h chết cũng không buông. Nam Cung Việt chỉ cong khóe miệng c đầu nhìn tôi,
khuôn mặt đỏ ửng lên, lòng tôi bỗng nhiên luống cuống, tôi cúi đầu không nhìn
anh ta, thoáng chốc thời gian như ngừng lại.
Một lúc
lâu sau tôi mới bình tĩnh lại, không quên trừng mắt hung dữ với anh ta một cái,
vùng xuống đất, khi xuống được rồi tôi không quên đạp mạnh lên chân anh ta một
cái, sau đó mới phủi phủi quần áo của mình. Bên cạnh có người đi qua, vô cùng
kinh ngạc nhìn hai chúng tôi, tôi đỏ mặt, quay người vội vàng đi vào trong võ
đài. Lúc đến xung quanh võ đài, đúng lúc thấy Mãnh An Dương và Diệp Phàm đứng
đó đợi chúng tôi, nhìn thấy chúng tôi, hai chúng nói đều chạy lại.
Kể sơ
lược tình hình trong đó cho bọn nó, Diệp Phàm nói mấy nhân vật quan trọng trên
võ đài đều không động chỗ, xem ra hẳn là chưa biết sự việc phía sau của chúng
tôi.
Nam
Cung Việt nhìn tôi một cái trước, sau đó đó quay đầu qua Mãnh An Dương nói: "Mọi
người ở đây, huynh đi một mình xem xét, khoảng chừng tối sẽ trở về. Mọi người
tự cẩn thận, đừng rời đám đông, nhớ kỹ chỗ nào náo nhiệt thì đi chỗ đó, chắc là
sẽ không có chuyện gì."
Đức
hạnh (4)! Muốn nói thì nói trực tiếp với tôi không được sao, còn phải nói với
Mãnh An Dương để cho tôi nghe. Tôi bĩm môi, trong lòng lại nghe mát dạ, quay
đầu đi xem đấu võ trên đài.
Nam
Cung Việt dặn dò vài câu thì lách mình đi, tôi và bọn Mãnh An Dương chen người
đến phía trước, tiếp tục canh bạc hôm qua. Thật ra ba người chúng tôi đều có
chút căng thẳng, cho nên mới càng phải tìm vài sự việc khác để thay đổi sự chú
ý một chút. Tôi và Mãnh An Dương hét to, thu hút sự chú ý dồn dập của mọi
người.
-----------------------------------------------------------------------
Chú
thích:
(1) -
Đào hôn : chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân bị ép buộc, trước ngày cưới bỏ nhà trốn
đi.
(2) -
Cẩu bì cao dược: là một loại thuốc dùng để giảm đau, giảm sưng của Trung y, có
nghĩa bóng là món hàng dùng để lừa bị người khác.
(3) -
Nhất Phật xuất thế nhị Phật thăng thiên có nghĩa là chết đi sống lại, trong đạo
Phật, thế giới mỗi khi kinh qua một kiếp nạn đều có một vị Phật xuất thế, ra
đời. Xuất thế nghĩa là sinh, thăng thiên nghĩa là tử.
(4) -
Đức hạnh : thường mang nghĩa xấu. Châm biếm lời của người nói, biểu thị dáng vẻ
nhìn không được của một người, như cử chỉ, hành động, tác phong v.v... Ở đây ý
của Sở Dương mang nghĩa châm biếm lời nói của Nam Cung Việt.
Biển
báo Stop khẩn cấp
Chương
này gây shock nặng ** nha . Coi xong xịt máu vô viện cấp cứu là Kjss không chịu
trách nhiệm đâu đó .Cảnh báo trước rồi nha .
Chuồn
chuồn ....
Vừa cá
độ xong một trận với Mãnh An Dương, bên cạnh đột nhiên có người dáng vẻ như nô
bộc tiến đến, cười hì hì: "Cô nương, cô nương."
Tôi
nhìn sang, anh ta vội thi lễ, nói: "Lạc thiếu hiệp thấy cô nương cùng Mãnh
tiểu gia chơi vui vẻ cũng muốn tham gia cùng.", nói rồi hay tay bưng một
cái hộp vải không to lắm lên.
Tôi đón
lấy, mở ra xem, "cạch" một tiếng rồi vội vã đóng lại, nhìn xung quanh
vẻ phòng bị. Thượng Đế ơi, chẳng trách
năm chịch, đầy ắp một hộp vàng.
"Anh
ta muốn tham gia kiểu gì
"Lạc
thiếu hiệp nói cùng cô nương cá độ là được. Thiếu hiệp cá cô nương thắng."
Tôi
nhìn về phía khán đài. Tên Thừa Đức vừa hay cũng nhìn về phía tôi, cười một
cách ôn hòa cứ như thể nghe thấy tiếng nói chuyện chỗ tôi, lại còn gật gật đầu
nữa. Hứ! Đúng là biết cách giả làm quân tử.
Tôi
nhìn tên ngốc Mãnh Anh Dương có tính cân đem bán cũng chẳng được cái giá này
thì bảo cậu ta lấy gì cá độ? Bỗng nhiên tôi hí hửng, Phùng Trần Sở Dương tôi có
nguyên tắc từ khi nào chứ? Với tên đấy thì cần đến chữ tín không? Tôi cứ gặp
vận đen, thua hết cả hộp vàng của anh ta đấy. Anh ta làm gì được?
"Được
rồi. Ngươi quay về nói ta đồng ý cá độ giúp."
Người
đó nghe xong vội đi bẩm lại với Thừa Đức. Tôi giật giật tay áo Mãnh An Dương,
hạ giọng nói: "Vụ buôn bán lớn đến rồi..."
Chờ đến
gần tối, tôi và Mãnh An Dương hò hét khàn cả tiếng. Tôi không những trận nào
cũng thua, mà còn thua một cách sung sướng. Từ sớm đã giao ước với Mãnh An
Dương, chỗ vàng đó cậu ta ba tôi bảy.
Tôi cầm
hộp vải lên ra hiệu với Thừa Đức. Lúc anh ta nhìn tôi còn nhún vai tỏ vẻ không
có cách nào, úp ngược cái hộp lại cho anh ta xem, nói rằng thua hết rồi.
Không
ngờ Thừa Đức cười như ánh mặt trời rực rỡ, nghiêng người nói với thủ hạ ở bên
cạnh mấy câu. Người đó gật gật đầu rồi chạy về phía tôi.
"Sở
cô nương, Lạc thiếu hiệp nói thua cũng không sao, chúng ta không thiếu
tiền.", nói rồi lại đưa một hộp vàng nữa.
Tôi
bỗng thấy mình như đang bị lừa. Tên Thừa Đức này chơi mình? Chỗ vàng này đối
với anh ta chỉ là chuyện nhỏ, hóa ra anh ta bỏ tiền xem khỉ mua vui. Còn con
khỉ tôi đây lại diễn trò không ngơi nghỉ, hét khản cả tiếng
Tôi lại
quay đầu về phía Thừa Đức, thấy nụ cười trên gương mặt ấysao mà đểu thế!
Tôi lập
tức giật lấy hộp vàng trên tay gia nhân, giằn từng tiếng một: "Nói với anh
ta, lại hết rồi. Còn bao nhiêu đem hết đến đây!"
Tên gia
nhân này tuy ngạc nhiên, nhưng vẫn chạy