:
“Ngai rồng thoải mái không? Anh làm gì phụ thân của mình rồi, hử?
Tôi tưởng Thừa Đức sẽ phải thất sắc nhưng không ngờ trên gương mặt vẫn trắng
bệchnhư cũ. Anh liếc nhìn tôi, cười khẽ:
“Giết huynh diệt phụ? Nàng muốn nói với ta điều này? Trong hoàng gia, thế nàyđã
là gì chứ? Ta không chỉ giết huynh diệt phụ mà còn bắt giam mẫu thân. Nàngcó
thấy kinh ngạc không?”
Tôi giật mình, nhìn Thừa Đức vẻ không thể tin được, mãi 1 lúc sau mới nói được1
câu:
“Anh biết hết mọi chuyện rồi?”
Thừa Đức chỉ nhếch mép cười, gật đầu:
“Từ trước tới giờ ta luôn nghĩ mọi thứ đều nằm trong mưu tính của mình, cho
đếnkhi nàng xuất hiện, tưởng rằng nàng chỉ là 1 việc ngoài ý muốn, cũng
chẳngthoát khỏi những tính toán của ta được. Nhưng không ngờ, đến cuối cùng, ta
cũngchỉ là 1 con cờ của mẫu thân. Từ năm ta 16 tuổi bà ta đã cho ta biết cái
xuấtthân đấy của mình, khiến cho ta chỉ nghĩ đến báo thù. Không ngờ từ đầu đến
giờ,đó lại là chuyện lừa bịp lớn nhất.”
“Đây không phải lỗi của mình anh, anh cũng... đừng tự trách mình nữa.” Tôi
khẽđáp.
Thừa Đức quay đầu sang nhìn tôi, im lặng 1 hồi rồi lại quay đ
“Ta từng có thời gian không muốn báo thù. Ta biết ông ta yêu thương mình,
thậmchí còn hứa sẽ gả nàng cho ta, cho nàng 1 danh phận quang minh chính đại,
đểsau này nàng làm vợ ta 1 cách danh chính ngôn thuận, làm hoàng hậu tương lai
củaNgõa Lặc, không có triều thần nào dám nói về thân phận của nàng. Ta nghĩ
thếnày cũng không tồi. Tuy Thừa Hiền bày mưu tính kế bên cạnh nhưng ta biết ông
tasẽ nhường ngôi vị cho ta, nhưng... không ngờ lại có chuyện đấy xảy ra.”
“Người Nam Cung Việt cứu ra hôm đó không phải tôi. Khi các người đến, tôi
cònđang ở dưới gầm giường.” Tôi đột nhiên nói, vừa dứt lời bản thân cũng đờ
đẫnkhông hiểu sao mình phải giải thích với anh?
Thừa Đức quả nhiên cười, nhẹ nói:
“Ta đã biết từ lâu.”
Tôi thấy lúng túng vô cùng, cúi đầu xuống không dám nói tiếp nữa. Lòng tự
trách: “Sở Dương, ngươi làm sao vậy? Sao phải giải thích với anh ta? Chẳng lẽ
ngươiquên rằng anh ta đã phản bội mình từ lâu rồi? Cô tiểu thư nhà họ Triệu ánh
mắttràn đầy sự dịu dàng lẫn mong chờ đang có bầu đó”, tôi không dám nghĩ tiếp
nữa,nhếch miệng ra cười:
“Phong cho tiểu thư họ Triệu cái gì? Hoàng hậu? Quên không chúc mừng anh,
anhchắc sắp được làm bố rồi, lần này chắc không phải ghen tức với Thừa Hiền nữa
nhỉ?”
Thừa Đức nhướn mày nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng, ghé đầu lại
gầnkhẽ hỏi
“Nàng ghen?”
Tôi tức giận:
“Anh hoang tưởng đấy à? Tôi có Nam Cung Việt rồi, sao phải ghen với anh?”
rồivươn tay đẩy vai Thừa Đức ra xa.
Nét trầm ngâm thoáng qua mặt Thừa Đức, không ngờ người anh lại bị tôi đẩy
ngãxuống đất. Tôi kinh ngạc, lúng túng nhìn anh, nghe thấy tiếng nói đứt quãng:
“Ta ngồi ở đây lâu quá, người tê hết cả rồi. Nàng kéo ta dậy.”
Tôi nhìn anh nghi ngờ, do dự 1 lúc rồi đưa tay ra kéo anh dậy, nhìn vẻ cười
cợttrên gương mặt anh tôi chỉ có 1 ý nghĩ duy nhất là mình lại bị lừa. Tôi tức
giậntự mắng mình ngốc, nội công của anh ta thâm hậu là thế sao có thể mới ngồi
1lúc đã tê cứng lại được.
“Anh tìm tôi đến rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tôi khó chịu. Thừa Đức không nói gì, chỉ nhìn tôi cười toe toé
Tôi thấy càng thêm tức giận.
“Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây.” Nói rồi đứng dậy định đi.
“Đừng đi.” Thừa Đức cuối cùng cũng ngưng cười, nói khẽ sau lưng tôi. “Ta chỉ
muốngặp nàng.”
Tôi quay người lại, nhìn Thừa Đức 1 lúc rồi nói mát mẻ:
“Lần này đã nhìn rõ chưa?”
“... Ta sợ sau này sẽ không nhớ rõ nàng trông như thế nào nữa.” Thừa Đức
khẽnói, nụ cười vẫn y nguyên như ngày trước.
Tôi vội quay người đi, không dám nhìn vào mắt anh, rồi lại nghe thấy tiếng
anhcười:
“Hôn ta 1 cái nữa được không?”
Tôi không dám đứng lại nghe giọng nói càng ngày của anh, vội đi về. Đi2 bước
lại chạy 2 bước, chỉ tiếc mình không rời đây ngay lập tức được. Lòng hoảngloạn
khiến chân cũng líu ríu mắc vào dây cỏ dưới tuyết, ngay tức khắc người
khuỵuxuống đất.
Tôi sốt ruột, sợ Thừa Đức đuổi theo giữ lại, vội vã bò lên nhưng càng vội
càngcuống, không sao đứng dậy được, Thừa Đức ở phía sau không có động tĩnh gì
làmtôi càng thêm đau xót. Tuy vẫn đang giận nhưng khi anh không còn vì tôi bị
đaumà lo lắng nữa thì trái tim chỉ còn nỗi xót xa đang trào dâng.
Tôi không kiềm được mình, quay đầu lại nhìn Thừa Đức, thấy anh vẫn cúi đầu
ngồiđó, không có chút động tĩnh gì trước sự hoảng loạn của tôi, bây giờ trong
đầutôi đột nhiên có 1 cảm giác bất an.
“Thừc Đức?” Tôi khẽ gọi. Anh vẫn cúi đầu ngồi
yên,không động đậy.
“Thừa Đức?”
Tôi càng gọi to hơn, thấy anh vẫn không có phản ứng gì liền lùi lại mấy bước.
Tôi nghĩ anh có khi nào đang lừa mình không, lừa cho tôi quay lại rồi lại
ngẩngđầu lên nhìn tôi đầy vẻ đắc ý. Chân tôi bất giác đi về chỗ anh, cho đến
tận khitôi đứng cạnh rồi mà anh vẫn không có phản ứng gì. Lòng tôi càng thêm
hoảng hốt,chân tay lạnh như băng, máu trong người đông cứng lại.
Tôi giơ tay đỡ đầu anh lên, Thừa Đức nhắm mắt,khóe
miệng thấp thoáng 1 nụ cười0" width="56">
“Anh lại chơi đểu em?”
T