g, đặt máy tính trên đùi tiếp tục làm việc. Tôi cũng nằm sấp trên giường coi tivi, chân đong đưa nghịch ngợm.
“Em thuộc hết lời thoại của phim này rồi phải không?” anh hỏi để kéo tôi ra khỏi cái màn hình tivi đang chiếu phim Ghostbuster. Trên người Gedion đang mặc mỗi cái quần đùi màu đen.
Tôi rất thích nhìn thấy anh trong bộ dạng thư thái, thoải mái và gần gũi như vậy. Tôi tự hỏi Corinne đã từng thấy cảnh này chưa. Nếu có, hẳn cô nàng cũng đang vô cùng muốn có lại nó. Tôi biết, bởi chính tôi cũng sẽ rất tuyệt vọng nếu bị tước mất đặc ân này.
“Chắc vậy.” tôi thú nhận
“Và em cứ phải đọc to lên mới được hả?”
“Vậy thì có sao không, cục cưng?”
Anh cười, thích thú. “Không sao. Em coi bao nhiêu lần rồi?”
“Một triệu triệu lần thôi.” Tôi quay lại chống hai tay hai chân nhỏm dậy. “Nữa không?”
Anh nhướng một bên mắt.
“Anh là keymaster* phải không?” tôi gầm gừ, bò tới gần.
* Keymaster: Tên một con ma nhập vào một nhân vật trong phim Ghostbuster.
“Em mà nhìn anh kiểu đó thì em muốn anh là ai cũng được.”
Tôi nheo mắt lại, nhìn anh, thở dồn dập. “Anh có muốn nhập vô thân xác này không?”
Anh nhoẻn miệng cười, dẹp máy tính qua một bên. “Lúc nào cũng muốn hết.”
Tôi bò lên vòng tay ôm lấy vai anh, thì thào. “Hôn em đi, hỡi kẻ đánh cắp thân xác.”
“Lời thoại đâu phải vậy đâu. Mà hôm bữa em nói anh là vua hưởng thụ gì mà. Sao giờ thành kẻ ăn cắp thân xác người khác rồi?”
Tôi bắt đầu chuyển động nghịch ngợm. “Em muốn anh là ai cũng được mà, quên rồi hả?”
Gedion túm lấy tôi rồi ngửa đầu ra sau. “Vậy giờ em muốn sao?”
“Anh là của em.” Tôi cắn nhẹ lên cổ anh. “Của riêng em thôi.”
Tôi không thở nổi, ráng hét lên nhưng mũi và miệng bị bót nghẹt. Chỉ một tiếng rên vụt thoát ra ngoài, còn lại bao nhiêu lời kêu cứu hoảng loạn tắt đi trong lồng ngực.
Tránh ra đi, dừng lại, đừng có đụng vô tôi nữa... Chúa ơi, đừng làm vậy nữa mà....
Mẹ đâu rồi? Mẹ ơi...
Tay Nathan bịt chặt miệng làm môi tôi đau nói. Sức nặng cơ thể hắn đè lên người khiến đầu tôi lún sâu xuống gối. Tôi càng chống cự thì hắn càng hăng tiết, thở hổn hển như con thú, lao tới tìm cách ấn vào trong tôi. Cái quần lót vẫn còn trên người giúp tôi ngăn cơn đau xe da phải nếm chịu vô số lần trước đây.
Như thể đọc được ý nghĩ đó, hắn rít lên bên tai tôi. “Bây giờ thì chưa đâu, nhưng rồi mày sẽ biết đau là gì.”
Tôi chiết điếng người như bị tạt gáo nước lạnh. Tôi biết giọng nói này.
Gedion. Không!
Tim đập thình thịch hai bên tai, tôi thấy bụng mình quặn thắt, cơn buồn nôn kéo tới dâng lên cuống họng.
Không thể nào diễn tả hết cảm giác bệnh hoạn khi bị chính người mình tin cậy nhất cưỡng bức.
Nỗi sợ hãi xen lẫn với cơn giận dữ dâng trào, trong đầu tôi bỗng vang lên lời Parker khi dạy mấy động tác cơ bản.
Và tôi quyết định tấn công người yêu của mình, người có cơn ác mộng vô tình trùng hợp với con ác mộng của tôi theo một cách tồi tệ kinh hoàng nhất. Cả hai đứa đều từng bị lạm dụng tình dục, nhưng trong giấc mơ tôi vẫn là nạn nhân, còn anh lại biến thành thủ phạm, hung hãn trả đũa kẻ đã tấn công mình, quyết tâm khiến hản phải nếm chịu những đau đớn nhục nhã mà anh đã trải qua.
Tay tôi bót lấy yết hầu buộc anh giật lùi ra một chút, thêm một cú thúc gối lên giữa hai chân đẩy anh bật ngửa ra sau. Tôi lăn khỏi giường, rớt bịch xuống sàn nhà rồi lồm cồm bò dậy chạy ra cửa.
“Eva!” Gedion thở hổn hển, dường như đã tỉnh hẳn và biết chuyện gì vừa xảy ra. “Chúa ơi. Eva, chờ đã!”
Tôi phóng ra khỏi cửa chạy nhanh vô phòng khách.
Tôi chui vào một góc tối, ngồi xuống cuộn người lại, hớp lấy không khí, khóc nấc lên thành tiếng vọng khắp nhà. Tôi cắn răng chúi xuống đầu gối khi ánh đèn trong phòng ngủ sáng lên, vẫn ngồi yên không nhúc nhích hay nói năng gì khi Gedion bước ra phòng khách một lúc sau đó.
“Eva ơi? Chúa ơi, em có sao không? Anh có... làm em đau không?”
Bác sĩ Petresen gọi đó là chứng rối loạn tình dục bất thường trong giấc ngủ, một biểu hiện của chấn thương nghiêm trọng về tâm lý mà Gedion từng trải qua. Đối với tôi nó đơn giản là cái địa ngục mà hai đứa đang rớt xuống.
Nhìn anh mà tim tôi tan nát. Dáng vẻ tự hào thường trực bị thay bằng vẻ thảm hại, hai vai rụt lại, đầu cúi xuống. Anh đã mặc quần áo, tay xách theo túi đồ, ngừng lại bên quầy bếp. Tôi vừa định mở miệng thì nghe tiếng kim loại rơi xuống mặt đá.
Lần trước tôi đã ngăn không cho anh bỏ đi. Lần này tôi không làm được vậy.
Lần này tôi muốn anh đi.
Tiếng chốt cửa rất khẽ vang lên trong màn đêm yên ắng. Tôi thấy trong lòng mình có gì đó vừa tắt lịm. Nỗi sợ hãi tuôn ra theo nước mắt. Ngay khi anh vừa đi khỏi, nỗi nhớ đã dâng trào. Tôi không muốn anh ở lại, cũng không muốn anh đi.
Tôi không nhớ mình cứ ngồi như vậy bao lâu trước khi đủ sức đứng lên đi ra sa lông. Tôi lờ mờ nhận ra trời vừa hửng sáng khi nghe văng vẳn tiếng điện thoại di động của Cary reo. Không lâu sau, Cary chạy ào ra phòng khách.
“Eva!” anh lập tôi, ngồi xuống, đặt hai tay lên đầu rồi. “Hắn ta điên Tới mức nào hả?”
Tôi chớp mắt nhìn anh. “Sao?”
“Cross vừa gọi điện, nói đêm qua anh ta lại gặp ác mộng.”
“Không xảy ra chuyện