Disneyland 1972 Love the old s
Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329061

Bình chọn: 9.00/10/906 lượt.

ời theo.

Râu quai nón nhìn tôi, vẻ mặt

có hơi bất nhẫn, la to: "Hoa Bất Thoát, ngươi trở về với Vương đi, Vương

thích ngươi mà, trở về làm phi của Vương đi."

Tôi cười, lắc lắc đầu, nói với

hắn: "Tôi không về đâu, tôi có người yêu rồi."

Trong ánh mắt của Nặc Đốn

vương sát ý rất nặng, nhìn mắt Thừa Đức, cười gằn: "Nếu người yêu của cô

chết rồi thì sao?"

Tôi quay đầu nhìn Thừa Đức,

cười cười, rồi nhẹ nhàng nói: "Vậy thì tôi sẽ chết cùng anh ấy."

Thừa Đức cũng dịu dàng cười

với tôi, với tay qua vén dùm tôi vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai, mềm giọng nói:

"Yên tâm đi, có ta ở đây, không chết được đâu."

"Làm trò đủ rồi

chưa?" Nặc Đốn vương cười gằn nói.

Tôi lắc lắc đầu, nhìn Nặc Đốn

vương, lạnh nhạt nói: "Ta vẫn thật không hiểu nổi, nếu ngươi đến cướp Đại

Liên Na, không chắc trong lòng ta còn xem trọng ngươi một chút, còn hoặc giả

ngươi lần này đến là để giết Thừa Đức, ta cũng sẽ tôn trọng ngươi một chút,

nhưng không ngờ ngươi vậy mà đến để cướp ta." Tôi cười nhạt lắc đầu,

"Ta coi thường ngươi."

Sắc mặt Nặc Đốn vương hơi tái,

tôi thậm chí có thể nhìn thấy trán hắn nổi gân xanh.

"Không thấy không chiếm

được là tốt nhất, không ngờ ngươi làm Nặc Đốn vương chừng ấy năm như vậy, vậy

mà ngay cả đạo lý như vậy cũng không hiểu." tôi lắc đầu thở dài.

Nặc Đốn vương im lặng hồi lâu,

hào quang trong mắt lóe ra, chỉ nhìn tôi dữ dội. Tôi tỏ ra chẳng chút yếu kém

đối mặt với hắn. Lòng bàn tay liên tục truyền đến hơi ấm của Thừa Đức, tôi sẽ

không sợ, vì có Thừa Đức luôn bên cạnh tôi. Vẻ tức giận trong mắt Nặc Đốn vương

từ từ giảm đi, chỉ còn sát ý lạnh lẽo, miệngnhẹ nhàng phun ra một chữ:

"Giết!"

Bọn Tây La Minh bắt đầu khua

đao trong tay, thị vệ Ngõa Lặc lúc đầu tản ra trong bụi cỏ, cũng hiện thân, hai

bên nhanh chóng giáp lá cà. Máu, khiêu vũ dưới ánh trăng, tỏa ra mùi tanh ngọt

mê hoặc. Thừa Đức che tôi ở phía sau, lạnh lùng nhìn Nặc Đốn vương ngồi cao

trên ngựa, hai người đều bất động, nhưng sát ý lại tràn ra trong không

khí.

Những người xung quanh từng

người một ngã xuống, người Ngõa Lặc có, người Tây La Minh cũng có. Tôi hơi

hoảng sợ, vượt qua người Thừa Đức xông tới Nặc Đốn vương phẫn nộ: "Ngươi

bệnh à! Vì ham muốn của cá nhân ngươi, khiến nhiều người mất mạng như vậy, đầu

ngươi vô nước à!"

Nặc Đốn vương chớp mắt, đột

nhiên tung ngựa tăng tốc xông đến chỗ chúng tôi. Một thị vệ Ngõa Lặc vội vung

đao lên đỡ, Nặc Đốn vương vung đao, cả nửa cánh tay hắn chém tới, máu, lập tức

bắn vào không trung. Thừa Đức buông tay tôi ra, phi thân lên, xông tới Nặc Đốn

vương, tiếng đao kiếm chạm nhau vang lanh lảnh, tỏa ra những đốm lửa nhỏ.

