ì. Tôi cũng biết hắn tuy trúng xuân dược nhưng cuối cùng vẫn
kiềm chế được ham muốn của bản thân, chứng tỏ cũng không phải loại người chớt
nhả. Nhưng hắn có cần phải giải thích với tôi trước mặt Nam Cung Việt thế này
không?
“Thiên kiều dẫn?” Nam Cung Việt hỏi, hơi run, mặt biến sắc.
Gậy Cao Ly làm ra vẻ ảo não, đập vào trán mình:
“Tiểu đệ suýt quên không nói, hôm qua, không biết ai trộn ‘thiên kiều dẫn’ vào
nến đốt ở cung hoàng đế. Sợ làm tổn hại danh tiết công chúa, đệ đành phong tỏa
huyệt đạo cả hai, tạm ngăn chặn độc tố, định sau khi ra ngoài sẽ dùng nội lực
bức độc cho công chúa. Nhưng tiếc là nội công không cao, chỉ bức được độc tố
trong người mình đã hao tổn rất nhiều nội lực, nên không thể đẩy được độc tố
trong người công chúa.”
Gậy non nói liền một mạch làm tôi rối tung rối mù, ‘thiên kiều dẫn’ là chỉ xuân
dược hôm qua? Tác dụng của thuốc chẳng phải đã hết rồi sao? Tôi thầm nhủ, cũng
không thấy nóng trong người nữa, lại nhớ đến việc gậy non tối qua nôn ra máu,
đấy chính là vận nội công để bức độc tố ra khỏi người?
“Đến nay huyệt đạo của công chúa đã bị phong tỏa mấy canh giờ rồi. Tiểu đệ nghe
nói ‘thiên kiều dẫn’ này tồn tại trong người càng lâu càng nguy hiểm, bức ra
khỏi cơ thể cũng sẽ tốn sức hơn nhiều, Nam Cung huynh tốt nhất là nên lo liệu
sớm đi.”
Gậy Cao Ly nói một cách quan tâm, nhìn tôi đầy dụng ý rồi nói tiếp:
“Thật ra cũng dễ thôi, Nam Cung huynh và công chúa vốn tâm đầu ý hợp, cũng
chẳng cần hao phí nội lực bức độc ra. Nam Cung huynh đâu phải người cổ hủ, ha
ha, ha ha.” Gậy Cao Ly lại cười khan mấy tiếng.
Tôi lờ mờ hiểu ra dụng ý của gậy non, chỉ thấy đôi tay đang ôm tôi của Nam Cung
Việt hơi run run, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đôi mắt như 2 bó đuốc đang rực
cháy, ánh lên màu đỏ ngầu.
Cho
đến tận lúc ôm tôi lên xe ngựa Nam Cung Việt cũng không nói câu nào, gương mặt
anh sa sầm lại khiến người khác nhìn vào thấy sợ hãi. Tôi có bao nhiêu điều
muốn hỏi mà không dám mở miệng. Xe ngựa đi không chậm, lắc qua lắc lại khá
mạnh. Tôi không khỏi khâm phục khi thấy Nam Cung Việt ngồi bất động như thể có
đinh đóng vào mông còn bản thân mình thì cứ như con lật đật.
Cứ yên lặng như thế này cũng không phải cách hay, tôi đành ho khan một tiếng để
Nam Cung Việt chú ý đến mình.
“Anh tối qua... sao lại ở trong cung?” Tôi khẽ hỏi, băn khoăn trong lòng không
hiểu sao anh lại đúng lúc như vậy?
Nam Cung Việt nhìn rồi cúi đầu tránh ánh mắt tôi, nói:
“Diệp Phàm truyền tin cho ta.”
“Diệp Phàm? Anh liên hệ được với cậu ta?” Tôi thắc mắc.
Nam Cung Việt gật đầu, giải thích:
“Vì
việc của Giang gia, ta vẫn không ngừng tìm kiếm Diệp Phàm. Sau đó biết cậu ta ở
trong cung bèn tìm cách liên lạc.”
Anh đang nói dở thì bánh xe không biết va phải vật gì làm xe ngựa lắc lư dữ
dội, người tôi bỗng mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau. Tưởng sẽ đập đầu vào thành
xe, không ngờ lại ngã vào một vòng ôm rắn chắc, quay đầu sang vừa hay thấy mặt
Nam Cung Việt, anh quay mặt đi, có phần ngượng ngùng.
Tôi vội ngồi dậy, biết lúc này càng không nói chuyện sẽ càng khó xử, vội cười
mấy tiếng, rặn nói một cách tự nhiên:
“Cảm ơn đã đỡ tôi, xe lắc mạnh quá, xương như muốn rã cả ra.”
Nam Cung Việt chỉ âm thầm nhìn ra ngoài, không để ý đến làm tôi thấy hơi vô vị,
nhất thời không nghĩ ra chuyện gì để nói tiếp, cũng trầm mặc theo. Bên ngoài,
chỉ có tiếng đánh xe và tiếng phu xe thỉnh thoảng dùng roi quất ngựa vọng vào,
nghe rõ mồn một.
Có những điều biết là nói ra sẽ làm tổn thương người khác, nhưng lại không thể
không nói, tôi mở miệng, cố gắng vài lần, nghiến chặt răng, cuối cùng cũng có
nói được ra khỏi miệng:
“Có thể đưa tôi đến chỗ Thừa Đức không?”
Mặt Nam Cung Việt biến sắc, những đường nét trên mặt càng cứng đơ lại.
“Không được.” Âm thanh tuy thấp, nhưng hiện rõ sự tức giận. “Ta không thể đưa
nàng đến bên hắn. Hắn chỉ làm tổn thương nàng mà thôi.”
Thấy vậy, tôi càng không biết phải nói gì thêm, chỉ biết đổi đề tài, hỏi:
“Vừa nãy cây gậy non nói thế là có ý gì? Sao anh lại quen hắn? Còn đồng ý với
hắn cái gì vậy?”
“Gậy non?”
Nam Cung Việt sững người, tôi mới nhớ ra người ở đây chắc chưa có cách gọi “gậy
Cao Ly”, muốn giải thích cho anh biết tại sao lại gọi là cây gậy nhưng chính
bản thân tôi cũng không rõ lai lịch của biệt hiệu này lắm, chỉ biết cười trừ:
“Thì chính là cái tên Cao Ly vừa nãy đó, tôi đặt biệt hiệu cho anh ta. Anh
không thấy anh ta trông giống cái gậy sao?”
Nam Cung Việt như đang nhớ lại hình dáng của gậy non, lắc đầu đáp:
“Không
giống.”
Tôi thấy anh trả lời với vẻ rất nghiêm túc mà không kìm được bật cười thành
tiếng. Nam Cung Việt thấy tôi cười rạng rỡ, thần sắc trên mặt cũng ôn hòa hơn,
lộ ra một nụ cười mệt mỏi. Tôi nhân lúc tâm trạng anh ta đang tốt bèn kể lại
đầu đuôi câu chuyện hôm qua, bao gồm việc gặp gậy non dưới gầm giường và bị hắn
điểm huyệt, còn cả cảnh hắn vận công ép độc trog người.
“Thiên kiều dẫn mà gậy Cao Ly nhắc đến là cái gì thế?”
Nam Cung Việt lặng lẽ nhìn, lại gần nắm lấy tay tôi làm tôi đờ người ra, muốn
rút tay về nhưng phát hiệ