yện đó mà."
Tôi ngẩn người khờ khạo ra, nữ
nhân trong hoàng gia, chính là dùng để làm tặng phẩm trong những cuộc chiến
tranh sao ?
Thừa Đức thấy tôi lặng người
như vậy , đoán là tôi đang nghĩ tới hoàn cảnh của bản thân mình,sợ tôi nghĩ
nhiều, vội vàng nói :
"Đương nhiên nàng khác
với bọn họ , Vinh nhi , không được suy nghĩ lung tung."
"Em đương nhiên khác xa
với nàng ta ." Tôi nói :" Em không có nghĩ lung tung đâu , chỉ là
thấy kinh thường nàng ta ."
"Ta biết." Thừa Đức
nhẹ nhàng nói.
"Vậy anh còn muốn giữ lại
nàng ta ?"
Thừa Đức im lặng gật gật
đầu,nhìn tôi lẳng lặng nói :
" Hách Liên Vương đã gửi
thư cho lão gia tử, nói muốn đem Đại Liên Na tặng cho ta, cho hai nước kết
thông gia trở thành người một nhà,lão gia tử có vẻ đã ưng thuận,còn muốn ta dẫn
nàng ấy về Phồn Đô,chỉ sợ chiếu thư kia vài ngày nữa sẽ tới."
Tôi như người mất hồn, cả một
lúc lâu sau mới có thể nói tiếp:
"Vậy sao ? Anh cũng đồng
ý ?"
"Vinh như, nàng cũng là
sinh ra trong hoàng thất , nàng cũng biết, có một số chuyện chúng ta không tự
chủ được." Thừa Đức thở dài nói :" Ta nghĩ lão gia tử làm vậy là vì
cái thảo nguyên rộng lớn này,có Đại Liên Na trong tay, như là đã có thảo nguyên
này trong tay vậy ."
"Hách Liên Vương không
còn đứa con nào khác sao ?
"Còn một, đang ở Phồn Đô,
nhưng có lẽ cũng không còn sống được bao lâu nữa." Thừa Đức lạnh lùng
nói.
Lòng tôi kinh hãi, hiểu được
âm mưu thâm độc của lão hoàng đế, chỉ cần trừ khử đứa con này của Hách Liên
Vương, như vậy Đại Liên Na trở thành người thừa kế thảo nguyên , nếu Đại Liên
Na gả cho Thừa Đức,như vậy thảo nguyên này chẳng khác nào của hồi môn sẽ lọt
vào tay lão hoàng đế.
"Hách Liên Vương là tên
ngốc?" Tôi hỏi.
Thừa Đức cười lạnh một tiếng
,nói
" Hắn không phải là không
biết , chỉ là không còn sự lựa chọn nào khác"
Nhìn nụ cười lạnh lẽo đầy sát
khí của Thừa Đức, tôi đột nhiên cảm thấy xa lạ, đứng như trời trồng ở đó, nói
không ra lời . Thừa Đức thấy tôi như vậy, lập tức lấy lại dáng vẻ tươi cười,nói
:
" Vinh nhi, nàng oán
trách ta sao ?"
"Trách anh?" Tôi lắc
lắc đầu, cười nói:" Em biết anh không thích nàng ta."
Thừa Đức nhìn tôi cười
cười,kéo tôi ôm vào lòng,thấp giọng nói:
"Thế mới đúng là Vinh nhi
của ta, ta biết là nàng khác xa với những nữ nhân phàm tục chỉ biết ghen bóng
ghen gió."
Tôi liếc anh ta một cái,nói:
" Đừng có mà nịnh em , em
không ghen tuông,bởi vì bản thân em chính là cái hũ dấm chua ,em không oán
trách anh ,bởi vì em biết anh không thích Đại Liên Na, cũng bởi vì biết , anh
không ngoan ngoãn nghe lời lão gia tử đâu."
Thừa Đức cọ cọ càm vào trán
tôi,thởi dài nói:
"Vẫn là Vinh nhi hiểu ta
nhất,"anh ta dừng một chút,rồi nói tiếp:"Đừng nói là Hách Liên vương
tử thân thể suy nhược,ngay cả công chúa yếu đuối này,dọc đường đi vì không chịu
nổi mệt nhọc sinh bệnh mà chết,lão gia tử cũng không thế trách ta được, nàng
nói có phải không?"
Thừa Đức trong giọng nói để lộ
sát khí lạnh lẽo , làm tôi cũng không khỏi rùng mình một cái, Thừa Đức cảm nhận
được phản ứng của tôi, ôm ghì lấy tôi chặt hơn.
"Anh không cần tới thảo
nguyên này?"
Thừa Đức nở nụ cười:
" Cần tới! Nhưng không
cần phải thông qua một nữ nhân , chuyện trong nhà đã đủ loạn rồi,chuyện thảo
nguyên từ từ tính sau, ta cũng không muốn lão Đại ở nhà tác oai tác quái ,mà ta
lại muốn dẫn nàng cùng con chăn dê chăn ngựa trên thảo nguyên này."
"Con? Ở đâu ra đứa con
chứ?" Tôi ngạc nhiên nói.
Thừa Đức cười cười, ôn tồn
nói:
"Thì là con của chúng
ta,mặc dù hiện tại chưa có, nhưng sau thì cũng phải có thôi,ta phải tính toán
lâu dài cho các ngươi chứ!"
Nghe Thừa Đức nói như thế, tôi
cảm thấy trong lòng nhói đau,không biết nên trả lời thế nào, căn bản chủ nhân
thân thể này đã chết từ lâu,tôi,chẳng qua dựa vào phép thuật của Đinh tiểu tiên
bám linh hồn mình vào cái thể xác này, tuy rằng có thể đi có thể đứng,vẫn tỏa
ra nhiệt,nhưng căn bản là từ lâu linh hồn của cái thân thể này đã đi chầu Diêm
Vương , cái thân thể này, làm sao có thể hoài thai ra đứa con được chứ !
Vốn là không định ở lâu nơi
này,chỉ vì không khống chế được tình cảm của mình, làm cho bản thân càng lún
càng sâu, tôi phải làm gì bây giờ?
Thừa Đức thấy tôi trầm ngâm
không nói,nghĩ là tôi đang lo lắng mọi sự về sau,bèn cười nói :
" Nha đầu khờ, đừng nghĩ
nhiều như vậy, có ta ở đây,còn sợ ta không lo nổi cho nàng sao?"
Tôi gượng cười không nói
gì,anh ta đâu biết trong lòng tôi đang bấn loạn phân vân chuyện đi hay ở .
Đi, trở về với thế giới quen
thuộc của tôi, có người thân, có bạn bè,có môi trường mà tôi đã sớm thích ứng,
có lẽ cuộc sống tôi sẽ được nổi bật ,nhưng ít ra cũng có một cuộc thoải
mái.
Ở lại, tôi chỉ có một mình
Thừa Đức, mà anh ta thì, đâu chỉ có một mình tôi ?
Anh ta thua, tôi có thể đi
theo anh ta chịu cực chịu khổ,cho dù có chết,tôi cũng không sợ ,nhưng nếu như
anh ta thắng ? Trở thành hoàng đế ,thì còn có thể yêu mình tôi ,sủng ái mình
tôi không?
Mặc kệ là tôi có muốn hay
không, thân phận tôi cũng đã là
