g băn khoăn, không biết có nên nói rõ hết mọi chuyện không, hay là cứ
giấu trong lòng hơn?
Tôi cắn cắn răng, quyết tâm
thôi thì cứ nói ra, sao lại phải che giấu mãi làm gì? Chẳng lẽ tâm tư của hai
người cứ phải dò tới đoán lui?
"Thừa Đức."
"Hử?"
"Em có chuyện muốn nói
với anh." Tôi nói.
"Ta nghe đây, nàng cứ nói
đi." Thừa Đức chậm rãi đáp, cằm cọ cọ vào vai tôi.
"Mấy hôm nay không thấy anh,
em cũng đã suy nghĩ rất nhiều... Thân phận của chúng ta quả là quá đặc biệt, dù
trong cung hiện giờ cũng có một Phúc Vinh quý phi giả, em vẫn chẳng thể nào
cùng anh xuất hiện quang minh chính đại được, em thấy rất mâu thuẫn... Không
biết nên làm thế nào nữa, em thừa nhận rằng em thích anh, em yêu anh, nhưng hễ
nghĩ đến chuyện em phải lén lút trốn ở cái tiểu viện bé nhỏ này để đợi anh đến
là em thấy sợ hãi, đây không phải là cuộc sống em cần, anh cũng biết tính cách
của em, em không thể ở đây mãi được, sẽ buồn chán đến phát điên mất, cho dù là
có tình yêu của anh, em cũng không thể sống nổi." Tôi nói một mạch, không
dám ngừng lại, chỉ sợ hễ dừng lại thì sẽ không mở miệng nổi, cứ thế mà nói ra
tất cả những lời tự đáy lòng mình, "Hơn nữa anh là người có dã tâm, em
biết, một khi anh đã ngồi lên được vị trí đó, em phải làm sao? Phải làm sao
đây? Một hoàng đế có thể chỉ yêu một người phụ nữ thật không? Dù cho anh chỉ
yêu mình em, nhưng còn đất nước của anh, chúng đại thần của anh? Họ có chịu cho
anh yêu một người phụ nữ trong bóng tối hay không?"
Xem như đã nói hết những lời
ấp ủ mãi trong lòng rồi, không biết vì sao mà cảm thấy khóe mắt cay cay, cổ
họng cũng nghẹn đặc lại.
Thừa Đức nằm phía sau tôi im
lặng không nói, mãi hồi lâu sau anh mới khẽ thở dài, nói, "Mới có mấy ngày
đã khiến nàng phiền muộn đến mức tâm tư trùng trùng thế này rồi à?"
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu,
"Không phải chỉ mấy hôm nay mà em đã nghĩ lâu lắm rồi, lúc trên thảo
nguyên thì còn có thể lừa phỉ không nghĩ ngợi gì, nhưng đã đến đây rồi thì nghĩ
hay không cũng khó."
"Vinh nhi, nàng có tin ta
không?" Thừa Đức đột ngột hỏi.
Tôi nhìn anh, cười lớn,
"Không tin, vì anh quá giảo hoạt, e rằng anh đem bán em đi mà em còn giúp
anh đếm tiền đến mỏi cả tay ấy chứ."
Thừa Đức sững lại, rồi cười
thất thanh, nói, "Sẽ không mỏi tay đâu, nàng bán đâu được giá như
vậy!"
Tôi cười khổ lắc đầu, đến sức
lực đấu võ mồm với anh dường như cũng chẳng còn nữa.
Thừa Đức chải chải tóc tôi,
dịu dàng nói, "Đừng nghĩ linh tinh nữa, tất cả những chuyện này ta cũng
từng nghĩ đến rồi, cũng trên chiếc giường này đây."
Anh ngừng lại một chốc, thấy
tôi sững sờ thì cười gian, đáp, "Nha đầu ngốc, nàng quên rồi à, trên chiếc
giường này ta lần đầu tiên muốn nàng ấy."
Anh nói như thế, tôi chợt nghĩ
đến vài ngày trước khi ra thảo nguyên, mặt thoắt đỏ bừng lên.
"Hôm đó trước khi nàng
đến, ta ngồi trên chiếc giường này nghĩ ngợi, nghĩ rất nhiều, cả những chuyện
nàng đã nghĩ nữa. Lúc đó ta đã nghĩ, chỉ cần nàng theo Phụng Thiện đến đây, ta
sẽ không bao giờ buông nàng ra nữa, cho dù là thiên đường hay địa ngục, ta cũng
sẽ kéo nàng theo." Thừa Đức trầm giọng nói, "Ta cũng sớm nghĩ đến
chuyện Vinh nhi của ta nếu không được đường đường chính chính xuất hiện thì đâu
còn là Vinh nhi ta cần nữa, vậy nên, rồi sẽ có ngày ta sẽ để nàng quang minh
chính đại sống bên cạnh ta. Đừng vội, Vinh nhi, cho ta thêm chút thời gian,
được không?"
Tôi nhìn Thừa Đức, nhìn người
đàn ông đã nói sẽ đưa tôi theo bất kể là thiên đường hay là địa ngục này, không
còn thấy do dự băn khoăn gì nữa, anh đã nói như thế thì tôi còn sợ hãi gì đây?
Tôi xoay người lại, co gọn
người lọt thỏm vào trong lòng anh khẽ thở dài, nói, "Được rồi, anh đã nói
như vậy, em cũng đã bước lên con thuyền cùng anh rồi. Anh phải nhớ rằng em đây
là không trả hàng lại được đâu đó, sau này đừng hối hận là được."
Thừa Đức cười khẽ, ôm tôi chặt
hơn, im lặng một lúc rồi thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, khẽ khàng hỏi, "Vinh
nhi, sinh cho ta một đứa con... được không?"
Tôi chỉ cảm thấy tim mình co
rút lại thật mạnh.
"Vương phi của Lão đại
sinh rồi... một đứa con trai, ta cũng thấy thèm rồi, cứ nghĩ đứa con Vinh nhi
sinh cho ta sẽ thế nào nhỉ?" Thừa Đức sau lưng tôi lẩm bẩm.
Con? Tôi có thể sinh con cho
anh sao? Bằng chính thân thể này? Tôi lén đưa tay lên lau lệ ở khóe mắt, kìm
giữ tâm trạng một lúc rồi mới nhẹ nhàng nói, "Chắc là xấu lắm, may mà
tướng mạo em cũng xem như thanh tú đáng yêu đó!"
Thừa Đức sau lưng tôi cười
khàn khàn, trái tim tôi lại bị vặn đến mức như có thể chảy nước được.
"Thừa Đức, ngày mai đưa
em đi gặp một người được không?"
"Ai?"
"Hồ tỷ tỷ của Hồi Xuân Y
Quán."
"Hồ tỷ tỷ? Người ở Uyển
Thành ấy à?" Thừa Đức hỏi.
"Ừ, được không?" Tôi
hỏi.
"..."
"Xin anh đấy."
"..."
Đi không nào? Không đi thì
mình em đi." Tôi tức giận.
"Được rồi." Thừa Đức
nhẹ nhàng trả lời.
Đi theo Thừa Đức và Phụng
Thiện, tìm mãi mới thấy được cái "Hồi Xuân Y Quán" mà Hồ tỷ tỷ nói.
Nhìn thì không to, bên trong cũng không nhiều người, chỉ có một lão Hán lớn
tuổi đang ngồi bên trong,