àng có ý đồ gì, quả thật nàng che giấu quá tốt hay điều
nàng nói là thực….. Ánh mắt Lạc Mộ Thiên có một chút mê hoặc, nhưng lập
tức khôi phục sác bén. Nữ nhânđều là loài động vật hay giả đò, chịu
nhiều giáo huấn như vậy, hắn xem nàng có ý định làm gì tiếp theo đây!
Một bàn đầy cao lương mỹ vị, vậy mà chỉ ăn cơm trắng, ngu ngốc! Lạc
Mộ Thiên khinh thường liếc nhìn Tống Thanh Linh, tám phần lại là công
thức giảm béo gì gì đó!
Hắn không hiểu, nữ nhân nên là phải bạch bàn phong nhuận, ôn nhu, mập mạp omm mới thoải mái, thích xương cốt tám phần cũng chỉ có cẩu. Mà
cứng như vậy, ai muốn gối đầu lên một đống xương xẩu? Học người ta giảm
cái gì phì? Lãng phí lương thực, nữ nhân quả thực là xuẩn!
Tống Thanh Linh cảm giác đượcánh mắt khinh thường của Lạc Mộ Thiên
đang nhằm mình phóng tới, làm cả người nàng không được tự nhiên. Nàng
cũng không biết làm,tại sao nàng phi thường mẫn cảm với ánh mắt hắn.
Nầng không rõ lắm, mình làm gì khiến hắn không vừa mắt?
Hôm nay Thanh Linh nghỉ làm, muốn về sớm cùng cha nuôi ăn cơm. Sớm
biết rằng Mộ Thiên cũng ở nhà thì nàng cũng chẳng muốn về, đỡ chạm mặt
hắn, khỏi phiền.
” Thanh Linh, sao con không gắp thức ăn? Hôm nay chẳng biết sao Uy
tẩu lại chuẩn ị nhiều đồ như vậy, bà ấy cũng rõ nhà ta chỉ có ba người
ăn thôi mà. Nhiều món lắm, ăn nhiều một chút, để thừa lại khiến Uy tẩu
thương tâm, nào!” Lạc Hoằng Viễn cố gắng mời chào, nhìn cả nhà cùng dùng bữa khiến Lạc Hoằng Viễn phi thường thỏa mãn. Vẻ mặt mã ý cười.
Biết rõ đứa con vừa xuất ngoại trở về, ông đặc biệt công đạo bữa tối
phải thật linh đình, thế mà còn ‘Khẩu thị tâm phi’, đẩy trách nhiệm cho
Uy tẩu! Cái tính trọng sỹ diện Lạc Hoằng Viễn đã ăn sâu vào máu thịt
rồi, làm sao dễ dàng thya đổi được!
” Cha nuôi yên tâm đi, con đâu phải tiểu hài tử, muốn ăn gì thì tự
gắp là được. Cha đừng để ý một mình con, mà không phải ngày mai cha định đi đánh gofl cùng Trương bá bá sao? Cha mới là người cần tẩm bộ một
chút, ngày mai mới có sức đi xa.”
Nhìn tinh thần cha nuôi càng hưng phấn, nhớ lại dáng hình tiều tụy
ngày xưa, Tống Thanh Linh càng bội phục Lạc Mộ Thiên, nhưng…… Liếc trộm
bóng ngwofi lạnh lùng, nàng……
Nàng vừa ăn cơm, vừa suy nghĩ— Có lẽ nàng nên thuyết phục cha nuôi, cho nàng rời Lạc Viên!
” Đúng rồi, sáng mai cha định cùng lão Trương đi đánh gofl, tối nay
nên ăn nhiều một chút, ngày mai cho hắn thua ‘Hoa rơi nước chảy’.” Trước khi đứa con trở về, chỉ có một mình ông quản lý công ty, bận rộn đến
mức không có thời gian để nghỉ, khong như mây lão bằng hữu. Họ suốt ngày du sơn ngoạn thủy, đánh gofl, đánh bài, trong khi hắn cứ sống chết với
núi văn kiện!
