân, huynh đệ của bà đều tay nắm trọng binh.
Hai người con gái của thái hậu – Thu Bình, Thu Nhiên công chúa gả vào
nhà bề thế. Nhưng phụ thân thái hậu nay tuổi đã cao, cộng với việc hoàng thượng thân chính nhiều năm, dần dà bồi dưỡng được nhân tài khả dụng.
Trước kia việc gì cũng thượng lượng với thái hậu, nay đã bắt đầu một
mình độc đoán, cũng chính vì thế, đã xảy ra nhiều tranh chấp trên triều
đường. Nghe nói phụ thân thái hậu – Nguyễn Đan Thanh tính tình nóng nảy, lại thêm ông ta xuất thân từ nhà võ, và là cận thần của tiên đế. Ông ta không chỉ một lần tranh chấp với hoàng thượng trên triều đường, nghe
đồn thậm chí còn có mấy lần quát tháo trên điện. Trong lòng hoàng thượng nhất định đã sớm tồn tại bất mãn, nhưng vẫn phải chờ một thời cơ thích
hợp và hợp lí.
Nếu như thế, cô cần phối hợp thế nào nhỉ? Trừ khử phi tần do thái hậu đề bạt, thừa cơ áp đảo tông thân của bọn họ. Đề bạt bảo vệ một số người mà hoàng thượng thuộc ý, nhưng lại phải khiến họ ngoan ngoãn nghe lời.
Cô là người do thái hậu đề bạt, nhưng nay hoàng thượng đã dùng cô. Qua
vụ việc lần này, Uyển Tần chắc sẽ biết lợi hại, sau này không dám ra
ngoài lộ diện nữa nhỉ? Thực ra cô không hề ghét bỏ vẻ đẹp tươi tắn, hồn
nhiên đó. Thôi bỏ đi, dù sao cô cũng không đắc tội nổi với thái hậu,
hoàng thượng thì cũng không đắc tội được. Cô phải tránh khỏi con sóng
to này, nhưng cũng không thể để rơi xuống vực thẳm.
Cô đang mãi nghĩ, chợt lòng bàn tay đau thắt, khiến cô khẽ giật mình. Nhìn lại thì thấy Tú Thể đang cúi đầu cáo tội: “Nương nương, nô tì nặng tay rồi.”
“Không sao, ngươi tiếp tục đi.” Phi Tâm cười nhạt, bỗng nói, “Đúng
rồi, dẹp hết tất cả y phục màu xanh lam của bổn cung đi nhé. Đổi thành
màu mới, sau đó mang kiểu mẫu cho bổn cung xem.”
“Ơ? ” Tú Thể sửng người, Tú Linh khẽ hỏi: “Nương nương, hôm nay hoàng thượng đã nói gì với nương nương à? ” Màu xanh lam là màu yêu thích của Tuệ Phi tiền nhiệm. Do đó Phi Tâm may một lượng y phục lớn màu xanh đậm nhạt khác nhau, kiểu mẫu khác nhau, chất liệu khác nhau, hoa văn khác
nhau. Nhưng nay bỗng đòi đổi màu mới, khiến Tú Linh buột miệng thốt ra
câu hỏi.
“Tú Linh, ngươi ở trong cung đã lâu. Ngươi có biết Tuệ Phi rốt cục
qua đời vì bệnh gì không? ” Phi Tâm chợt quay sang nhìn Tú Linh, “Nghe
nói khi hoàng thượng đại hôn, cưới một hậu một phi, hoàng hậu Nguyễn Ân
Ân là cháu gái thái hậu, còn vị Tuệ Phi này chính là con gái trong tông
thân bên nhà thái hậu. Sau khi nhị Nguyễn này vào cung, Tuệ Phi chưa đầy hai năm đã chết, tuổi còn trẻ, rốt cục vì bệnh gì? “
Chuyện này không ai bàn tán trong cung, cô cứ tưởng vì hoàng thượng
tình thâm nghĩa nặng với Tuệ Phi, vì cô giống cô ấy nên mới nạp cô làm
phi, do đó cô mãi mà không dò hỏi. Nhưng biểu hiện hôm nay của y thực sự khiến cô hoài nghi, Tuệ Phi trước kia có thật sự đắc sủng như lời đồn
hay không.
Tú Thể nhìn thần thái Tú Linh, bèn hội ý ngay, khẽ nguýt ngoa: “Lại
không để muội nghe, muội cũng muốn biết.” Tú Thể vẫn còn trẻ con, lúc ấy nhanh mồm thốt ra, chợt nghĩ đến Phi Tâm, rụt nhẹ vai, vẫn chưa nói
tiếp thì Phi Tâm đã cười: “Trước mặt bổn cung, không sao. “
Tú Thể mím môi gật đầu: “Nương nương, Tú Thể thay trà cho người. ” Nói xong, cô buông khăn xuống và ra ngoài.
“Nương nương, đây là điều cấm kỵ trong cung, thái hậu sớm đã ban lệnh không được nhắc đến.” Tú Linh vừa xoa bóp vai cô vừa nói, “Nhưng người ở lâu đều biết, Tuệ Phi bị hoàng hậu hại chết! “
“Sao cơ? ” Phi Tâm hơi kinh ngạc, vạn vạn không nghĩ tới chuyện này.
“Lúc ấy th