Disneyland 1972 Love the old s
Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326660

Bình chọn: 9.5.00/10/666 lượt.

đáng sợ.

1 lúc sau, ánh đèn lồng mới đi xa, mất hút nơi cuối đường.

Sở Dương liền đẩy Nam Cung Việt đứng trc mình ra, đôi môi đỏ thắm khẽ mở, hơi

thở không ổn định, vừa ngượng vừa tức mà nói:

- A làm gì vậy? Có kiểu nhân cơ hội mà ăn đậu phụ thế này không?

Nam Cung Việt không nói gì, miệng khẽ mỉm cười, chờ cô nói xong mới khẽ đáp:

- Lúc nãy chẳng phải có ng đến sao? ta sợ nàng nói lung tung. Hơn nữa thính lực

của nàng cũng không tốt, chờ đến khi nàng phát hiện ra thì người ta đã đến tới

trc mặt nàng rồi.

Sở Dương không biết nói sao, lườm anh 1 cái mà nghĩ tuyệt đối không được nhìn

vẻ ngoài đàn ông mà lầm chết! Nhớ ngày đầu Nam Cung Việt của cô trong sáng như

1 đứa trẻ mà sao giờ cũng học đc thói nguỵ biện?

- Sau này chỉ cần nói trước với em là được rồi!

Nam Cung Việt gật đầu, bỗng nhiên khẽ nói:

- Lại có người đến!

- Hả? – Sở Dương sững người, sau đó lại thấy môi của Nam Cung Việt lại ép

xuống.

1 lúc sau....

- Người đâu? Người đâu? – Sở Dương kéo cổ áo Nam Cung Việt, tức giận hỏi.

Anh cười:

- Rẽ vào đường ở mé bên kia trc khi tới đây rồi.

.............

- Phía trước là lầu gì? – Sở Dương hỏi.

Nam Cung Việt xốc tay nải sau lưng lên, liếc mắt qua, nói với giọng điệu không

hài lòng:

- Chắc là lầu thêu của tiểu thư?

Không thể trách anh không hài lòng đc, ai có thể ngờ rằng đường đường 1 Nam

Cung Việt thiếu hiệp lại ăn trộm tiền của người ta, không những thế còn làm

chân lon ton cho vợ mình nữa chứ!

- Đi xem xem sao! – Sở Dương kéo Nam Cung Việt đi về phía đó.

- Đi xem cái đấy làm gì? Nàngkhôngtrộm đồ nữa sao?

- Ngốc! Hái hoa chứ sao nữa!

- Nàng hái hoa? Nàng đi hái hoa?- Nam Cung Việt tí nữa thì cắn vào lưỡi, nhớ

lại ‘kì tích hái hoa” ngày xưa của cô.

- Trời ơi, không hái được thì cũng có thể nhìn được mà! Đúng thật là! Zai đẹp

thì anh không cho em hái, đến cả mĩ nữ thì chắc cũng phải cho em được nhìn chứ?

– Sở Dương nói đoạn kéo tay Nam Cung Việt, nấp chỗ này, né chỗ kia, vòng vèo

mãi mới đi đến trc lầu.

- Ta không đi! Muốn đi thì nàng tự đi!

- Đi đi!

- không đi! – Nam Cung Việt lạnh lùng đáp, giọg điệu có vẻ như đã nổi giận rồi.

- Hôm nay là sinh nhật của em đấy!

- Còn sinh nhật nữa? Cả năm nay nàng có cả thảy 8 cái sinh nhật rồi!- Nam Cung

Việt giận dữ.

Sở Dương hất tay Nam Cung Việt ra, tức giận đùng đùng nói:

- Anh không đi thì em tự đi! – nói rồi nhẹ chân chạy lên lầu.

Nam Cung Việt không thèm đoái hoài đến cô, xịđứng ở chỗ cũ nhìn cô, nhìn cô nằm

bò trc cửa sổ nhà ng ta, nhấp nước bọt vào tay để đục lỗ trên giấy dán cửa, sau

đó ghé mắt vào nhìn. Akhôngkhỏi lắc đầu,khônghiểu bản thân sao lại thích 1

người như thế này, do đầu óc trong 1 lúc choáng váng ư? Nhìn 1 lúc lâu

màkhôngthấy cô động đậy, a có phần bồn chồn, định thần lại, chăm chú nghe động

tĩnh bên đó. Không nghe không sao, nghe xong mặt anh ngay lập tức đỏ bừng lên,

lông mày nhíu lại.

Sở Dương lúc này vẫn nỗ lực nhìn vào trong, con bà nó, tối thế không biết, cái

gì cũng không nhìn thấy. Cô tiểu thư đó ở đâu? Loáng

thoáng có tiếng động nhưng không nghe rõ lắm, đúng thật là, đang yên đang lành

bỗng làm cái phòng to như thế làm gì? Cô đang nghĩ xem có nên nhảy qua cửa sổ

vào trong hay không thì phát hiện có thêm 1 người xuất hiện sau lưng.

Nam Cung Việt kéo Sở Dương lại, không để ý đến sự kinh ngạc của cô mà cứ thế ôm

lấy cô rồi đi vội ra ngoài.

- Này, này, anh làm gì đấy? – Sở Dương cố hạ thấp giọng, kinh ngạc hỏi, cái tên

này, trúng phải tà gì thếkhôngbiết?

- Quay về!

- Làm gì thế? em còn chưa nhìn...

- Nàng! nàng có còn là nữ nhi không? – Nam Cung Việt nổi cáu,khôngngờ cô ấy lại

dám nói chưa nhìn đủ.

- A mà không biết em là nữ nhi hay không à? – Sở Dương tò mò đáp.

Nam Cung Việt nghẹn lời, người phụ nữ này, đúng là hết thuốc chữa rồi! Cô lại

dám khiêu khích anh? Trong lòng đột nhiên thấy nóng nực, những tiếng động lúc

nãy dường như lại vang bên tai, Nam Cung Việt quay đầu liếc nhìn lầu thêu ở

phía xa. Đây là lầu thêu kiểu gì thế? Rồi a lại cúi đầu nhìn Sở Dương ở trong

lòng mình:

- Không biết! Xem ra phải quay về để xác định lại mới được!






Hai

người chúng tôi đến “Hồi xuân y quán” của chị Hồ thì thấy đóng cửa, gọi cả nửa

ngày mà chẳng thấy ai trả lời. Tôi không cam lòng, kêu Nam Cung Việt nhảy qua

tường đưa tôi vào xem, phát hiện căn nhà nhỏ nơi chị Hồ đã trống rỗng từ lâu,

thấy vậy tôi không tránh khỏi hoảng loạn trong lòng.

Nam Cung Việt vẫn lặng lẽ nhìn khiến tôi thấy khó xử, không ngờ lại có thứ mê

dược cổ quái như vậy. Trước kia mấy thứ này cũng chỉ đọc thấy trên mấy loại

tiểu thuyết kiếm hiệp cấp ba rẻ tiền, nói gì mà trúng phải loại mê dược như thế

nếu không được lên giường thì thất khiếu sẽ chảy máu mà chết. Xì, những tình

tiết kiểu này thì đại gia về võ hiệp - Kim Dung lão gia không bao giờ thèm

viết!

Nói thật, tôi cũng bán tín bán nghi với chuyện này vì chẳng có chút căn cứ y

học nào cả, nhưng tôi cũng biết mình không thể không chấp nhận cái lí luận chết

tiệt đó. Ở cái thế giới này, tôi cũng chẳng thể