ất đắc
dĩ nói, "Được rồi, không nói với ngươi nữa, lúc họp không thể khai thông
thần tiên, bị Tây Vương Mẫu nhìn thấy thì hỏng. Ngươi kiên trì thêm một ngày
nữa đi, ngày mai họp xong ta sẽ đi đón ngươi."
"Ông
không thể như vậy......" trơ tráo hai chữ còn chưa nói ra, Đinh tiểu tiên
đã không còn động tĩnh rồi. Tôi choáng váng! Sao lại như vậy, gió từ từ ngừng
lại, người xung quanh hình như không nghe được lời nói của Đinh tiểu tiên, tiếp
tục từ từ vây quanh lại. Tôi cười, cười rạng rỡ, đại trượng phu co được dãn
được, không phải một ngày sao, tôi nhẫn nại, giữ lại cái mạng nhỏ này, ngày mai
tôi sẽ đi khỏi .
Nhưng
mà, nhưng mà đến tận "ngày mai", qua "ngày mốt", tôi vẫn
chưa gặp được Đinh tiểu tiên. Tôi lúc này mới hiểu ra, thực tế một ngày của
Đinh tiểu tiên và một ngày của tôi là khác biệt quá lớn, một ngày trên trời
bằng một năm dưới đất!
Giời ạ!
Đinh tiểu tiên, ông muốn hại chết tôi hả!
Con
người tôi có một ưu điểm rất lớn, chính là rất thức thời, tuy trong ủng vẫn còn
cây chủy thủ, nhưng chưa đến lúc then chốt tuyệt đối không thể dùng, mà bây giờ
có dùng cũng không dùng được, không nói trước nhiều người cầm kiếm như vậy,
chọn ra một thanh dài hơn của tôi không biết bao nhiêu.
Tôi cứ
đang suy nghĩ đám người này là ai phái đến, đến lúc bị bọn họ quẳng lên xe ngựa
tôi vẫn còn suy nghĩ vấn đề này. Nói câu công bằng, đám người này đối với ta
vẫn khách sáo, căn bản là không làm khó tôi, nếu như không tính lời nói trói
tôi quẳng lên xe ngựa.
Đây là
chiếc xe ngựa không tệ, tốc độ rất nhanh, nhưng không đại diện cho sự thoải mái
của nó, nhất là so với chiếc kia tôi ngồi lúc trước, mà thiết bị chống rung
không tốt, tôi ngồi trong xe ngựa giống như trái banh đàn hồi, ngoài nóc xe
tương đối cao tôi vẫn chưa đụng đến, thì những vách xe tôi đều dùng thân thể
biểu đạt sự ngưỡng mộ với chúng nó.Xe ngựa hầu như thẳng một đường không ngừng,
trong khi chỉ đổi ngựa, không thấy đổi người. Đầu óc choáng váng, tôi mơ hồ cảm
thấy đang đi về hướng bắc, Bắc Kinh là Ngõa Lặc, xem ra bọn họ phải là người
Ngõa Lặc, còn không thì là người của Thừa Đức, vậy bọn họ là thủ hạ của ai? Của
lão hoàng đế?
Trên
đường đi, người tôi mắng nhiều nhất là Đinh tiểu tiên, kế tiếp là Nam Cung
Việt, ngẫu nhiên cũng mắng Thừa Đức, nếu không phải hắn phóng thủy, tôi có thể
ngồi xe ngựa thoải mái của tôi tới Phồn Đô, không cần trên đường đi như quả
bóng đàn hồi.
Sau khi
đi được 5 - 6 ngày đường, xe ngựa chậm lại, tôi đoán là đến nơi rồi. Tiếng ồn
ào ngoài xe lớn dần lên, chắc là họp chợ, mà không phải chợ
Xe ngựa
bắt đầu quẹo loạn xạ, do vậy nhìn không được bên ngoài, tôi chỉ nhớ xe quẹo
trái ba lần, quẹo phải năm lần, sau đó thì dừng lại. Rèm xe bị vén lên, một phụ
nữ cao lớn bước vào, phủ miếng vải đen lên đầu tôi, cõng tôi từ trên xe xuống.
Người
phụ nữ này cõng tôi vòng vo cả buổi, cuối cùng dừng lại, đặt tôi xuống đất, vén
miếng vải đen trên đầu ra. Tôi nhìn bốn bề xung quanh, căn phòng không lớn,
nhưng trang trí rất... , một người đứng quay lưng về phía cửa, mặc một bộ áo
dài nam (2) màu xanh nhạt, y phục giày dép tinh xảo, xem ra chắc là chánh chủ,
chỉ là đứng quay lưng về phía cửa tay này (ám chỉ người đang đứng quay lưng
lại) quá khuôn sáo, có cảm giác làm ra vẻ thần bí.
Người
phụ nữ cõng tôi đến lui ra hết sức cung kính, người đó lúc này mới xoay người
lại, tuổi tác không lớn, khoảng hơn 23 - 24, người cao trung bình, da mặt trắng
nõn, nhìn tuấn tú phong nhã, đôi mắt có chút xoi mói, rất giống một người.
"Là
Phúc Vinh công chúa hở?" hắn khẽ cười hỏi.
Tôi gật
gật đầu, thành thật thừa nhận. Hình như có chút ngoài dự đoán của hắn, hắn hơi
kinh ngạc nói: "Không ngờ công chúa sẽ thành thật như thế, tôi còn cho
rằng cô sẽ không thừa nhận thân phận của mình."
"Tại
sao phải không thừa nhận?" tôi hỏi, thừa nhận ít nhất tạm thời không lo
lắng đến tính mạng. Đừng nói tôi là Phúc Vinh công chúa thật, cho dù không phải
tôi cũng nói phải, anh nói thế nào?"
Hắn hơi
nhíu mày, ngạc nhiên với câu trả lời của tôi.
Tôi
cười cười, nói: "Nếu như tôi thật không phải là Phúc Vinh công chúa, e
rằng không còn sống mà rời khỏi đây, tôi nói đúng không?"
Hắn ta
gật gật đầu, khen ngợi: "Công chúa quả nhiên t"
Nhìn
thấy hắn cười, tôi nghĩ đến hắn giống ai, Thừa Đức! Nếu đoán không sai, anh ta
không phải là đại ca của Thừa Đức mà là nhị ca của Thừa Đức.
"Mấy
ngày nay công chúa phải chịu khổ rồi." người đó hơi áy náy cười cười, nói.
"Đúng
là có chút không tốt." tôi nói. "Bất luận anh bắt tôi vì mục đích gì,
có thể để cho tôi ăn trước chút gì không? Sau đó để cho tôi nghỉ ngơi một chút?
Người của anh không hiền lành, xe ngựa đó quá xốc, anh trước tiên phải tự mình
đi ngồi thử, rồi hãy dùng nói đi đón khách."
Nghe
xong lời nói của tôi, người đó cúi đầu khẽ ho hai tiếng, giống như mượn việc
này để che giấu cái gì, sau đó mới căn dặn đầy tớ chuẩn bị cơm nước. Tôi nhếch
mém ngồi xuống, vẻ mặt không sợ chút nào, mắt lãnh đạm nhìn hắn, cũng nhìn cách
bày trí trong phòng. Ng