im lặng ngồi trên ngựa, thị vệ xung quanh thấy tình huống này đều có hơi ngại
mà cười cười, sau đó tản ra xung quanh, yên lặng chờ đợi.
"Thừa Đức?" tôi khẽ
nói.
"Ừ?" Thừa Đức lười
nhác trả lời.
"Em muốn ăn trứng vịt
muối." tôi thờ ơ nói, giống như đang nói tôi muốn
Thừa Đức ngẩn người ra, xoay
người tôi lại nhìn, trong mắt có một chút khó hiểu.
"Anh không cảm thấy mặt
trời này giống như một cái lòng đỏ trứng vịt sao? Em thèm ăn rồi." tôi nói
hết sức thành thật.
"Nàng nói nó đẹp là vì nó
giống lòng đỏ trứng vịt ư?" Thừa Đức nhướng mày hỏi tôi.
Tôi gật đầu, sau đó một hồi
thì phát hiện cơ thể mình bị tên Thừa Đức này đưa một cánh tay từ sau lưng lên,
giơ lên giữa không trung.
"Ăn hiếp phụ nữ không
phải là hảo hán!" tôi tức giận nói.
Thừa Đức cười: "Ta ăn
hiếp nàng sao?"
Thế này còn gọi không phải ăn
hiếp? Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta giận dữ, "Vậy hiện tại anh đang làm gì
vậy?"
"Làm sạch con sâu đói của
nàng." Anh ta cười.
Tôi nguýt anh ta một cái, giận
dỗi khoanh tay nhắm mắt lại không đếm xỉa đến anh ta, dù sao cũng biết anh ta
không nỡ quăng tôi xuống đất đâu. Quả nhiên, một lúc sau, anh ta thấy tôi không
có phản ứng. Lại xách tôi trở về trong lòng, cười nói: "Giận rồi hả?"
Tôi lắc lắc đầu, nói: "Em
chỉ là muốn ăn trứng vịt muối."
Thừa Đức dở khóc dở cười:
"Nói câu khác đi."
Tôi nghĩ nghĩ, rồi nói:
"Em rất muốn ăn trứng vịt muối."
"Cái
"Trứng vịt muối, em thật
rất muốn ăn mà."
Thừa Đức khóc, tôi thì cười
......
"Ta lúc nào cũng không có
cách nắm bắt nàng trong tầm tay." Thừa Đức khẽ thở dài, trong lời nói khó
che đậy sự cưng chiều đối với tôi,
"Nàng nói ta làm sao yêu
thích một người con gái như nàng vầy chứ?" anh ta hỏi một cách nghiêm
trang.
"Bởi vì em yêu anh."
Tôi trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.
Thừa Đức im lặng nhìn tôi,
trong ánh mắt bắt đầu từ từ hiện ra nét vui sướng, sau đó thì khóe miệng nhếch
lên, anh ta cười, vẻ mặt hoàn toàn đắc ý.
Trời sập tối, mọi người đóng
doanh trại bên một con sông nhỏ. Ăn xong bữa tối, đúng lúc tôi nhìn thấy ánh
trăng bên ngoài, liền kéo Thừa Đức ra ngắm trăng, Thừa Đức nghe tôi nói muốn ra
ngoài ngắm trăng cứ bĩu môi, chế giễu: "Trứng vịt không ăn được, vẫn còn
nhớ đến lắm hả?"
Tôi cười làm ra vẻ muốn đá anh
ta văng ra khỏi lều, anh ta lúc này mới kéo tay tôi rón rén mò ra khỏi lều. Né
được mấy thị vệ gác đêm, hai người len lén ngồi trong bụi cỏ. Nhìn nhìn vầng
trăng sáng trên bầu trời, lại nhìn Thừa Đức bên cạnh, trong lòng hạnh phúc
không chịu được, không muốn nói ra, chỉ muốn mình thầm cười ngây ngô.
Hai người im lặng như vậy một
hồi, tôi đột nhiên cảm thấy người Thừa Đức căng ra, khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn
anh ta, chỉ thấy thần sắc trên mặt anh ta nghiêm túc hẳn lên. Tôi vừa tính mở
miệng hỏi anh ta, anh lại dùng tay ra hiệu im lặng. Anh ta dường như đang tập
trung lắng nghe cái gì đó, sau đó thì thấy vẻ mặt anh ta chăm chú lên, tôi nhìn
kỹ, trong doanh trại của chúng tôi có vài bóng người trốn ra, lướt đến bên cạnh
chúng tôi.
"Chủ nhân, có người
theo." Một thị vệ cao gầy một chân bước tới trước
Thừa Đức thờ ơ gật gật đầu,
đứng dậy khỏi đám cỏ, sau đó không quên quay người lại giơ tay ra cho tôi, cười
dịu dàng, nói: "Đứng lên đi, có trò vui để xem rồi."
Mấy thị vệ ở phía sau cũng tụ
tập lại, cầm vũ khí trên tay, vây quanh bảo vệ tôi và Thừa Đức ở giữa.
"Tản ra chút đi, không
cần phải cẩn thận như vậy." Thừa Đức khẽ giọng nói, khoát khoát tay.
Thị vệ che chắn cho chúng tôi
ở phía trước lui ra hai bước.
"Có cần lên ngựa
không?" một thị vệ hỏi nhỏ.
"Không cần, ngựa của bọn
chúng rất nhanh, chúng ta chạy không lại đâu." Thừa Đức nói, cười khẩy một
tiếng, rồi nói, "Mấy người này, vậy mà còn dám đến trêu chọc chúng
ta."
"Người nào thế?" tôi
hỏi. Người đến từ phía tây, đại quân thì theo ở phía tây, ai còn dám đánh từ
phía tây tới chứ? Người Hách Liên chắc chắn sẽ không dám làm vậy, bọn Tây La
Minh thân mình còn lo chưa xong, cũng không chắc tới đây, chẳng lẽ là người của
Phồn Đô tới, biết chúng tôi đã rời khỏi đại quân, nên đến để loại trừ Thừa Đức?
Giống như Thừa Đức đã từng bỏ họ Tả?
Thừa Đức lắc lắc đầu, khóe
miệng treo nụ cười hơi lạnh lùng, ánh mắt thản nhiên nhìn nơi xa, tay lại nắm
chặt tay tôi, dường như muốn xoa dịu tôi.
"Em không sợ." tôi
đột nhiên nói.
Thừa Đức ngẩn ra, nghiêng đầu
nhìn tôi, niềm vui trong ánh mắt tan ra, khẽ nói: "Ta biết."
"Chúng ta cứ đợi thế này
sao?" tôi hỏi, "Nếu bọn người đang cưỡi ngựa hướng đến chúng ta mà
chém, chúng ta sẽ rất bất lợ
"Đương nhiên sẽ không
đứng đây để bọn chúng chém." Thừa Đức khẽ cười, vừa nói xong, những thị vệ
lúc đầu ở doanh trại thì tản ra xung quanh khắp nơi, dần dần mất hẳn trong màn
đêm.
Tôi đột nhiên hơi hiểu ra, mấy
đống lửa trong doanh trại, nếu kẻ địch phóng ngựa từ phía trước, tất nhiên sẽ
hướng doanh trại xông đến, mà sẽ xem nhẹ binh vệ Ngõa Lặc đang náu mình trong
đám cỏ, mà những binh vệ đó sẽ bắt chước kẻ địch khi tiến vào doanh trại xuống
tay thần không biết quỷ cũng không hay. Đương nhiên,