ấm, không biết
là hơi Thừa Đức hay là của tôi, trong lúc nhất thời, tôi ngây người ra.
Buổi
sáng thức dậy, lại phát hiện đầu giường có nhiều váy áo nữ màu hồng nhạt, nhìn
lại cửa sổ cũng đều hoàn hảo, thật là chóng mặt chết được! Đây có thể thật là
chuyện lạ mỗi năm đều có, năm nay đặc biệt hơn nhiều! Tôi nhìn bộ quần áo đẹp
này, nhìn nhìn lại bộ nam giới xám xịt kia, lập tức có mới nới cũ, không phải
tôi đỏm dáng, bộ đồ hôm qua vẫn chưa sạch, mặc vào sẽ sinh bệnh.
Mặc quần
áo mới vào, Mãnh An Dương tên tiểu tử ngốc đó lại có vẻ mặt kinh ngạc, tôi liếc
nó một cái, nói: "Đừng nói nhảm nhiều như vậy!" tên tiểu tử ngốc Mãnh
An Dương đó quả nhiên khép miệng lại. Tôi lén nhìn Nam Cung Việt, mặt không
chút thay đổi, một chút cũng không biểu hiện vẻ kinh ngạc với bộ đồ mới tôi
mặc, chẳng lẽ là của hắn đưa.
Bên võ
đài chạm mặt tên Thừa Đức đó, tên đó không ở dưới xem, mà ngược lại chạy đến
xem ngồi cùng với bọn Giang An Bang. Lâm Y Y vẫn bộ đồ trắng, ngồi bên cạnh
Thừa Đức, nhìn chúng tôi bên này một cái, kề tai nói với Thừa Đức cái gì đó,
Thừa Đức mỉm cười gật đầu, hướng theo ánh mắt của Lâm Y Y cũng nhìn qua chúng
tôi bên này, thấy tôi đang nhìn bọn họ, còn mỉm cười gật đầu ra hiệu với tôi.
Hừ! Đôi
gian phu dâm phụ này, không biết đang nói xấu chúng tôi cái gì, tôi lườm Thừa
Đức một cái, ngoáy đầu đánh cược với Mãnh An Dương, hai người trên đài lần này
tương đối nhanh nhẹn, rất nhanh đã hạ được một người. Mãnh An Dương thắng, vênh
váo tự đắc lấy một nén vàng trong tay tôi, còn nhìn tôi khiêu khích. Tôi không
để ý nó, ánh mắt lướt nhanh đến thượng khách trên đài, tên Thừa Đức đó không
biết nói đang nói nói gì bên tai của Lâm Y Y, chỉ thấy sắc mặt Lâm Y Y ửng đỏ,
khóe miệng hiện lên vẻ mặt thẹn thùng, ngay cả tay đều bắt đầu vặn vẹo khăn
tay......
Đây là
làm gì vậy? Hiện trường biểu diễn cái gì? Ngay cả chút ảnh hưởng cũng không
quan tâm? Tôi bĩu môi , xoay người định gọi Nam Cung Việt cũng nhìn thấy vẻ mặt
lẳng lơ của "Y Y cô nương" của anh ta, nhưng vừa xoay người lại phát
hiện Nam Cung Việt lúc nãy còn ở đây ______không có!
"Nam
Cung Việt đi đâu rồi?" Tôi hỏi Diệp Phàm, Diệp Phàm đang nhìn chăm chú chỗ
ngồi thượng khách, nghe tôi hỏi nó, nhìn nhìn xung quanh, cũng vẻ mặt hoài nghi
l lắc đầu.
Tôi lại
cẩn thận tìm xung quanh, vẫn không có người, đang tính đi chỗ khác tìm, thì
thấy Nam Cung Việt từ xa đi lại. "Anh đi làm cái gì vậy? Cũng không nói
một tiếng, làm sao làm hộ vệ cho người ta?" Tôi có chút không vui, đi đâu
cũng không nói một tiếng, nếu tên Thừa Đức đó đến bắt nạt tôi thì làm thế nào?
