cùng nghiêm
túc nói với Hàn Tú: “Có lẽ là do trùng hợp thôi. Cô cứ lái xe cho thật tốt là
được rồi. Không có gì đâu.”
“Cũng có thể là do tôi đã nghiêm trọng hóa vấn đề”.
Hàn Tú gật gật đầu.
Từng chiếc, từng chiếc ô tô nối đuôi nhau tiến vào bãi
đỗ, chẳng bao đã đến lượt xe của Hàn Tú. Đến tầng đỗ xe thứ hai, cô tìm được
chỗ trống, từ từ lái xe tới đó, sau đó tắt máy, cầm theo chiếc túi xách của
mình rồi bước xuống xe. Cô còn chưa kịp nhìn ngó gì thì đã bị ai đó kéo về phía
sau. Cô quay đầu lại, thì ra là Tiểu Thất. Anh đã ra khỏi xe từ lúc nào, vẻ mặt
đang rất cau có.
“Anh làm sao thế?”. Hàn Tú vừa nói vừa dứt thì Tiểu
Thất đã kéo mạnh cô vào lòng mình. Đôi tay anh giữ chặt hai bên má cô, ép cô
nhìn vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của anh.
“Trên mặt cô có thứ gì đó, để tôi thổi giúp cho. Nhắm
mắt lại!”. Giọng anh trầm trầm, dịu nhẹ như làn gió, đầy mê lực.
Cử chỉ thân mật, đột ngột này khiến trái tim Hàn Tú
đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô vừa mới nghĩ thông tất cả nhưng không lường trước
được mọi chuyện sẽ diến biến nhanh đến thế. Ở nơi công cộng mà làm những hành
động kiểu này thì sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố mất!
Nghĩ trong đầu như vậy nhưng Hàn Tú vẫn ngoan ngoãn
nhắm mắt lại và hỏi anh: “Có thật là trên mặt tôi có thứ gì đó không? Lúc nãy,
khi ngồi trên xe, tôi thấy có cái gì đâu nhỉ?”. Rõ ràng là lúc đợi đèn đỏ, cô
đã soi gương một lần mà chẳng phát hiện ra cái gì bất thường trên mặt cả.
Anh chỉ thổi có hai lần rồi thôi. Cô bèn hỏi: “Anh
thổi xong chưa?”
Không thấy anh trả lời, Hàn Tú liền mở mắt ra, lúc đó
mới biết Tiểu Thất hoàn toàn không nhìn cô mà đang ngó về phía sau lưng cô. Hàn
Tú định quay đầu lại xem rốt cuộc anh đang nhìn cái gì thì nghe thấy tiếng anh
thầm thì: “Đừng quay đầu lại!”
Cô nhìn anh chăm chú, thì thào hỏi: “Đã xảy ra chuyện
gì thế?”
Anh nhìn cô, đưa tay vuốt nhẹ đôi môi hồng thắm của cô
và nói: “Không có chuyện gì đâu.”
Hai má đỏ bừng lên, nóng ra như bị thiêu đốt, Hàn Tú
véo cho anh một cái vào eo rồi nói: “Những lời cảnh cáo của tôi tối qua, anh
quên rồi hả?. Đúng là vừa khô da, liền sẹo đã quên đau!
Đối với anh, cái véo của Hàn Tú chỉ như muỗi đốt. Anh
ôm cô thật chặt, dí sát vào mặt cô, thì thầm: “Mắt nhìn thẳng về phía trước,
đừng quay đầu lại, luôn giữ nụ cười trên môi!”
Anh đang ở rất gần nên nhiệt độ trên má cô từ nãy đến
giờ vẫn chưa hạ được. Cô hỏi khẽ: “Bộ dạng của anh thần bí như vậy, tôi cười
sao nổi chứ? Lẽ nào anh định bảo tôi nhìn vào thang máy mà cười ngốc nghếch
hả?”. Trực giác mách bảo rằng nhất định đang có chuyện gì đó nên cô không dám
nói to như lúc bình thường.
“Tôi muốn ăn tôm, còn cô thì sao? Trưa nay, các đồng
nghiệp mời tôi ăn tôm Dương Tứ [4'>, mùi vị
của món đó rất ngon, tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể nấu được”. Anh thân mật ôm
lấy vai cô.
[4'>
Là một món ăn nổi tiếng của Trung Quốc
Thế là Hàn Tú đã bị đánh lạc hướng thành công, cô cười
tít mắt, sung sướng reo lên: “Thật không đấy?”
“Tất nhiên.”
“Tiểu Thất này, tôi nghĩ tôi nên mở một nhà hàng rồi
thuê anh làm đầu bếp, anh thấy thế nào?”
“Không được, vì tôi chỉ muốn nấu thức ăn cho mình,
không nấu cho bất cứ người nào ngoài cô cả”. Anh nói không to lắm nhưng những
người bước ra từ thang máy đã nghe thấy hết, ai nấy quay ra nhìn Hàn Tú và mỉm
cười chúc phúc.
Cho rằng Tiểu Thất đang cố tình làm các hành động thân
mật, nói những lời có cánh trước đám đông để cô vui nhưng Hàn Tú vẫn không giấu
nổi cảm giác hạnh phúc, cô mím chặt môi, cúi đầu, len lén cười mà không biết
rằng những lời anh nói đều là thật lòng. Anh thực sự chỉ muốn nấu cho một mình
Hàn Tú ăn, mỗi lần chứng kiến vẻ mặt sung sướng, hớn hở của cô khi nếm các món
ăn do đích thân anh làm, anh lại cảm thấy vui lây.
Hai người lựa chọn nguyên liệu rất kĩ. Vì muốn ăn ngon
mà Hàn Tú không sợ bị tôm kẹp vào tay. Hơn nửa tiếng sau, chiếc xe chở hàng đã
bị họ chất đầy ắp toàn đồ ăn, thức uống và các vật dụng linh tinh khác.
Lúc đến quầy thu ngân, Hàn Tú đang định rút ví ra
thanh toán thì bị Tiểu Thất ngăn lại: “Số tiền cô để ở nhà vẫn chưa dùng hết.”
“Có thật không?”. Hàn Tú hỏi lại, đúng là cách đây hơn
một tháng, cô đã để ở nhà năm trăm đồng, nhưng trong một thời gian dài như thế,
làm sao anh có thể không tiêu hết bằng ấy tiền nhỉ?
Đợi đến khi cô suy tính xong xuôi thì Tiểu Thất đã trả
tiền hết mọi thứ từ lúc nào rồi. Anh lẳng lặng đẩy xe đi trước. Hàn Tú vội chạy
theo, nói với lên: “Năm trăm đồng đó phải dùng hết từ lâu rồi chứ!”
“Chưa hết”. Tiểu Thất nhẹ nhàng đáp lại rồi tiếp tục
đẩy xe hàng ra ngoài. Sau khi dùng thử thứ thuốc anh đưa, Alice đã gửi anh một
khoản tiền lớn để mua bản quyền công thức điều chế thuốc. Ban đầu, Tiểu Thất
không đồng ý, nhưng sau nhiều lần chị ấy đến gặp và nói chuyện với anh về tác
dụng của loại thuốc đó, anh cũng chấp nhận. Khi Tiểu Thất bắt gặp Hàn Tú ở nhà
hàng Sắc Vị Thập Toàn cũng là lúc anh và Alice đang thảo luận lần cuối cùng về
bản hợp đồng. Đến tận bây giờ, anh vẫn chưa quyết định dứt khoát về việc c