Tôi chỉ biết nín thở nhìn Thừa

Đức và Nặc Đốn vương đấu với nhau, hoàn toàn quên hoàn cảnh của mình, chỉ cảm

thấy eo bị siết chặt, cơ thể đã bị người khác tóm eo nhấc lên, kinh hãi quay

đầu lại nhìn, là Mông Ca trên ngựa.

"Lên đây nào cưng!"

hắn cười độc ác.

Hắn cầm thanh đao sáng chói

trước mặt tôi, "Kêu đi! Tại sao không kêu?"

Tôi tức điên, muốn đá hắn gì

đâu, tiếc là cơ thể đang bị treo lơ lửng trong không trung, không có sức lực.

"Ngươi không dám hại

ta!" tôi kiềm nén sợ hãi, lạnh lùng nói.

Mông Ca cười giễu cợt,

"Không dám hại ngươi? Đồ đàn bà, ngươi không thật cho rằng Vương vì ngươi

mà đến chứ? Đàn bà đúng là ngu xuẩn!"

"Vậy hắn tới

"Làm gì?" Mông Ca

cười gằn, "Giết hết các ngươi, để báo thù cho dũng sĩ Tây La Minh đã chết

của chúng tôi."

Bọn họ là chỉ đến báo thù? Thế

sao Nặc Đốn vương còn nói là đến cướp tôi? Trong lòng tôi kinh sợ không thôi,

lại nhất thời không rõ suy nghĩ.

Mông Ca dùng đao kề vào cổ

tôi, lạnh lùng nói: "Kêu cứu đi!"

Tôi nghệch ra, hắn bảo tôi kêu

cứu? Dùng đao đe dọa tôi kêu cứu? Thế này cũng không đúng, thông thường lúc uy

hiếp con tin đều nói "Ngậm miệng" sao? Tôi nhìn theo ánh mắt của Mông

Ca, Thừa Đức và Nặc Đốn vương đấu rất căng thẳng, đột nhiên hiểu ra dụng ý của

Mông Ca, hắn muốn lợi dụng tôi làm loạn ý chí của Thừa Đức.

"Kêu cứu đi!" Mông

Ca lặp lại, đao ép vào cổ tôi, một chút ớn lạnh truyền tới, khiến tôi nhịn

không được run sợ cả người. Tôi cắn chặt răng, môi mím chặt.

Mông ca không nghe thấy động

tĩnh của tôi, hơi thắc mắc, nâng cao tôi lên nhìn nhìn, sau đó dùng sống đao vỗ

mạnh trên mặt tôi, tức giận nói: "Kêu to lên! Kêu đi!"

Trong miệng đã nếm được mùi

tanh ngọt, bà mẹ nó, mặt nhất định đứt rồi. Tôi tức giận nhìn chằm chằm Mông

Ca, hận không thể cắn cho hắn một cái.

Mông Ca nhìn thấy ánh mắt của

tôi, ngớ ra, sau đó lại cười lên, không cần quan tâm đến tôi, hướng phía Thừa

Đức quát to: "Tên mặt trắng kia, con đàn bà của ngươi đang ở trong tay ta

nè, ngươi nói ngươi muốn nó chết thế nào hả?"

Thừa Đức vốn đã chiếm thế

thượng phong, nghe thấy tiếng quát to của Mông Ca, anh ta nhìn lại bên này,

nhìn thấy tôi bị Mông Ca nâng trong tay, sắc mặt anh ta biến đổi, sát khí trong

mắt càng nặng.

Trong lòng tôi hoảng lên, Thừa

Đức, Thừa Đức, bọn chúng cố ý chọc tức anh, anh nhất định đừng mắc lừa!

"Em không sao! Tiêu diệt

Nặc Đốn vương trước hẳn nói!" tôi hét to, còn chưa nó