Tôi lướt nhanh lên đài, dĩ nhiên, bây giờ tên đó không rãnh để gây phiền phức
với tôi.
Nam
Cung Việt cũng không nói, kéo tay tôi đi ra ngoài, Mãnh An Dương nhìn thấy,
liền kéo Diệp Phàm ở phía sau theo cùng. Ra đến bên ngoài không có ai, tôi vung
tay khỏi Nam Cung Việt, hỏi: "Rốt cuộc thế nào vậy?" Nam Cung Việt
ngừng lại, lấy trong ngực ra một mảnh da dê, mảnh da dê này thấy có một đoạn
ghi chép, có chút hư hại, trên mặt vẽ vài ký hiệu sông ngòi, núi, trên góc còn
biết 3 chữ màu đen.
"Bản
đồ kho báu?" Tôi kinh ngạc hỏi.
Nam
Cung Việt gật đầu, nhướng mày, ngạc nhiên hỏi: "Cô biết chữ?"
Choáng
váng, vừa nhìn thấy hình vẽ này, ngoài 3 chữ này ra thì còn có thể có gì nữa
chứ? đoán mò cũng đúng.
"Trộm
về hả?" tôi hỏi, Nam Cung Việt gật đầu. "Trộm bản đồ thường không
phải là buổi tối mới đi sao?" tôi hỏi. Chiếu trên tivi đều là nhân trời
tối ra tay mà, Sao anh ta dám đi trộm ban ngày?
Việc
trộm đồ này, tên Nam Cung Việt này tại sao lại muốn làm quang minh chính đại
như vậy? Vẻ mặt tôi không khỏi nhìn Nam Cung Việt nghĩ ngợi. Mãnh An Dương kéo
Diệp Phàm đuổi theo ở phía sau, tôi đưa tấm bản đồ da dê cho Mãnh An Dương, nó
cũng kinh ngạc. Diệp Phàm cầm tấm bản đồ trong tay Mãnh An Dương, xem xét tỉ
mỉ, sắc mặt cũng thay đổi.
"Cái
này trộm ở đâu vậy?" tôi hỏi.
"Trong
thư phòng của Giang An Bang." Nam Cung Việt đáp, "Hắn cho rằng người
khác sẽ ra tay vào buổi tối, tôi cứ ban ngày mà ra tay."
Tôi dù
sao cũng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, Diệp Phàm vẫn ngây người ra với tấm
da dê, tôi hỏi: "Diệp Phàm, sao vậy? Có gì không ổn hả?"
Diệp
Phàm ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái, đưa tấm da dê cho tôi, nhè nhẹ lắc đầu.
Đứa bé
này có chút kỳ lạ, mấy ngày nay sống với nó mà nói, làm sao cũng không cảm thấy
nó không chỉ đơn giản là một tiểu ăn mày, hơn nữa hôm nó thấy nó và Mãnh An
Dương đánh nhau, mỗi chiêu mỗi thức đều rất ra dáng, rõ ràng là người có học
qua võ công. Nghĩ đến đây, hai tay tôi đặt nhẹ lên vai nó, nhẹ giọng nói:
"Diệp Phàm, em có chuyện gì giấu chúng tôi, đúng không?"
Người
Diệp Phàm dao động, giật mình nhìn tôi.
"Em
biết chúng tôi đều là bạn em mà, giữa bạn bè với nhau nên thành thật, không
phải sao?" tôi cười, chỉ chỉ Nam Cung Việt, nói tiếp: "Nam Cung Việt
là hiệp khách hành tẩu giang hồ, tên tiểu Mãnh An Dương này bỏ nhà ra
ngoài...."
"Tỷ!"
vẻ mặt Mãnh An Dương không phục, rõ ràng nó không đồng ý với đánh gi