áo
trong lại còn đứng trong nước nữa, mặc với không mặc chẳng khác gì nhau bèn vội
vàng bơi ngược lại. Không ngờ chân bị anh ta giữ lấy, làm cách nào cũng không
thoát ra được.
"Anh
làm cái gì thế?" tôi khó chịu. Anh ta vẫn giữ gót chân tôi, kinh ngạc khi
nhìn lòng bàn chân. Tôi lúc này chỉ biết đập đập hai tay giữ thăng bằng cho cơ
thể. Không biết lòng bàn chân thì có gì đáng xem?
Mãi rồi
anh ta mới định thần lại, hỏi: "Cô là công chúa Phúc Vinh?"
Lần này
đến lượt tôi kinh ngạc, sao anh ta lại biết?
Tuy sợ
nhưng tôi không chịu kém miếng. "Phúc cái đầu anh!", chưa kịp thông
qua đại não thì câu nói ấy đã bật ra.
Dáng vẻ
tôi thế này so với một cô công chúa đúng là cách nhau một vạn tám ngàn dặm. Quả
nhiên thấy có người nhíu mày, vẻ do dự. Tôi miễn cưỡng lắm mới giữ thăng bằng
được khi bị anh ta giữ một bên chân nhưng rồi đột nhiên anh ta vươn tay ra, cầm
nốt cái chân kia lên. Cả hai chân tôi đều bị anh ta giữ chặt, hai tay không còn
cách giữ thăng bằng nữa, đầu ngay lập tức ngã về sau.
"Khốn
nạn, buông...." vội chửi người khác không kịp nhịn thở, tôi ngay lập tức
uống mấy ngụm nước vào bụng, lòng hoảng hốt, muốn nhịn thở cũng quên mất cách.
Khi
được lôi lên, tôi đã kịp uống đầy một bụng nước. Rồi anh ta để tôi nm lên tảng
đá sau đó mới nhảy lên ngồi cạnh. Lúc này tôi mới phát hiện hóa ra anh chàng có
mặc quần ngắn.
"Sở
Dương...." ở bên kia Mãnh An Dương đang hét ầm tên tôi, chắc thấy tôi bơi
mãi không quay về, tưởng xảy ra chuyện.
"Mãnh
An Dương, cứu chị! ", tôi vội vàng hét. Anh ta thấy tôi gọi tên Mãnh An
Dương thì sững ngượi Tôi nhân lúc đó nhảy luôn xuống nước bơi vào bờ.
Mãnh An
Dương thấy tôi có vẻ đang gặp nguy, vội chạy lại, nhưng khi sắp đến gần lại
quay người chạy đi như thể nhìn thấy quái vật. Tốc độ lúc ấy còn nhanh hơn cả
khi chạy đến. Hứ! Mãnh An Dương, cái thằng bé này, biết ngươi thế này thì tôi
qua nói thế nào cũng không nhường cánh gà cho ngươi. Tôi phẫn nộ nghĩ thầm mà
chân tay không dám chậm trễ phút nào. Anh chàng kia nhận ra tôi là Phúc Vinh, e
rằng không phải người của tên Thừa Đức cũng là của hoàng đế anh trai. Tất nhiên
anh ta cũng có thể là Nam Cung Việt gì gì đó nhưng tôi thấy xác xuất này quá
nhỏ, cho nên bây giờ chạy là thượng sách.
Bơi một
hồi, định quay đầu xem anh chàng kia bị bỏ lại bao xa thì thấy có bóng hình từ
bên cạnh lướt lên với tốc độ không giống người thường chút nào. May mà không có
cá mập nơi sông suối nếu không tôi nhất định nghi ngờ đấy là cá mập.
Không
sai, nhìn từ phía sau thì đúng là anh đẹp trai ấy nhưng anh ta sao lại bơi từ
bên cạnh lên trên? Chẳng phải muốn bắt tôi sao? Hay là định ngồi chờ tôi trên
bờ? Tôi vội dừng lại thì phát hiện nước chỉ đến đùi mình.
Anh
chàng vừa nghiêng người cái đã lên đến bờ sau đó vội bám theo Mãnh An Dương. An
Dương vốn đã chạy được quãng xa, hơn nữa tốc độ nhanh như thỏ làm tôi cũng phải
ngưỡng mộ nhưng không ngờ anh đẹp trai còn nhanh hơn. Tôi vẫn còn băn khoăn
không biết nên chạy hay đi xem Mãnh An Dương thì đã thấy anh ta tay giữ An
Dương đi lại. Thấy tốc độ đấy tôi đành từ bỏ ý nghĩ chạy trốn. Dưới nước tôi
bơi không lại anh ta, trên bờ càng chạy không thoát. Tốc độ này đến vận động
viên nước Mĩ CARL LEWIS nhìn thấy cũng phải bỏ nghề chứ đừng nói đến hai cái
chân ngắn của Phúc Vinh.
"Hê
hê, hê hê, đại ca, buông đệ xuống. Đệ không dám chạy nữa đâu." Mãnh An
Dương mặt mày nhăn nhở còn chàng đẹp trai thì nghiêm ng vất cậu chàng sang bên
cạnh.
"Hai
người quen biết? " Tôi trèo từ dưới nước lên, vừa vắt nước ở tóc vừa hỏi.
Mãnh An
Dương quay ra cười ngượng ngùng, rồi lại quay sang cười nói: "Đại ca tốt
bụng, tha cho đệ đi. Đệ có gây chuyện gì đâu, trên đường toàn làm việc tốt,
không tin thì hỏi Sở Dương.", nói rồi chỉ tay về phía tôi: "Tối qua
đệ còn cứu cô ta với 1 tên ăn mày. Hai mạng người, đều do đệ cứu.", lại
còn nháy mắt với tôi nữa.
Tôi
trợn mắt, không ngờ thằng bé này lại vô liêm sỉ đến thế, nói dối không chớp
mắt. Còn cứu tế nữa, sao không dám nói thật là mình suýt nữa bị tôi và Diệp
Phàm cướp?
Thẩm
lão đầu, chẳng lẽ anh ta lại là Nam Cung Việt?
"Anh
là Nam Cung Việt mà Thẩm lão đầu nhắc đến?" Tôi kinh ngạc hỏi, cảm thấy
không thể ngờ tới.
Chàng
đẹp trai gật đầu, còn Mãnh An Dương thì ngơ ngác: "Đại ca nói sao? Cô ta
là công chúa?" rồi sau đó là một tràng cười châm biếm: "Cô ta mà là
công chúa?"
Tôi
lườm Mãnh An Dương, cái đồ ếch ngồi đáy giếng.
"Làm
thế nào mà anh phát hiện được tôi là Phúc Vinh?", tôi hỏi Nam Cung Việt.
"Thẩm
lão đầu nói hai chân cô có hình mặt trăng, mặt trời."
Còn có
cả dấu trên chân? Từ trước đến giờ rửa chân sao không để ý thấy? Tôi nghe xong
vội vàng ngồi xuống ngửa lòng bàn chân lên. Mãnh An Dương cũng lại gần ngó, quả
nhiên lòng bàn chân trái là 1 cái bớt nhỏ màu đỏ hình mặt trăng, chân phải là
hình tròn. Hai cái bớt đó to bằng móng tay cái, đến vị trí cũng đối xứng nhau.
Kỳ lạ thật!
"Chúng
ta đừng gọi là Triêu Thiên Tông nữa, đổi thành Nhật Nguyệt thần giáo." Tôi
n với đồ ngốc Mãnh An Dương, thầm n