phải giả ngốc, ta đã dám đưa công chúa ra ngoài, đương nhiên
không muốn làm khó công chúa.”
Tôi cười khan mấy tiếng, vội đáp:
“Không làm khó ta, vậy ngài đã làm người tốt thì hãy làm đến cùng, tiễn Phật
thì phải tiễn đến tận Tây thiên, thả ta ra đi, thế nào?”
Thái độ của gậy non rõ ràng là không theo kịp tốc độ biến đổi của tôi, sững
người một lúc mới nói:
“Ta tự nhiên sẽ thả công chúa ra.”
Tôi nghe thấy hắn nói vậy, lập tức phủi mông, đứng đậy khỏi ghế bước ra ngoài.
Gậy non hơi đờ người ra rồi vội nắm lấy cánh tay tôi, nói:
“Công chúa đi đâu?”
Tôi cố ý làm ra vẻ kinh ngạc nhìn lại, hỏi:
“Đi khỏi đây chứ còn đi đâu, ngươi vừa nói thả ta ra còn gì, chẳng lẽ lời chưa
kịp nguội đã hối hận rồi?”
“Ta có nói thả công chúa, nhưng không phải bây giờ.” Gậy Cao Ly nói.
Tôi nghe thế lại quay về ghế ngồi một cách đường hoàng, cười nói:
“Vậy thì là lúc nào? Phải giở hoàng lịch ra, chọn một ngày đẹp? Có cần ta phải
tắm rửa ăn chay trước đó vài ngày không?”
Gậy non bị tôi chặn họng, thần sắc ngược lại càng thêm bình tĩnh, dở cười dở
mếu mà giật giật khóe miệng:
“Không cần, tí nữa có người đến, ta tự khắc sẽ giao công chúa cho hắn.”
Tôi nghe thấy mà giật mình, không biết người hắn nói sẽ là ai? Lẽ nào hắn định
giao tôi cho người Cao Ly để uy hiếp Chu quốc và Ngõa Lặc? Nhưng nghĩ lại thấy
mình cũng đâu có tác dụng lớn như vậy, bất luận là Chu Quốc hay Ngõa Lặc, Hoàng
đế 2 nước đều không phải nhân vật dễ đối phó, dùng con tin để uy hiếp, cách này
có vẻ không được thông minh cho lắm. Đưa mắt nhìn gậy Cao Ly, thấy bộ dạng hắn
như đang đợi hỏi chuyện, tôi cố ghìm sự hoài nghi trong lòng lại, ngươi chẳng
phải đang chờ được hỏi sao. đã thế ta càng không hỏi, cho ngươi tức chết thì
thôi! Tôi thầm nghĩ.
Hai người yên lặng ngồi một lúc, không ai mở miệng, gậy Cao Ly có vẻ cụt hứng,
nói:
“Công chúa hình như không hiếu kì với bất cứ việc gì, taứ tưởng công chúa sẽ hỏi
lí do vì sao ta lại ở trong thư phòng của Hoàng đế cơ đấy.”
“Ta không muốn hỏi.” Tôi quấn chăn quàng người cho chặt thêm, khẽ giọng nói
tiếp. “Biết nhiều chuyện quá chỉ có hại không có lợi.”
Gậy Cao Ly thấy thế, càng không biết phải nói gì, 2 người lại yên lặng. Tôi
thầm sốt ruột trong lòng, hắn cứ ngồi đấy tiếp mình thế này thì phải làm sao
đây, muốn trốn cũng phải chờ lúc không có ai mới chạy được chứ?
Đang bực bội thì có người hầu đi vào, ghé sát vào tai gậy Cao Ly thì thầm mấy
câu, tôi dựng đứng tai lên cũng chỉ nghe loáng thoáng mấy từ, hình như là có
người đến. Gậy non nét mặt tươi cười mà ánh mắt lại lạnh như băng.
“Còn không mau mời khách vào!”
Gậy Cao Ly cười, vội đứng dậy cùng người hầu kia ra ngoài đón khách. Tôi đang
ngồi lẩm bẩm thì nghe giọng nói nồng nhiệt của gậy Cao Ly từ bên ngoài vọng
vào: “Nam Cung huynh, tiểu đệ chờ huynh đã lâu rồi.”
Nam Cung Việt? Người mà hắn ta nói hóa ra là Nam Cung Việt? Tôi giật nảy người,
không ngờ gậy Cao Ly lại quen biết Nam Cung Việt.
“Trong phòng có người ngồi chờ từ lâu. Nam Cung huynh đến muộn rồi đấy.” Gậy
Cao Ly cười.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, thân hình Nam Cung Việtxuất hiện trước cửa, tôi vẫn
duy trì tư thế quấn chăn ngồi gọn lỏn trên ghế, sững người lại khi đột nhiên
nhìn thấy anh.
Đêm qua, lúc anh mạo hiểm vào trong cung cứu, tôi đang bị điểm huyệt nằm dưới
gầm giường, giờ nhìn lại người, thấy khuôn mặt anh hiện rõ sự mệt mỏi, chân râu
màu xanh ẩn hiện trên cái cằm cương nghị; sự mừng rỡ, đau đớn, ảo não... xen
lẫn vào nhau thoáng qua trong ánh mắt của anh, đến cuối cùng chỉ sót lại sự đau
khổ tràn đầy nơi đáy mắt.
Tôi mở miệng, mấp máy vài tiếng mà không biết phải nói gì. Nam Cung Việt bước
tới bế tôi lẫn chăn, giọng khản đặc: “Đúng là không bao giờ để người khác yên
tâm được.”
Một câu nói đơn giản, nhưng tôi nghe mà trong lòng chua xót đến khó chịu. Cứ
nghĩ đến việc anh nhiều lần không quản nguy hiểm đến cứu tôi, nhưng lần nào tôi
cũng bỏ anh lại, sốt sắng chạy đến bên Thừa Đức, là tôi lại có cảm giác mang
tội. Anh cứ đối xử thế này lại càng làm cho tội lỗi của tôi thêm chất đống, nói
cho cùng là tôi vẫn là người thiếu nợ anh.
Gậy non đi vào phòng sau Nam Cung Việt, thấy Nam Cung Việt bế tôi lên cười nói:
“Công chúa đừng khóc, không Nam Cung huynh lại tưởng tại hạ làm khó công chúa.”
Tôi vội lau nước mắt, trừng mắt nhìn gậy non đầy hận thù. Hắn giả vờ như không
thấy, cười cười rồi quay ra nói với Nam Cung Việt:
“Lần trước may co Nam Cung huynh ra tay cứu giúp, tiểu đệ vô cùng cảm kích, lần
này vô tình cứu công chúa từ trong cung ra coi như trả món nợ ân tình với Nam
Cung huynh.”
Nam Cung Việt lạnh lùng đáp:
“Ngươi không cần phải như vậy, lần này ta tự khắc ghi nhớ ân tình của ngươi. Ta
đã nhận rồi thì sẽ không hối hận, ngươi yên tâm.”
“Nam Cung huynh đã nói vậy, tiểu đệ cũng không dài dòng nữa.” Gậy non vừa nói,
sau đó quay ra vái tôi một vái. “Đêm qua có chút mạo phạm, mong công chúa thứ
cho vì tại hạ trúng phải độc ‘thiên kiều dẫn’.”
Tôi tức giận trừng mắt nhìn gậy non, không hiểu hắn nhắc tới việc này trước mặt
Nam Cung Việt làm g
