ết phải nói gì, trong lòng không kềm nổi có hơi thất vọng, cho dù
lúc trước đã là bạn, e rằng bây giờ tiếp tục là bạn cũng không được rồi.
"Tôi muốn về." tôi
nói.
"Tôi đưa cô về." Nam
Cung Việt thản nhiên nói.
Tôi vội lắc lắc đầu, cười:
"Không cần, không cần, ban ngày mà, tôi tự về được rồi." nói xong thì
đẩy cửa bước ra ngoài, Nam Cung Việt cũng không khác sáo nữa, ngay cả tiễn cũng
không.
Tôi mới đi được mấy bước, đột
nhiên nhớ ra một vấn đề rất nghiêm trọng, đành quay người trở lại, Nam Cung
Việt vẫn đứng ở cửa sổ không động đậy, tôi ngượng ngùng cười cười, rồi nói:
"Chi bằng anh vẫn đưa tôi về nhé
Nam Cung Việt quay người, có
hơi khó hiểu nhìn tôi.
Tôi hơi xấu hổ: "Tôi
không biết đường về."
Nam Cung Việt ngẩn ra, rồi
cười, bước tới nắm tay tôi bước ra ngoài. Thấy anh ta nắm tay tôi, tôi hơi mất
tự nhiên, nhưng thấy vẻ mặt anh ta tự nhiên, thì thấy tư tưởng mình có chút xấu
xa, mọi người nhất định không nghĩ nhiều như tôi vậy.
Nam Cung Việt đưa tôi đến bên
ngoài tiểu viện, thì bỏ đi. Nhìn anh ta đi tới đi lui, tôi lần nữa biểu lộ sự
ngưỡng mộ chân thành khinh công của người xưa chúng tôi.
Về đến phòng, Thừa Đức đang
ngồi bên bàn tự rót tự uống, thấy tôi bước vào, cười vẻ mặt sáng rỡ.
Tôi trợn mắt nhìn anh, tức
giận nói: "Em muốn dọn nhà."
"Dọn nhà?"
"Ừ! Em không muốn về nhà
mình cũng phải leo tường ra leo tường vào." Tôi nói, rồi nhớ lại dáng vẻ
bị Nam Cung Việt cặp nách bay lên tường, bực bội, tại sao ngay cả cửa chính
cũng đi không được! ban ngày ban mặt mà phải leo tường, phải leo đến lúc nào
chứ?
Thừa Đức nheo đôi mắt đào hoa,
cười: "Lại không có ai cho nàng leo tường đi."
Mùi rượu theo gió bay lên, hấp
dẫn cái bụng háu đói của tôi, tôi cười khì khì với Thừa Đức, bước tới
gần.
Thừa Đức nhìn rượu trong ly,
lại nhìn tôi, cười hết cách, hỏi: "Muốn uống?"
Tôi liền gật đầu, bụng cũng
hơi đói, không khách sáo ngồi xuống vừa ăn vừa uống. Thừa Đức nhìn dáng vẻ ăn
như hổ đói của tôi, cố ý nhíu mày nói: "Công chúa nàng chú ý dáng vẻ của
mình!"
Tôi nhếch mép cười: "Nhìn
không quen đừng nhìn, ăn cơm là ăn cơm, chuyện vớ vẩn ở đâu nhiều như
vậy?" nói xong còn bưng ly rượu của Thừa Đức uống một ngụm, cảm thấy hơi
nóng theo một đường từ cổ họng trượt xuống, ái chà, rượu này mạnh thật! Tôi vừa
nháy mắt vừa nhếch môi, làm Thừa Đức cười một trận.
Tôi không đếm xỉa đến anh ta,
tiếp tục ăn, tiếp tục uống, hình như nghe ai nói qua, kỳ thực ăn uống cũng là
một cách làm giảm xì trét, nếu ăn thì buồn bực trong lòng giảm đi không
ít.
Thừa Đức vẫn cười mím chi cọp
nhìn tôi, tôi đột nhiên nhớ lại lời nói của một người bạn trong phòng, cô ta
nói: lúc ăn cơm với Sở Dương nhất thiết đừng để cô ta uống rượu, nếu cô ta nhất
định muốn uống, bạn nhất định phải say trước khi cô ta uống say! Tôi cứ luôn
không hiểu lời cô ta nói là ý gì.
"Đừng uống nữa, Vinh nhi,
rượu này mạnh đó!" Thừa Đức nói, đưa tay giành ly rượu lại, tôi vội né tay
anh ta, nói: "Không sao, anh không yên tâm tửu lượng của em à? Nhiêu đây
thì thấm gì."
Tôi uống hăng say, đương nhiên
không chịu trả rượu cho Thừa Đức.
"Em nói cho anh
biết!" tôi cười với Thừa Đức, cảm thấy tâm tình rất tốt, chuyện đè nén mấy
ngày nay không còn nữa, "Em uống rất có chừng mực."
"Mẹ em có nói, con gái
không được uống rượu ở bên ngoài, nhất là không được uống rượu bên ngoài với
con trai." Tôi lại trút đầy rượu trong miệng, rồi nói tiếp, "Thực ra
lúc nãy em tính uống rượu bên ngoài, nhưng em luôn nhớ lời mẹ dặn, lời của mẹ
em không thể không nghe, mẹ nói nếu em làm mất mặt bà, mẹ sẽ đập em què
giò."
"Vinh nhi, đừng uống nữa,
ngoan, nghe lời." Thừa Đức dịu giọng nói.
Tôi cảm thấy đầu hơi choáng,
nhưng thấy rất thoải mái, liền ôm hũ rượu vào lòng, lắc lắc đầu: "Anh yên
tâm, em không có uống nhiều."
Thừa Đức vẫn nhìn tôi chăm
chú, tôi hơi giận dỗi, nói: "Anh nghe không vậy, em không có uống
nhiều!"
Cuối cùng thấy Thừa Đức gật
đầu, tôi mới yên tâm, rồi lại cười: "Em nói cho anh biết, thực ra ai uống
nhiều rượu nếu say, thì người đó nhất định là giả vờ thôi, đầu óc tỉnh táo mà,
nói trong lòng cái gì hiểu rất rõ."
Lại đổ rượu vào miệng, đột
nhiên cảm thấy hũ rượu ôm trong ngực đâu mất tiêu: "Rượu đâu? Đưa
em!"
"Anh biết lòng em có
nhiều nỗi muồn phiền sao?" tôi lôi cổ áo Thừa Đức, nói: "Anh ta bảo
tôi sinh cho anh ta đứa con, nhưng mà, anh biết không? Em dường như vốn không
sinh được, cơ thể này vốn không sinh được."
"Em ...... nói cho anh
một bí mật, ha ha, em vốn không phải là công chúa Phúc Vinh gì đó, em chẳng qua
là dùng thân xác của cô ta, chúng ta là linh hồn vượt thời gian, có thể trở về,
chỉ cần Đinh Tiểu tiên đến, chúng ta có thể trở về, ha ha."
Chỉ cảm thấy người trước mặt
chấn động, tôi lắc lắc đầu, cảm thấy nhìn càng lúc càng không rõ.
"Nam Cung Việt? Anh làm
sao đến đây? Anh không phải đã bỏ đi rồi sao? Anh đừng trách tôi, nói thật, tôi
cũng rất động lòng ấy chứ, ha ha, "Anh nói xem tôi có phải là người đẹp
hay không?"
"Nam Cung Việt" cũng
không chị