màu đỏ không tự nhiên cho lắm. Ngay ngày
hôm đó, hoàng đế đã bố cáo thiên hạ, quviệc có thêm ngày nghỉ. Trận chiến đó
hoàng hậu tuy toàn thắng nhưng phải khó khăn lắm mới đạt được, cả 1 ngày không
xuống giường nổi! Có thể thấy lúc đó tình hình chiến trận ác liệt đến mức nào,
nói xa rồi, xa rồi, phải quay lại câu chuyện chính thôi.
Tuy hôm nay là ngày toàn dân nghỉ ngơi nhưng hoàng đế vẫn phải làm việc 1 cách
cực khổ mà bản tấu trên thư án chẳng thấy ít hơn là mấy. Cuối cùng, hoàng đế
sau khi xem bản tấu “Trời giáng xuống điềm lành, trời phò trợ Ngoã Lặc” của thủ
thành Uyển thành thì tức giận mà ném bản tấu xuống đất.
“Bà nó chứ, trời giáng xuống điềm lành cái gì, hổ trắng cái gì, tưởng ta chưa
từng thấy sao? Vinh Nhi đã nói từ lâu, đây chẳng phải điềm lành gì cả, chẳng
qua con hổ đấy bị bệnh bạch tạng mà thôi” - hoàng đế lẩm bà lẩm bẩm. Người vươn
vai 1 cái đã có tiểu thái giám nhanh ý mà dâng trà lên. Hoàng đế giờ mới nhớ ra
cả ngày nay chưa nhìn thấy mặt hoàng hậu, thuận miệng hỏi:
- Hoàng hậu đâu?
- Hoàng hậu đang ở ngự hoa viên. – Thái giám Tiểu Hỉ đáp 1 cách nhẹ nhàng, từ
tốn.
- Ngự hoa viên? – Hoàng đế sững ra, đột nhiên giật nảy người, nhớ đến lần trước
cũng ở ngự hoa viên, bà vợ chuyên làm việc không chính thống của mình tí nữa
thì để xảy ra hoả hoạn, vội hỏi - Lại làm thịt nướng?
- Không phải, hoàng hậu nương nương nói là tổ chức hội hoa viên.- tiểu thái
giám đáp lời, khoé miệng không kìm đc nụ cười.
- Hội hoa viên? – hoàng đế hơi bồn chồn nhưng cũng yên tâm hơn, hội hoa viên
thì hội hoa viên, chỉ cần không đốt hoa viên là được!
- Vâng, nghe nói còn có chân giò gì đó nữa, gọi là “hẹn ước hoa hồng”, tất cả
cung nữ trong nội cung bất luận già trẻ đều có thể tham gia. Còn có rất nhiều
quan lại, tài tử nổi tiếng của kinh đô, và cả các thương gia giàu có được mời
đến tham gia. Nô tài thật không hiểu nổi 1 hội hoa viên đang yên đang lành là
thế lại còn lôi chân giò vào làm gì? - Gần 2 năm ở bên hoàng đế khiến Tiểu Hỉ
nói chuyện trở nên tuỳ tiện rất nhiều.
- Chân giò? - Sắc mặt của hoàng đế cũng đầy vẻ nghi hoặc, thầm nhủ chắc Vinh
Nhi không đến mức không có khuôn phép thế này đâu?! Tổ chức hội hoa viên còn
treo chân giò lên làm gì? Để cuối cùng thì nướng lên ăn? Không thể thế được,
Vinh Nhi từ trước đến nay luôn hám tài, còn lâu mới cho bọn họ ăn miễn phí,
không khéo lại dùng để bán ấy chứ!
- Ngươi, mau đi, xem hoàng hậu làm gì trong hoa viên! – Hoàng đế bỗng vội nói,
đột nhiên nhớ tới thái độ ngọt ngào của hoàng hậu tối qua đối với mình. Nàng
hết sức nịnh nọt lấy lòng mà hoàng đế thấy linh tính bất an, hi vọng Vinh Nhi
đừng gây ra sự cố gì nữa.
Tiểu Hỉ vâng lệnh hoàng thượng, 3 chân 4 cẳng đi luôn.
Hoàng đế tạm thở phào 1 hơi, định tiếp tục xem bản tấu nhưng làm thế nào cũng
không xem tiếp được, lại nghĩ mấy hôm nay bận rộn quá không tài nào tranh thủ
thời gian chơi với 2 đứa con 1 trai, 1 gái của mình. Dù sao hôm nay cũng là
ngày nghỉ, vậy thì người làm hoàng đế cũng tự thưởng cho mình 1 hôm, dứt khoát
bế đám trẻ đi chơi cho rồi. 2 đứa bé 3, 4 tuổi, đang ở thời kì ham chơi, nhìn
như 1 cặp tiên đồng ngọc nữ, khiến ai nhìn cũng thích. Đặc biệt là hoàng tử, bé
tí tuổi mà lại mang vẻ người lớn, nói với mẫu hậu 1 cách nghiêm túc: “mẹ ơi, mẹ
đừng cứ nhìn thấy là cắn vào mặt con, toàn nước bọt trên mặt bẩn lắm. còn nữa,
mẹ cứ ăn đi, mẹ ăn nhiều sẽ mọc thêm thịt, khi đó phụ hoàng không cần mẹ nữa
đâu!”
Cứ nghĩ đến đó là hoàng đế đột nhiên cười thành tiếng, đi đến tẩm cung của 2
đứa trẻ lại phát hiện ra số người bên trong ít đến tội nghiệp, hoàn toàn không
có vẻ náo nhiệt thường ngày, tìm 1 lúc lâu mới tìm thấy được 1 thái giám đang
quét tước cung.
- Người đi đâu hết rồi? – hoàng đế nói.
- Bẩm hoàng thượng, hầu hết các cung nữ đều tham gia hội hoa viên của hoàng hậu
nương nương – lão thái giám đáp.
- Còn các thái giám? - Hoàng đế chau mày đáp.
- Đều đến ngự hoa viên giúp đỡ rồi. Nương nương nói hôm nay là ngày nghỉ, ai
làm thêm sẽ được trả gấp đôi tiền công.
Hoàng đế trợn tròn mắt tức giận, vội hỏi tiếp:
- Thế hoàng tử và công chúa đâu?
- Bẩm hoàng thượng, đều được hoàng hậu nương nương đưa đến phủ của nhị vương
gia rồi.- Lão thái giám bình tĩnh trả lời.
- Lão nhị? Đưa chúng tới đấy làm gì?
- Nương nói mai là ngày nhị vương gia tục huyền nên cho mượn hoàng tử và công
chúa làm hoa đồng.
Hôm trước lão nhị đến hỏi mình để mượn người thì Vinh Nhi nhất quyết không cho,
làm bản thân mình phải chịu mang tiếng không nể mặt anh trai, còn nàng
thì...nói cho mượn là cho mượn luôn, làm đấng quân vương 1 nước ngôn nhị bất
tín! Đúng là đồ quá đáng!
- Hoàng hậu chẳng phải nói không hay sao? Sao lại đồng ý cho mượn rồi? - Hoàng
đế hỏi tiếp.
Từ sau khi đại hôn của mình và Vinh Nhi dùng hoa đồng đi trước, thì những người
giàu có, quý phái ở Phồn Đô khi kết hôn cũng học theo, đều tìm những bé trai,
bé gái quý tộc xinh đẹp làm hoa đồng, không những yêu cầu thân phận của đứa trẻ
phải tôn quý còn muốn phải xinh xắn , đáng yêu nữa chứ, cứ theo yêu cầu này