ghĩ hay bảo cậu ta tiện thể làm Đông Phương
bất bại luôn cho rồi.
Mãnh An
Dương vẫn chưa hoàn hồn, gật đầu một cách vô thức rồi quay người hỏi Nam Cung
Việt: "Cô ta là Phúc Vinh công chúa, người mà tương truyền khi ra đời chim
hỉ tước bay khắp trời, khi một tuổi xuất hiện nhật nguyệt trên chân?"
Nam
Cung Việt gật đầu nói với Mãnh An Dương: "Không cần kinh ngạc đến thế. Cô
ta chẳng phải thần thánh gì. Dấu nhật nguyệt trên chân thì ta không biết nhưng
chuyện chim hỉ tước bay khắp trời là do mẹ ta giúp Thẩm lão đầu nghĩ ra. Trước
khi quý phi lâm bồn Thẩm lão đầu lén lút vất rất nhiều sâu lên mái điện, hỉ
tước bay đến là vì có lũ sâu đấy."
Tôi
nghe mà không dám tin vào tai mình, thần thoại hóa ra là do con người tạo ra.
Nhưng tại sao Thẩm lão đầu lại vì bà mẹ quý phi của tôi tốn công sức thế? Tôi
càng không tin giữa bọn họ chỉ là mối quan hệ nam nữ trong sáng. Có câu nói
rằng: đã là quan hệ nam nữ rồi còn trong sáng nổi không? Còn mẹ của Nam Cung
Việt nữa? Bà ta là người thế nào mà lại nghĩ ra trò này?
"Anh
là Nam Cung Việt sao không tìm đến đội rước dâu cứu tôi mà chạy đến Uyển thành
để tắm?", tôi phẫn nộ. Biết anh ta là Nam Cung Việt nên chẳng còn sợ hãi,
việc đầu tiên nghĩ đến là phải hỏi tội. Nhớ lúc tôi bị tên Thừa Đức ức hiếp thì
anh chạy đi đâu? Giờ tôi tự mình chạy trốn xong rồi thì anh lại mò đến cho tôi
uống cả bụng nước rồi nói mình là Nam Cung Việt.
Nam
Cung Việt nhìn tôi, lạnh lùng nói: "Cô biết là tôi không đi? Tôi đi đến
chỗ bọn họ mấy lần, còn nhìn thấy công chúa giả. Nếu không vì Thẫm lão đầu nói
trên chân cô có kí hiệu thì tôi đã cứu không biết bao cô Phúc Vinh ra
nữa."
"Phúc
Vinh giả?" tôi kinh ngạc.
"Không
chỉ có công chúa, đến cả tam hoàng tử cũng là giả mạo. Tôi đuổi theo tam hoàng
tử thật đến Uyển thành, không ngờ lại gặp cô ở đây." Nam Cung Việt nói.
Thảo
nào tên Thừa Đức không vội vàng truy bắt, "Phúc Vinh công chúa" giả
mạo đã được chuẩn bị từ sớm rồi còn gì. Tôi hơi hơi hiểu ra mọi chuyện thì ngay
lập tức lại thấy bứt rứt: "Thừa Đức rốt cục muốn làm gì?"
Ba
người đang nói thì Diệp Phàm ôm quần áo của tôi chạy lại, thấy có thêm một
người con trai thì sững sờ. Mãnh An Dương vội nói với cô bé đấy là một vị đại
ca của cậu, tên Nam Cung Việt, võ nghệ thâm hậu không thể đo, vừa mở miệng là
lại bắt đầu phổ biến các chiến công của Nam Cung Việt. Nam Cung Việt không thèm
để ý đến cậu ta, một mình đi ra xa mặc đồ. Còn Diệp Phàm cũng chẳng thèm nghe
Mãnh An Dương ba hoa làm cậu chàng ngượng chín người không dám nói gì nữa.
Tôi
cũng trốn ra một góc thay quần áo, xong xuôi nhìn lại Diệp Phàm thấy cô bé tắm
rửa sạch sẽ nhìn cũng mày thanh mắt tú, rất đáng yêu. Chẳng trách thái độ của
Mãnh An Dương quay ngược một trăm tám mươi độ, chỉ có điều Diệp Phàm lúc nào
cũng lặng lẽ, gần như không nói mấy.
Khi Nam
Cung Việt quay lại, ngay tức khắc nói anh ta muốn đưa tôi lên núi. Tôi hỏi sao
lại lên núi thì Mãnh An Dương đã vội giải thích nhà của đại ca ở đó. Tôi nói
không đi, đến nhà anh ta làm gì? Nếu không an tâm thì ở lại làm vệ sĩ cho tôi
mà nếu không muốn nhìn thấy tôi thì anh cứ đi làm việc của mình dù sao tôi cũng
tự mình chạy trốn thành công rồi. Nói tóm lại, tôi nhất quyết không lên núi,
khó khăn lắm mới chạy từ thầm cung ra, có điên mới lên núi, hơn nữa tôi cũng
chẳng định tu hành.
Nam
Cung Việt không nói gì, im lặng nhìn tôi một lúc. Tôi cũng không nói, quay ra
nhìn lại. Tên tiểu tử Mãnh An Dương không nhịn được vội nói, không đi thì thôi.
Mọi người cùng đến nhà họ Giang tham gia võ lâm đại hội, có đại ca Nam Cung
Việt chúng ta chẳng phải sợ ai hết. Đại ca không khéo còn đoạt chức võ lâm minh
chủ. Đến lúc đó lên núi cũng chưa muộn, mẹ của cậu ta nhớ dì Tĩnh Chi, nhiều
lần định đến thăm, thế này cũng có thể đi đón cha mẹ cậu cùng đến thăm bác Nam
Cung, hơn nữa.....
"Ngậm
miệng lại!" Tôi và Nam Cung Việt đồng thanh hét, không hiểu một cậu bé
mười ba, mười bốn tuổi sao lại có thể nói nhiều đến thế?
Nam
Cung Việt thấy tôi kiên quyết cũng không làm khó, đồng ý đi cùng bọn tôi đến võ
lâm đại hội. Mãnh An Dương vừa nghe thấy liền nhảy lên vì sung sướng. Thấy cậu
chàng định mở miệng ra nói tôi liền lấy tay bịt miệng An Dương lại, Nam Cung
Việt còn dã man hơn, trực tiếp điểm huyệt
"Tôi
cho cô đi nhưng để an toàn cô phải hứa là sẽ nghe theo lời tôi.", Nam Cung
Việt nói.
Tôi gật
đầu liên tiếp, nghe anh, tất cả nghe anh hết. "Vừa được đi xem võ lâm đại
hội lại vừa có giai xinh đi cùng, còn gì đẹp hơn nữa? Trên đường đi không biết
anh ta sẽ rơi bao nhiêu đậu phụ cho mình ăn đây?", tôi hí hửng nghĩ thầm.
Nam
Cung Việt vốn dĩ mặc theo kiểu hiệp khách, Mãnh An Dương mặc cũng không đến nỗi
nào, Diệp Phàm thì có vẻ thanh tú của một cô bé chỉ có tôi là không nam mà cũng
chẳng nữ. Tôi tuy mặc quần áo con trai nhưng giờ chưa đến mùa đông, quần áo vẫn
mỏng hơn nữa công chúa Phúc Vinh tuy còn nhỏ nhưng phát triển không đến nỗi nào
nên nhìn cơ ngực hơi phát triển quá so với một chàng trai. Tiểu tử Mãnh An
Dương liền nảy ra ý mua vải về
