ại
nghĩ, tối qua hắn đột nhập vào cung là vì cái gì? Hắn nói rồi, nếu phải giết
tôi thì không cần hắn phải đích thân ra tay, nhưng chẳng lẽ "hái" tôi
thì cần tự mình làm ? Bọn họ bao nhiêu người thế mà chỉ có mình hắn là gà
trống? Mà sao có chuyện này được. Vậy thì mục đích tối qua tuyệt đối không như
những gì hắn nói. Rốt cục là vì sao?
Có khi
nào có nội gián Ngõa Lặc trong đám cung nữ của tôi. Phúc VInh công chúa sau khi
đập đầu vào cột có phần khác trước. Tên này nghe thấy tin bèn tự mình đến kiểm
tra xem công chúa tôi có phải hàng giả không? Cũng không đúng, nếu vậy cũng đâu
cần phải đích thân làm.
Nhất
thời không nghĩ ra nhưng có một điều có thể khẳng định là quanh tôi có nội
gián. Nội gián liệu là ai đây? Tố nhi? Hoàn Nguyệt? Hay một ai khác
Tên này
thấy tôi im lặng, đột nhiên vươn tay kéo tôi một phát. Chẳng hề phòng bị, tôi
lập tức ngã lên ngực hắn, làm hắn khó chịu nói:
"Không
ngờ cô cũng nặng đấy."
Tôi chỉ
tiếc mình không nặng thêm chút nữa, đặt mông ngồi xuống cho hắn chết dí luôn.
Nghiêng
đầu qua thì mặt hắn ở trước mắt làm tôi có phần không tự nhiên. Tôi chống tay
cố bò dậy, vừa dùng lực thì nghe tiếng kêu, cúi đầu nhìn hóa ra mình vội vàng
không để ý đã chống tay vào bụng ai đó.
Hắn
nghiến răng lại kéo tôi xuống lần nữa. Chớp mắt đã lật tôi xuống dưới. Lần này
tình hình càng tồi tệ, thành ra tôi ở dưới, hắn ở trên, không những thế trọng
lượng của cả người hắn đều đè lên người tôi.
Tôi chỉ
thấy khó thở, bụng bị đè rất khó chịu. Tôi cố hết sức hít vào nhưng hít mãi mà
chẳng được tí không khí nào, càng thêm bực mình, chửi: "Đồ khốn nạn, ngồi
dậy, đè bẹp tôi rồi."
Hắn
không thèm động đậy. Tôi hối hận mình ăn tối qua nhiều, bị hắn đè cho một phát
thấy thức ăn như muốn trào lên miệng.
"Cái...tư
thế... anh không... cảm thấy... tình cảm quá sao?" Tôi hỏi một cách đứt
quãng. Hắn nhìn tôi như thể tôi khó chịu là điều rất đáng vui.
"Có
gì... từ từ nói...bà.... tôi nhận thua rồi." Hết rồi, hết rồi, không ngờ
Phùng Trần Sở Dương lại có ngày chết vì bị người khác đè.
Hắn hơi
nhấc người lên khiến tôi hít thở dễ hơn. Tôi vừa tranh thủ hít lấy không khí
vừa vòng tay chắn trước ngực, tạo khoảng cách giữa hai người, đầu gối thì co
lên, thúc mạnh lên phía trên.
Tên này
phản ứng công nhận nhanh. Người nghiêng qua một bên, kịp thời tránh khỏi chiêu
tự tuyệt tông của tôi, sau đó dùng chân đè chặt chân tôi, chỉ dùng một cánh tay
mà giữ tôi chặt cứng, muốn động đậy cũng không được.
Thật vô
lý! Đây đúng là yếu điểm của con gái. Thiên sinh sức lực đã yếu hơn người ta
làm tôi tức muốn chết.
"Cô
to gan thật" tên này không âm không dương nói.
"Hứ".
Tôi cười, "Tam hoàng tử cũng to gan không kém, dám ba lần bảy lượt trêu
ghẹo mẫu phi. Đừng tưởng tôi nằm trong tay anh thì tôi sẽ sợ anh. Mọi người
cũng giữ thể diện cho nhau. Chúng ta sau này còn gặp mặt nhiều, tam hoàng tử hà
tất phải làm vậy."
Hừ!
Đừng tưởng bà nhường hai lần tức là dễ bắt nạt nhé.
"Nếu
tôi không giữ thì sao?"
"Vậy
thì anh muốn thế nào? Giết tôi? Tam hoàng tử đi đón dâu, đến nửa đường cô dâu
đột tử. Phụ vương của anh chắc cũng chẳng tin nổi."
"Tôi
đương nhiên không giết cô." Tam hoàng tử lướt tay qua mặt tôi xuống cổ rồi
tiếp tục lần xuống dưới, không có vẻ gì muốn dừng lại.
"Lại
muốn phá trinh?", tôi cười nhạt, "Chẳng lẽ tam hoàng tử chỉ có thủ
đoạn thôi sao?". Tôi giơ cánh tay lên chỉ vào dấu thủ cung, "Đừng
quên tôi còn cái này. Nó mà biến mất, chờ đến Phồn Đô, hoàng đế mà hỏi thì tôi
là thân con gái, lại không có chủ kiến chẳng dám chắc sẽ nói ra những chuyện
gì. Đến lúc ấy sợ rằng lão hoàng đế...."
Tam
hoàng tử nghe tôi nói xong đột nhiên cười ra tiếng, một lúc sau mới dừng lại
được, thì thầm vào tai tôi: "Cô tưởng cái đấy dễ biến mất lắm sao?"
Nói rồi tay lần vào áo trong của tôi. Tôi chỉ thấy phía trước ngực hơi chật,
chưa kịp phản ứng gì thì môi của hắn đã lại gần...
Tên
khốn kiếp! Dám ăn đậu phụ của bà đây. Bà quay về quá khứ là để ăn đậu phụ của
giai đẹp, không ngờ động đến thì đậu phụ của chính mình bị bán đi trước.
"Đừng
động đậy. Không ai nói với cô rằng khi ở dưới đàn ông thì không được động đậy
lung tung sao?" hắn khàn tiếng nói.
Hình
như đúng là có người đã từng nói vậy. Tôi tức giận nhìn nhưng tên này coi như
không thấy, cố tình cúi đầu xuống định hôn tiếp. Tôi vội vàng quay mặt đi, làm
cái hôn rơi vào má. Đôi môi mềm mại thuận theo cổ từ từ đi xuống phía dưới như
muốn xuống hội tụ với bàn tay đang đang để ở ngực tôi của hắn.
"Người
đâu?" Tôi gào thét.
Hắn
không có động tĩnh gì.
"Cút
đi! Khốn nạn!", tôi chửi.
Hắn vẫn
không thèm để ý đến tôi.
"Chúng
ta có gì từ từ nói được không?" tôi cố kiềm chế sự hoảng loạn. Tay của hắn
không biết chạm vào chỗ nào mà tôi chỉ thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút
sức lực.
"Chúng
ta đều là người thông minh, hi hi, đừng làm thế. Tôi sai rồi, tôi sai rồi không
được sao?"
Tên đó
không nói gì chỉ ngẩng đầu nhìn tôi nửa cười nửa không, luồn tay ra sau lưng,
nhấc người tôi lên khỏi thảm rồi lại vùi đầu xuố
