u nói, chỉ đỡ tôi dậy bước đến giường. Tôi vội kéo người lại phía sau,
vội nói: "Thế này không được, chúng ta uống rượu là uống rượu, nhưng không
thể mượn rượu làm càn, nhưng không thể ...... mượn rượu ...... làm
càn."
Sắc mặt "Nam Cung
Việt" hình như hơi tái, nhếch môi không chịu nói.
"Thật ra lúc đầu tôi
không thích anh, ha ha, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi đã thích rồi,
cho nên lúc tôi nói với anh tôi không tính ở lại đây là thật, tôi lúc đầu quả
thật không tính ở lại đây, ha ha, nhưng sau này tôi không kiểm soát được bản
thân mình."
Đột nhiên lúc này, trong lòng
cảm thấy tủi thân không chịu được, nước mắt không cầm được ứa ra. "Tôi
biết nếu tôi ở cùng với anh ta, quả là không thể được, nhưng tôi không điều
khiển được bản thân mình, Này? Nam Cung Việt, anh nói tôi có bệnh hay không?
Luận tướng mạo, luận võ công, anh không kém gì anh ta, tôi làm sao lên trộm
thuyền của anh ta chứ? Anh đi sớm làm gì? Nếu ở cùng với anh, tôi sẽ không có
nhiều chuyện buồn phiền như vậy nhỉ? Anh nói đi, sao không nói?"
"Nam Cung Việt" vẫn
không chịu nói, tôi cười, anh ta nhất định đang tức giận thì phải, rồi cười
nói: "Đừng nhỏ mọn như vậy, tôi không phải đi cùng với anh sao." Anh
ta không nói gì, lập tức bế tôi lên.
"Tôi nhớ nhà, tôi rất nhớ
nhà, hu hu." Tôi khóc tức tưởi, "Tôi nhớ ba mẹ, tôi nếu ở lại đây,
thì tôi sẽ rất lâu rất lâu không gặp được họ, nhưng nếu tôi trở về, tôi không
gặp được Thừa Đức, tôi cũng không gặp được anh ta."
"Đừng nói nữa, ngủ
đi!" anh ta hung dữ nói.
"Anh ta nếu sau này làm
hoàng đế thì làm sao? Tôi có được vào hậu cung của anh ta hay không? Khỉ thật!
Tôi mới không cần dùng chung chồng với người khác, nghĩ thôi đã ngấy lên rồi!
Nam Cung Việt, đến lúc đó anh lại tới đón tôi có được không? Nếu anh ta muốn
người con gái khác, tôi sẽ bỏ chạy với anh, Thế nào?"
Đúng, đến lúc đó tôi cũng có
thể không cần anh ta, nghĩ đến đây tôi lại cười, cười hì hì với "Nam Cung
Việt" nói: "Đến lúc đó tôi lại bỏ chạy, ha ha, chúng ta không nói với
anh ta."
"Được, không nói với anh
ta." Anh ta nhẹ giọng nói.
Tôi lúc này mới yên tâm, rúc
đầu vào ngực anh ta, thiếp đi.
Lúc mở mắt ra, trong đầu hoàn
toàn trống rỗng, hơi cử động một chút đã thấy đau như óc não kết dính lại
[giống đậu hủ quá T_T'>. Sao cổ cũng khó chịu thế này nhỉ? Nghiêng đầu sang nhìn
mới phát hiện, ra là mình không gối lên gối đầu mà đè lên cánh tay Thừa Đức.
Thừa Đức dường như cũng cảm
thấy được cử động của tôi bèn mở mắt ra nhìn, mắt anh vằn đỏ tia máu, liếc qua
cũng biết là không được nghỉ ngơi khỏe rồi.
"Tỉnh rồi à?" Anh
hỏi, giọng nói khàn khàn.
Hễ gật đầu lại thấy đau nên
không muốn động đậy, chỉ "ừ hử" trong họng một tiếng, vốn cũng định
nói anh hỏi vớ vẩn quá, nhưng thấy thế lại phải há miệng ra, quả thực là lười
quá, nên thôi bỏ đi.
"Tửu phẩm của nàng kém
thật đấy." Thừa Đức nói, đoạn lại nghiêng đầu sang bên kia, thẫn thờ ngắm
lên trần phòng.
"Em biết, anh không nên
để em uống rượu." Tôi nói.
"Có biết mình đã lảm nhảm
những gì không?" Thừa Đức khẽ hỏi.
Tôi ngẫm nghĩ rồi vẫn gật đầu,
đáp, "Biết chứ."
Thừa Đức có vẻ sững sờ, quay
lại nhìn tôi, khóe môi động đậy, nhưng vẫn kìm lại không hỏi.
Tôi cười nói, "Em trước
giờ vẫn luôn mượn rượu giả điên, lúc đầu em chưa nói anh biết sao?"
Thừa Đức ngẩn ra một lúc rồi
thở dài một tiếng, đáp lại, "Nói rồi."
"Có những lời em không
dám nói nên đành mượn rượu giãi bày, chuyện này cũng chẳng phải là lần
đầu." Tôi cười.
"Trước kia cũng có
à?" Trong giọng nói Thừa Đức không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
"Ừ, chẳng hạn trước khi
bạn học của em mượn tiền mà không trả, em lại ngượng không dám đòi, nên thường
mượn lúc say rượu để nhắc. Rồi ví dụ như có người chọc giận em, bình thường
không dám nổi điên, cũng mượn cớ say rượu để xả giận, rồi lúc tỉnh dậy lại giả
như mơ mơ hồ hồ." Tôi nghiêm túc nói.
Thừa Đức có vẻ sững ra nhìn
tôi, hồi lâu sau thở dài rồi nói, "Nàng cũng thành thật quá!"
"Đa tạ đã khen." Tôi
cười đáp.
Hai chúng tôi lặng lẽ nằm đó
một lúc, Thừa Đức bỗng hỏi, "Bây giờ nàng buồn lắm à?"
Tôi ưỡn thẳng người dậy nhìn
anh, "Hiện giờ thì khó khăn anh mang lại cho em nhiều hơn niềm vui nhiều
lắm."
"Nàng nói là mượn xác đổi
hồn, có thật là có chuyện này không?" Thừa Đức lại hỏi.
Mượn xác đổi hồn? Nói vậy cũng
không đúng lắm, nhưng tôi cũng chẳng muốn khiến Thừa Đức hiểu lầm thêm, vì bản chất
nó suy cho cùng cũng chẳng có gì khác biệt.
"Anh từng gặp công chúa
nào như em chưa?" Tôi hỏi.
"Chưa từng gặp qua."
Thừa Đức thấp giọng nói, ngừng một lúc rồi lại hỏi, "Nàng định đi à?"
"... Có thể." Tôi
đáp, lại nằm vật xuống giường.
Thừa Đức bật dậy thật mạnh,
khóa chặt tôi xuống giường. Đôi mày anh nhíu lại, trong mắt thoáng lóe lên ánh
phẫn nộ, căm hận nói: "Có ta vẫn chưa đủ để nàng ở lại sao?"
Tôi ngắm nhìn mày mắt sâu thẳm
của anh, tay vô thức vuốt nhẹ gương mặt ấy, chầm chậm nhắm mắt lại, tay lần
theo ngũ quan trên mặt anh, tôi muốn nhớ mãi hình dáng anh vào đầu, khắc vào
trong tim, cho dù sau nà
