mất hồn ,thấy tôi như thế, hắn cười hài
lòng nói :
"Thì là phải kỳ cọ toàn
thân,theo ta đã lâu rồi mà không tiến bộ tí nào."
Tôi nổi giận, quên mất tình
cảnh hiện tại ,xoay người lao phía hắn phùng mang trợn mắt, vừa đến nữa đường,
nhìn thấy hắn cười cười giang rộng cánh tay chờ đón, mới phát hiện mình bị
trúng kế, cũng đã không còn kịp, theo quán tính, cả người tôi đổ ập tới trong
vòng tay của hắn ta.
Thừa Đừc vòng tay ôm chặt
,càng cảm nhận được thân thể tráng kiện của hắn , tôi cứng đờ người, cũng không
dám nhúc nhích cử
" Xú nha đầu," Thừa
Đức nhẹ giọng nói," Hôm nay ta mệt nhoài cả người, không có chút khí
lực,cho dù có ý xấu thì cũng không có cách nào,nàng không cần phải đề phòng ta
như vậy."
"Thật?" tôi ngẩng
đầu,nhìn thẳng vào mắt Thừa Đức.
"Thật." Anh ta hầm
giọng nói.
"Thật sự không làm được
chuyện xấu?"
Thừa Đức nhẹ nhàng cười ,gật
gật đầu.
Lần này tôi vui vẻ,liếc qua bộ
dáng Thừa Đức lười biếng ngồi dựa vào thành thùng nước, hơi nước nóng làm mặt
mày anh ta hồng hào, lòng tôi lại rung động, đặt tay lên ngực anh ta vuốt ve.
Phùng trần Sở Dương tôi từ trước đến nay không ưa cứng rắn, phương châm của tôi
là :địch tiến ta lui, địch lui ta phá.
"Vinh nhi, nàng làm gì?
Thừa Đức có vẻ kinh hãi hỏi, chụp lấy cánh tay không an phận của tôi.
"Hê hê, anh nói đi."
Tôi cười hì hì nói,mặt áp sát tới khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Thừa Đức bắt đắc dĩ cười,nhẹ
giọng nói:
"Đừng thừa nước đục thả
câu."
Không thừa nước đục thả câu?
Thế chẳng phải...thiệt thòi cho Thừa Đức sao? Tôi hí hửng nhìn anh ta cười
cười,không thèm để ý đến sự kháng cự của anh ta .Đưa tay nâng càm anh ta
lên,nói:
"Cưng,cười với đại gia
một cái nào."
Thừa Đức nhìn tôi cười quyến
rũ một cái, lập tức tôi c hồn phách chính mình đều muốn bay ra ngoài, vội trấn
tính lại,đưa tay sờ soạng ngực anh ta,trêu đùa:
"Lại đây, để đại gia thơm
một cái nào!" Nói xong thì hôn phớt lên môi anh ta một cái, rồi nhìn đến
thấy anh ta bảnh quá, không cầm lòng hôn thêm một cái nữa,
Tục ngữ nói đúng,đừng được
đằng chân lân đằng đầu, đạo lý này ai cũng hiểu được,chính là vì tôi tham lam
thấy được rồi làm tới.
Vô tình ngước mắt lên nhìn,
thấy đôi mắt Thừa Đức loé lên tinh quang,bản năng muốn lùi lại, cũng là quá
trễ,Thừa Đức đã giữ chặt gáy tôi,hung hăng ngấu nghiến hôn tôi....
Xem tình hình này, hình như là
tôi luôn luôn dụ dỗ hắn,hắn ta rõ ràng đã nói là mệt mỏi,thế mà ,rõ ràng là hắn
cố tình giăng sẵn bẫy cho tôi lọt vào . Thật là có muốn khóc cũng không ra
tiếng được.
Trong lúc mơ mơ màng màng bị
hắn hôn, tôi đột nhiên phát hiện chân lý :"Vô tình mắc lỗi thì không sao,
nếu cố tình làm bậy thì sẽ không có đường lui.",,trong tình cảnh này cái câu:"lời
nói đàn ông nếu có thể tin,thì heo cũng biết leo cây." hoàn toàn đúng. Tôi
chính mình cảm nhận được một câu:"Nếu lời nói Thừa Đức có thể tin,thì cái
ngày người biến thành lợn cũng không xa."
Ngày đại chiến xảy ra đó, chủ
lực Vương hoàn toàn bị đánh bại, chỉ còn không tới một vạn binh hộ tống Vương
chạy trốn sâu trong thảo nguyên ,Thừa Đức đã ra lệnh thuộc hạ cầm đầu kỵ binh
tinh nhuệ đuổi theo, tuy thế nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Thừa Đức
chỉ là làm dáng thế thôi, mục đích chính vẫn là "Thừa nước đục thả
câu",kiếm chác chút lợi ích. Trận đánh này tuy mang tiếng là thắng lợi ,
nhưng vẫn là không thể hoàn toàn tiêu diệt thế lực Vương,đó là điều quá khó
khăn . Bởi vì năm trước Ngõa lặc cùng Đại Chu đã đánh nhau một trận. tuy rằng
thắng nhưng cũng hao tổn nhiều nguyên khí ,hơn nữa phía Đông còn có nước Cao Ly
lăm le dòm ngó , vả lại Thừa Đức cũng đã có chủ ý riếng, cho nên việc thắng lợi
này cũng đủ để tạo thêm uy danh cho Ngõa Lặc.
Bọn Tây La Minh rời đi, người
bộ tộc Hách Liên mới bắt đầu dẫn người thân,và đàn gia cầm ,từ chỗ trốn đi ra.
Sau khi tiếp nhận lại lãnh thổ, Hách Liên Vương bèn pháứ thần đến cảm tạ , luôn
tiện tiến cống lễ vật cho Thừa Đức-là đóa hoa xinh đẹp mĩ miều của thảo
nguyên-công chúa Đại Liên Na.
Lần này tôi tức giận đến mức
không thể thở nổi-mém chút đi chầu ông bà tổ tiên, lại là Đại Liên Na , nàng ta
không phải ở cùng với Vương đó sao ? Nàng không phải vừa mới bị hư thai đó sao?
Sức khoẻ đã như thế ,ít nhất cũng phải nghỉ ngơi vài ngày chứ , luât lao động
chẳng phải đã qui định phụ nữ có quyền đó sao , như thế nào Đại Liên Na mang
nội thương như thế mà đến đây làm vật cống như thế ? Tôi ngất,thật sự là ngất
trên cành quất.
"Vinh nhi, nàng ngồi
xuống đi ,đừng đi tới đi lui như thế." Thừa Đức nói.
Tôi thở hồng hộc,đi tới đi lui
hai ba vòng,giận dữ nói :
" Bọn họ sao lại vô liêm
sỉ như thế? Đại Liên Na lần trước hại chúng ta thê thảm như vậy , ông vua già
đó không biết sao ? Tại sao lại còn tiến cống cô ta ,lại còn nói rõ là hiến
tặng cho anh nữa chứ ? Ông ta tưởng anh thiếu đàn bà chắc ? Hay nghĩ con gái
ông ấy là tiên nữ hạ phàm sao ?"
Thừa Đức cười cười:
" Đây là thủ đoạn thường
tình giao bang giữa hai nước, nữ nhân trong hoàng gia đều là những con cờ để
dùng vào chu