Ring ring
Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215423

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

à anh đếm bài.”

“Hồi xưa lúc anh còn chơi thôi.” Anh thú nhận.

“Giờ anh nỏ rồi. Mấy tay cờ bạc quen biết hồi xưa đối với anh cũng chỉ là công cụ giống như tiền anh được trên sòng bài vậy thôi.”

Tôi cố tiếp thu chuyện đó, thấy hơi khó tin, nhưng rồi cũng tạm chấp nhận. “Nhớ nhắc em không được đánh bài với anh nha.”

“Đánh bài cởi đồ vui đó.”

“Vui cho anh thôi.”

Anh nheo mắt. “Em cũng vui mà. Em biết mỗi lần thấy em khỏa thân là anh sẽ bị làm sao mà.”

Tôi nhìn xuống bộ đồ còn nguyên trên người mình. “Và cả lúc em không khỏa thân cũng vậy.”

Gideon cười tươi rói, k ngại ngừng gì hết.

“Giờ an còn cờ bạc không?”

“Mỗi ngày. Nhưng không phải trong việc làm ăn mà là với em.”

“Với em? Với mối quan hệ của mình hả?”

Ánh mắt anh bỗng nhiên dịu dàng trìu mến làm cổ tôi hơi nghẹn. “Em là cái rủi ro lớn nhất của anh.” Môi anh chạm nhẹ lên môi tôi. “Mà cũng là phần thưởng lớn nhất.”

Khi trở lại làm việc sáng thứ Hai, tôi có thể cảm nhận mọi thứ lại trở về như cũ giống trước khi Corinne xuất hiện. Tôi và Gideon phải tìm cách thích nghi với chu kỳ phụ nữ của tôi, một chuyện mà cả hai đứa đều chưa từng gặp phải trong những mối quan hệ trước đây. Bây giừo tình dục là cách mà Gideon thể hiện cảm xúc. Những gì không nói được bằng lời, anh nói qua cơ thể mình, và ham muốn thể xác là cách anh biểu hiện lòng chung thủy với anh, là thứ giúp anh cảm nhận được mối gắn kết giữ hai đứa.

Cho dù tôi có thể nói yêu anh cả ngàn lần đi nữa, và mỗi lần nói ra đều làm anh rung động, thì chỉ có sự dâng hiến về thể xác mới giúp anh thấy được sự tin tưởng của tôi với anh, một sự tin tưởng có ý nghĩa rất lớn khi xét tới quá khứ mà tôi đã trải qua.

Như anh từng nói, anh đã nghe câu “em yêu anh” không ít lần, nhưng chưa bao giờ tin bởi anh biết nó không bao hàm lòng tin và tính trung thực. Với anh câu nói đó không có ý nghĩa gì nhiều thế nên anh không nói với tôi. Tôi cố gắng che giấu sự tổn thương của mình khi anh làm vậy, bởi tôi biết muốn ở bên anh tôi buộc phải làm quen với những điều này.

“Chào buổi sáng, Eva.”

Tôi nhìn lên thấy Mark đã đứng ở chỗ tôi, nụ cười hơi tinh uáy như thường lệ. “Khi nào anh sẵn sàng thì mình thảo luận tiếp nhé.”

“Cà phê trước đã. Em uống thêm ly nữa không?”

Tôi cầm lấy cái ly đã cạn, đứng lên. “Đương nhiên rồi.”

Cả hai tiến về phòng lấy nước.

“Em hơi rám nắng thì phải.” Mark liếc nhìn tôi, nói.

“À phải, em có phơi nắng một chút hồi cuối tuần. Ngồi ì một chỗ không làm gì hết cũng hay. Thật ra em nghĩ đó là một trong số những thứ em thích làm.”

“Anh ganh tị quá. Steven chả bao giờ chịu ngồi một chỗ lâu. Lúc nào cậu ấy cũng kéo anh đi đâu đó để làm cái gì đó.”

“Anh chàng ở chung nhà với em cũng vậy. Nhìn anh ta chạy tới chạy lui mà phát mệt.”

“À. Suýt nữa thì quên.” Mark nhường tôi bước vô trước. “Shawna có nhờ anh nhắn em. Con bé có vé đi xem ban nhạc rock nào đó biểu diễn, hỏi em có muốn đi không.”

Tôi nhớ tới cô nàng bồi bàn tóc đỏ quến rũ mình gặp hôm trước. Shawan là em gái cảu Steven, bạn trai lâu năm của Mark. Hai người gặp nhau lúc học đại học và yêu nhau tới giờ. Tôi rất thích tính cách của Steven, nên tôi nghĩ mình cũng sẽ thích Shawna.

“Anh có phiền khi em liên lạc với cô ấy không?” tôi thấy nên hỏi trước bởi vì dù sao đi nữa cô tay cũng coi như em dâu của Mark, mà Mark lại là sếp tôi.

“Dĩ niên là không rồi. Đừng có lo, không có gì kỳ đâu.”

“Vậy tốt quá.” Tôi cười, hy vọng sẽ có thêm một người bạn gái ở ny. “Cảm ơn anh.”

“Trả ơn anh bằng một ly cà phê đi.” Anh lấy một cái ly ra đưa cho tôi. “Anh nghĩ em pha ngon hơn anh.”

Tôi nhìn anh. “Bố mẹ em hay nói như vậy.”

“Vậy chắc đúng rồi đó.”

“Hoặc có thể chỉ là một chiêu nịnh nọt mà đàn ông hay xài khi nhờ vả thôi.” Tôi cãi. “Anh với steven phân công nhau pha cà phê thế nào?”

“Chả cần phải phân công. Có một tiệm Starbucks ngay đầu ngõ.”

“Em chắc chắn như vậy là ăn gian, nhưng bây giờ em chưa nạp đủ và phê để chỉ ra cụ thể là như thế nào?”

Tôi đưa Mark ly cà phê nóng hổi. “Chắc em cũng không nên nói cái ý tưởng vừa mới nghĩ tới luôn.”

“Nói thử coi. Nếu thật sự rất tệ thì anh sẽ dùng để chọc em cả đời.”

“Trời đất, cảm ơn trước nha.” Tôi cầm ly cà phên bằng hai tay. “Liệu mình có nên tiếp thị cà phê mùi việt quất giống một loại trà không? Kiểu bỏ trong một cái cốc uống trà nhỏ có in hoa văn màu mè, để trên đĩa đàng hoàng, có thể thêm một hai cái bánh với một ít kem bên cạnh. Làm giống nhưmột bữa ăn nhẹ cao cấp buồi chiều vậy. Rồi mời một anh chàng người Anh đẹp trai rạng ngời rồi nhâm nhi chẳng hạn.”

Mark mím môi suy nghĩ. “Anh thích ý tưởng đó. Thử bàn với bên phòng sáng tạo coi sao.”

“Sao con không nói với mẹ là con đi vegas hả?”

Tôi thầm thở dài trong bụng, chỉnh lại ông nghe điện thoại khi mẹ tôi cất lên cái giọng bực tức lo lắng đo. Tôi vừa về tới bàn thì điện thoạid dã reo. Mà tôi nghĩ nếu kiểm tra hộp thư thoại chắc thế nào cũng phải có hai ba tin nhắn của bà. Mẹ tôi mà lo lắng chuyện gì rồi sẽ không bao giừo để yên. “Chào mẹ. Con xin lỗi, con cũng định lát nữa sẽ gọi điện rồi hẹn gặp mẹ luôn.”

“Mẹ thích vegas lắm.”

“Vậy