Cho nên khi được khôi phục tự do, điều ông muốn làm nhất chính là tụ
tập cùng lão bằng. Giờ sống trong những ngày ưu nhàn, là điều mà ông
luôn cầu mong đi, thậm chí còn muốn hô lớn:” Tự do muôn năm!”
” Kỹ thuật đánh cầu của cha nuôi ngày càng xuất sắc nga~ Ngày mai
nhất định sẽ giành thắng lợi vẻ vang.” Tống Thanh Linh cười cổ vũ, cùng
Lạc Hoằng Viễn cuộc sống lâu như vậy, tâm tình của ông sao nàng không
hiểu rõ?
” Ha ha ha, suy cho cùng, chỉ có Thanh Linh ‘Kim khẩu ngọc ngôn’,
ngày mai ta phải thắng lão Trương, cha nuôi nhất định cùng con ăn mừng.” Lạc Hoằng Viễn cười híp mắt. (T: Thế là hết thấy cả tổ quốc luôn)
Hia người tán gẫu thực vui vẻ, nhưng trong mắt Lạc Mộ Thiên thì chẳng khsc nào châm lửa giận! Hắn bận đến mức không thể ngơi tay, hận không
thể mọc thâm sáu cái tay, ba cái đầu! Thế mà lão nhân lại còn phiền não
việc đi đánh gofl?
Nhìn Tống Thanh Linh vô tội, nhưng trong hắn lại như câu cười mỉa: ‘Chân chó!’
” Lão nhân, đại khái là ông đã quên ngày mai là đại lễ Lạc thị một năm một lần đi!” Quét mắt nhìn về phía ông bố vô lương tâm.
” Di, a…… Đây, nhưng ngày mai, ta……” Lạc Hoằng Viễn như bị tạt gáo nước lạnh, xấu hổ. Thực hiển nhiên, ông quên rồi!
” Chẳng lẽ đến cả việc ai là Chủ tịch công ty, ông cũng quên luôn
đi?” Lạc Mộ Thiên không vui, nhắc nhở. Kỳ thật việc phụ thân chỉ có danh là Chủ tịch mà thôi, quyền hành thật không hề có. Hội nghị ngày mai,
tham dự hay không cũng không sao, nhưng điều quan trọng là Mộ Thiên
không cam tâm chịu trạn một mình. Trong khi lão nhân lại ưu nhàn, thong
thả thì hắn phải nai lưng đi làm, thật tức chết được!
” Dù sao công ti cũng đã giao cho con, ta cái vị Chủ tịch hữu danh vô thực này đi làm gì?” Lạc Hoằng Viễn thương lượng.
Ông giờ đã quen sống nhàn nhã, ngày mai mà bắt ông đi hội họp, cấm đi chơi thì quả thực chẳng khác gì thua chạy, mất hết mặt mũi!
” Không sao cả?” Lạc Mộ Thiên nhíu my, tay cầm khoái tử (Đũa) đạp
mạnh lên bàn, khiến Lạc Hoằng Viễn cùng Tống Thanh Linh thót tim mà
ngất.
” Vậy con ông thì sao? Suốt ngày mệt mỏi chả khác gì con cẩu (Nghĩa
thì ٩◔‿◔۶ ). Buổi sáng thì vừa ở Đông Kinh ký hợp đồng, lập tức ra sân
bay về Đài Loan xử lý đống văn kiện chất cao như núi!’. Mộ Thiên nhấn
mạnh hai chữ ‘văn kiện’, thế nhưng lão nhân kia lại thong don tự tại,
vứt cho hắn cả một đống công việc. Đã vậy, còn chẳng chịu giúp hắn, thật sự là ‘Thiên lý ở đâu?’ Sớm biết lão vô