bao nhiêu là âm thanh và hoạt động liên tục.
Anh nói đúng. Tôi vẫn còn mải nghĩ ngợi về thái độ kỳ lạ của mẹ tôi lúc về tới Crossfire trưa nay.
“Em xin lỗi.” tôi nói nhỏ. “Em đang nghĩ tới chuyện khác.”
Nhanh như chớp, Parker lao tới chạm vào gối, và vai tôi. “Bộ em tưởng đối thủ của em sẽ chờ em chuẩn bị sẵn sàng rồi mới tấn công hả?”
Tôi cúi người né, tự ép mình phải tập trung. Parker cũng né, ánh mắt cực kỳ cảnh giác. Cái đầu trọc và nước da màu cà phê sữa sáng bóng dưới ánh đèn huỳnh quang. Phòng tập này vốn là một nhà kho cũ bị bỏ hoang do khủng hoảng kinh tế, cũng một phần bởi địa điểm không tốt. Đó là lý do mẹ và dượng tôi lo lắng đến nỗi cho Clancy đưa đón mỗi lần tôi đi tập. Khu vực này hiện đang có vài dự án tái định cư. Tôi nghĩ đó là dấu hiệu tốt, nhưng mẹ và dượng lại nói như thể tình hình khu này sẽ càng phức tạp hơn.
Tôi chặn được lần tấn công tiếp theo của Parker, rồi phản đòn rất nhanh và mạnh. Tôi cố dẹp hết mọi suy nghĩ ra khỏi đầu cho tới khi về đến nhà.
Khoảng một tiếng sau khi Gedion về, tôi đang trong bồn tắm nước nóng với một lô nến thơm mùi vani xung qianh. Dù tóc vẫn còn ướt cho thấy anh vừa tắm xong ở phòng tập, anh vẫn chui vô bồn với tôi. Lúc anh cởi quần áo, tôi nhìn không chớp mắt.
Gedion bước vô bồn tắm, ngồi xuống sau lưng tôi, kẹp tôi vô giữa hai chân. Anh choàng tay ôm rồi nhấc tôi đặt lên đùi.
“Dựa đi cưng.” Anh thì thầm. “Anh cần cảm thấy em.”
Tôi sung sướng chìm vào vòng tay anh, da thịt cứ thế mềm ra, mong mỏi được anh chạm tới. Tôi khao khát những giây phút này khi cảm xúc mạnh liệt đưa hai đứa tách biệt khỏi thế giới xung quanh. Cũng là những khoảng khắc tôi cảm nhận được tình yêu không nói thành lời của anh.
“Em lại bị bầm dập hả?” anh áp má sát lên mặt tôi.
“Ừ, tại em không tập trung gì hết.”
“Nhớ anh hả?” mũi anh cọ trên vành tai.
“Được vậy cũng đỡ.”
Anh im bặt, rồi đổi thái độ. “Nói anh nghe coi em bận tâm vì chuyện gì?”
Tôi thích cái cách anh luôn đoán được tâm trạng tôi và phản ứng rất phù hợp. Tôi cũng luôn cố gắng làm như vậy với anh. Thật sự là để duy trì mối quan hệ giữa hai người vốn đòi hỏi cao về cảm xúc thì sự linh hoạt là rất cần thiết.
Tôi siết chặt tay anh rồi kể chuyện mẹ hồi trưa.
“Em cứ tưởng lúc đó mẹ nhìn thấy bố... Trưa giờ em cứ nghĩ... Anh có hệ thống ghi hình ở khu vực trước tòa nhà mà phải không?”
“Có chứ. Để anh coi thử cho.”
“Tổng cộng chỉ trong vòng mười phút là cùng. Em muốn coi thử coi là cái gì thôi.”
“Rồi, coi như xong”
Tôi ngửa mặt ra sau sau trả ơn anh bằng một nụ hôn. “Cảm ơn anh.”
Gedion đặt môi lên vai tôi. “Cưng à, anh sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì cho em mà.”
“Kể cả kể em nghe về quá khứ của anh hả?” nói xong tôi lập tức tự trách mình khi cảm thấy anh hơi căng thẳng. “Không phải ngay bây giờ.” Tôi vội vàng nói thêm. “Chỉ cần hứa với em là anh sẽ làm thôi.”
“Ngày mai lên văn phòng ăn trưa với anh đi.”
“Lúc đó thì anh kể hả?”
Gedion thở hắt ra. “Eva à!”
Tôi quay đi, buông tay anh ra, thất vọng vì sự né tránh thường lệ. Vịn lên thành bồn tắm, tôi chuẩn bị bước ra, tránh xa người đàn ông đã khiến tôi tưởng là gần gũi nhất trên đời nhưng hóa ra lại vô cùng xa cách. Ở cạnh anh tôi lại đau đầu, vì cứ mỗi lần tôi nghĩ mình khá chắc chắn về một thứ gì đó thì ngay vài giây sau lại phải bắt đầu thấy nghi ngờ về chính điều đó. Lần nào cũng như lần nào.
“Em xong rồi.” tôi lẩm bẩm, thổi tắt một ngọn nến. Một làn khói bay lên, mỏng manh và mơ hồ như chính sự thấu hiểu của tôi về người yêu. “Em đi ra đây.”
“Không được.” tay anh vòng qua ngực giữ tôi lại. Nước chảy tung tóe khắp nơi, hỗn loạn như tâm trạng tôi lúc này.
“Buông em ra, Gedion.” Tôi nắm cổ tay anh kéo ra.
Anh úp mặt vào cổ tôi, ngoan cố. “Rồi, sẽ tới lúc đó, được không em? Chỉ là... không phải bây giờ.”
Tôi hơi nguôi, cảm thấy một chút thỏa mãn khi đoán trước được câu trả lời của anh.
“Tối nay mình đừng nói chuyện đó nữa được không?” anh thì thầm, vẫn không buông tay. “Đừng cãi nhau nữa, anh chỉ muốn ở bên cạnh em thôi. Mình gọi cái gì về ăn rồi coi tivi, rồi ôm nhau nằm ngủ. Được không em?”
Tôi nhận ra có gì đó không ổn nên quay lại nhìn anh. “Anh bị sao vậy?”
“Anh chỉ muốn ở bên cạnh em thôi.”
Nước mắt chực trào vì tôi biết anh vẫn đang giấu tôi rất nhiều chuyện. Hai đứa cứ y như đang dò dẫm đi trong bãi mìn, lúc nào cũng có thể vấp phải những bí mật và những nỗi niềm không thể nói ra.
“Được rồi.”
“Anh muốn được ở bên em mà không phải cãi vã gì hết, Eva à.” Anh vân vê ngón tay trên má tôi. “Cho anh được làm vậy nhé, bây giờ thì ôn anh một cái đi.”
Tôi quay lại, thu mình vào giữa hai chân anh, nâng mặt anh trên tay rồi đặt lên môi anh một nụ hôn. Tôi hôn anh dịu dàng, trìu mến, nâng niu môi anh như dỗ dành, làm cho hai đứa quên đi hết mọi chuyện rối rắm trước mắt.
“Hôn anh đi.” Gedion thì thào, tay đỡ lưng, không ngừng vuốt ve tôi. “Hôn bằng cả trái tim đó.”
“Ừ. Lúc nào cũng vậy mà.” Tôi hứa hẹn.
“Cưng ơi!” anh luồn tay vô mái tóc ướt dũng, giữ tôi lại rồi bắt đầu một nụ hôn điên dại.
Ăn tối xong, Gedion ngồi tựa lưng lên trên đầu giườn
