Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328365

Bình chọn: 9.00/10/836 lượt.

lại chỗ Thừa Đức, thì thầm vào tai anh

ta mấy câu, chỉ thấy Thừa Đức lại nhìn về phía tôi. Tôi nghiến răng nghiến lợi

nhìn lại, còn anh ta chỉ cười, khẽ lắc đầu.

Cho tới

bữa tối, Nam Cung Việt vẫn chưa quay lại. Mãnh An Dương sắp kiềm chế không được

nữa. Thật ra tôi cũng rất hoang mang lắm nhưng biết mình lúc này tuyệt đối

không được rối loạn, dù sao trong ba người mình cũng là lớn nhất.

Tôi ra

sức an ủi bản thân: người đẹp trai như Nam Cung Việt cho dù xuất hiện trong

tiểu thuyết kiếp hiệp hay tình cảm tuyệt đối chỉ có thể làm nhân vật chính,

không có đoạn tình cảm kinh thiên động địa, quỷ thần rơi lệ với nữ nhân vật

chính thì đúng là có lỗi với bạn đọc, có lỗi với tác giả, càng có lỗi với cái

họ Nam Cung. Hoặc cùng lắm thì cũng phải có một cảnh nóng với nữ chính chứ.

Đằng này tôi mới sờ được hai miếng đậu phụ mà anh ta đi đời nhà ma thì có công

bằng cho tôi không? Hơn nữa tên này lúc sáng mới khen đểu tôi là cẩu bì cao

dược, bây giờ mà biến mất thật thì càng không công vằng.

Đương

nhiên những suy nghĩ trên chỉ thiết lập theo giả thuyết "Phùng Trần Sở

Dương là nhân vật nữ chính", vấn đề bây giờ ở chỗ tôi có phải nữ chính

không? Nếu phải thì có thể loại nữ chính ngốc nghếch thế này không?

Đinh

tiểu tiên chết tiệt, đối xử không công bằng!

Bên đó

chưa có tin tức gì của Nam Cung Việt thì bên này lại có chuyện: Diệp Phàm biến

mất rồi.

Mãnh An

Dương, Diệp Phàm, tôi, tổng cộng ba người mà cả nửa ngày sau mới phát hiện ra

thiếu mất một ngườị Tất cả là tại tên Mãnh An Dương nói không có phút nào

ngừng. Cậu chàng đúng là bỏ nhà ra đi? Không khéo làđuổi ra khỏi nhà thì đúng

hơn?

Lúc nào

cũng là Mãnh An Dương mở miệng, còn Diệp Phàm chỉ ngồi im lặng nên không gây

chú ý lắm, cho nên đến tận lúc Mãnh An Dương ngừng nói do khô cổ thì tôi mới

phát hiện ra Diệp Phàm đã biến mất.

Diệp

Phàm tuy còn nhỏ nhưng không phải là đứa trẻ không biết cái gì quan trọng cái

gì không nên việc cô bé biến mất chắc chắn không phải ham chơi giống những đứa

trẻ khác.

"Không

thấy con dao con trong túi đồ của tôi nữa.", Mãnh An Dương hốt hoảng, nói

cho cùng vẫn còn là đứa trẻ, không che đậy được cảm xúc trên khuôn mặt non nớt.

Đứa bé

chết tiệt này, đi cũng chẳng thèm nói câu nào. Không biết chạy đâu nữa? Tôi hơi

lo, mắt cô bé lúc sáng còn ngân ngấn nước, rồi khi nói tới Giang An Bang, mặt

không giấu được vẻ hận thù, rõ ràng mối quan hệ giữa cô bé và Giang An Bang

không hề đơn giản.

Một đứa

trẻ sống ở miếu hoang, chưa đầy mười tuổi nhưng lúc nào cũng trầm ngâm tư lự.

Sao tôi lại có thể quên tìm hiểu xuất thân của cô bé? Không hiểu tôi bận làm

những gì nữa? Ở cái thế giới này, cả ngày tôi nghĩ những gì?

Đột

nhiên thấy rất hối hận.

Tôi đi

đi lại lại không ngừng, nghĩ bây giờ không biết nên làm sao? Nam Cung Việt vẫn

chưa về, Diệp Phàm lại biến mất, mọi việc sao cứ đến dồn dập thế này?

"Tôi

đi tìm cô ta!" Mãnh An Dương nhảy từ trên ghế xuống định chạy ra ngoài.

Tôi vội kéo lại, nói: "Cậu đi đâu tìm? Cái nhà lớn thế này, người đông như

thế, cậu định tìm kiểu gì?"

"Diệp

nha đầu lấy dao của tôi. Cô ta đến tôi cũng không đánh lại được, cầm dao rồi

càng nguy hiểm. Nếu cô ta định làm chuyện ngốc nghếch thì sao?". Mãnh An

Dương mắt đỏ ngầu, hét đến khản cả giọng.

"Nếu

làm thì đã làm rồi, cậu khóc thì có tác dụng gì chứ."

Tôi

nghiêm giọng mắng, ghét nhất là phải nhìn người khác khóc. Khóc có tác dụng gì

đâu.

Mãnh An

Dương lườm tôi, bực bội ngồi xuống.

Tôi

ngày càng bất an, Diệp Phàm mất tích chắc chắn liên quan tới nhà họ Giang.

"Chúng

ta đi tìm Lâm Y Y." Tôi trầm giọng mà nói, "Nhưng không được hỏi về

Diệp Phàm. Cứ coi như không hề có chuyện gì xảy ra. Chúng ta chỉ đi tán dóc với

cô ta."

Chỗ Lâm

Y Y là nơi duy nhất có thể ra tay mà tôi nghĩ ra được.

Chúng

tôi chờ ở phòng của Lâm Y Y rất lâu sau mới thấy cô nàng lạnh băng đi ra, vừa

nhìn thấy đã hỏi hai người tìm đến có việc gì. Xong, tôi đắc tội với bà trẻ này

khi nào chứ, hôm trước cô nàng gặp Nam Cung Việt mặt vẫn tươi như hoa mà.

Lần này

thì hay rồi, còn tán dóc gì nữa. Cô ta mới thấy tôi đã nhíu mày, mặt thì đầy vẻ

ghen ghét.

Bà đây

cũng chẳng phải thích thú gì ngươi nhé, lúc nào cũng mặc đồ trắng, tưởng mình

là Tiểu Long Nữ chắc?

Tôi

đoán rằng nếu mình nói muốn tán dóc chắc cô ta quay đầu đi luôn mất, đành mượn

danh nghĩa Nam Cung Việt, hi vọng cái mặt đẹp trai của anh ta có tác dụng với

vị tiểu thư này.

"Nam

Cung đại ca có chuyện gì không đích thân nói mà lại nhờ cô đến chuyển lời? Cô

là gì của đại ca?" Lâm Y Y lạnh lùng hỏi.

"Tôi?

Hihi!" trong đầu tôi lúc này chỉ có mỗi ý nghĩ làm cách nào đề cập đến

Giang An Bang, nên chẳng nghĩ được gì khác, thuận miệng nói: "Tôi là cô

của Nam Cung Việt."

Vừa dứt

lời, không chỉ mình Lâm Y Y sững người ra mà đến cMãnh An Dương cũng ngạc nhiên

không kém. Cậu chàng ra sức giật tay áo tôi.

"Cô

là cô của đại ca? Thế sao lại mang họ Sở? Sao Nam Cung đại ca chưa nhắc đến bao

giờ?", Lâm Y Y kinh ngạc hỏi.

Anh ta

nhắc đến? Anh ta mà biết chắc chém đầu tôi luôn mất. V


Polly po-cket