tôi, thoáng im lặng, rồi hỏi: "Ngươi thấy cực
hả?"
"Không
đắng (1) chứ chẳng lẽ thấy ngọt chắc?"? Ta từ sáng hôm qua tới giờ chưa
chợp mắt, một lát nếu lúc tôi mang đồ cho Vương của các người đột nhiên ngất
xỉu, ngươi nhớ nói với hắn ta, không cần cho tôi uống thuốc, chỉ cần đưa tôi
đến 1 nơi yên tĩnh ngủ một giấc thì được rồi."
Râu
quai nón nghe tôi nói như vậy, ha hả cười tôi, rồi nói: "Ngươi ráng chịu
đựng, đợi lần sau ta lập chiến công, ta sẽ nói với Vương đòi ngươi lại."
Trong
đầu tôi đang tính toán chuyện tối nay sẽ trốn cùng Thừa Đức, lời của râu quai
nón tuy lọt vào lỗ tay, nhưng lại không chui vào đầu, chỉ tùy tiện
"Ừ" một tiếng, đi chưa được hai bước, lúc này mới phản ứng lại hắn
vừa nói cái gì, đòi tôi lại? Choáng! tôi nhìn dáng sau lưng râu quai nón giống
như gấu vậy, không khỏi lạnh xương sống, thầm nói ngươi đừng lập chiến công
trước nha.
Theo
sau đuôi râu quai nón vào lều lớn, trong lều khá im lặng, bọn tráng sĩ nhìn
nhìn râu quai nón, lại nhìn nhìn tôi đi theo ở phía sau, vẻ mặt không giống
nhau, chỉ có gã Nặc Đốn vương vẫn giữ nguyên bộ mặt cứng nhắc khó ưa đó của
hắn, nhìn tôi một cái, sau đó lại quay đầu đi tiếp tục nói chuyện với người bên
cạnh.
Tôi cúi
thấp người thu dọn nhanh mọi thứ trên bàn, đem ra bên ngoài giao cho binh sĩ
làm cơm. Trong lều lớn không gọi tôi nữa, tôi cũng lười chẳng muốn vào ngồi
trước mặt bọn tướng lĩnh Tây La Minh hổ lang đó, bèn đến mép lều lớn tìm hướng
mặt trời, ngồi xuống, ôm vai bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Không biết buổi tối thì
khi nào Thừa Đức sẽ đến, tính là ngủ không được rồi, lúc chạy trốn sức khỏe là
quan trọng nhất, cho nên nhân lúc bây giờ có thời gian, nói gì thì cũng phải
dưỡng cho tinh thần sảng khoái.
Lúc này
giấc ngủ trái lại rất bình yên, cũng không có ai quấy rầy, tỉnh lại thì đã qua
chính ngọ (12 giờ), mặt trời đã chếch sang hướng tây. Bị mặt trời chiếu hầu như
cả ngày, tôi chẳng thấy nóng tí nào, xem ra mùa hạ trên thảo nguyên này sắp qua
rồi. Đứng lên hoạt động chân cẳng một chút, nhìn nhìn xung quanh bọn lính Tây
La Minh canh giữ hơi lỏng lẻo, bản thân cảm thấy gã Nặc Đốn vương này có hơi
quái gở, sáng sớm tôi vừa mới ra ngoài một lát, hắn đã cất công sai râu quai
nón tìm tôi, vậy mà tôi bây giờ tôi lười biếng ngủ hơn nửa ngày, hắn ta chẳng
chút động tĩnh nào, hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? Hắn ta muốn tôi theo hầu rốt
cuộc có ý gì?
Nơi
Cách Nhĩ Thái đóng quân lại thấy khói bếp bốc lên. Cơm của chúng tôi và bọn Tây
La Minh không giống nhau, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, sáng sớm khi mặt trời lên
đầu người thì gọi là "Bữa sáng", buổi chiều khi mặt trời chỉ còn cao
xấp xỉ một người thì gọi là "Bữa chiều". Nhìn mặt trời ở đây, đoán
cũng sắp đến giờ ăn "Bữa chiều".
Không
biết bây giờ Thừa Đức sẽ núp ở đâu, hay là cũng ở trong cái lều vải nhỏ cũ nát
của Cách Nhĩ Thái? Nghĩ đến Thừa Đức, tôi cảm thấy trong lòng ấm áp, trên khóe
môi nở nụ cười. Đang do dự có nên đi đến lều lớn của Nặc Đốn vương xem xem hay
không, thì có một tên lính đến gọi tôi, nói là làm cơm trong nhà ăn tập thể,
kêu tôi đi lấy cho Vương. Tôi hơi bực bội, sao thấy mình giống như thành nhân
viên phục vụ tiệm cơm vậy? Bưng cơm cũng gọi tôi ư? Hơn nữa hắn lại nắm thời
gian thật chính xác, tôi mới vừa thức dậy, hắn đã gọi dọn cơm.
Về đến
cửa lều lớn, nhìn thấy đã có người bưng mâm đợi ở đó. Lần này không chỉ có thịt
dê, còn nhiều bánh mì, nhìn thấy bánh mì, tôi chợt phát hiện mình hình như đã
mấy ngày rồi chưa có ăn thức ăn làm bằng bột mì, đột nhiên cảm thấy bụng rất
đói, mắt nhìn bánh mì chịu không được cứ chảy nước miếng.
Gã Nặc
Đốn vương vẫn còn ngồi bên cái kỷ thấp mấy tấm bản đồ da dê, nghe thấy tôi vào,
chỉ hơi ngẩng đầu, thuận miệng nói: "Để bên cạnh." Tôi y lời để mâm
cơm lên cái kỷ thấp, vừa tính đi ra, lại nghe hắn thờ ơ nói: "Ngươi cũng
ngồi xuống đi." bảo tôi ngồi xuống? Tôi liếc Nặc Đốn vương một cái, không
biết hắn lại muốn gì đây. Ngẫm nghĩ, dù sao cũng thế này rồi, còn sợ gì nữa
chứ, bèn đặt mông ngồi lên thảm.
Gã Nặc
Đốn vương này cũng không quan tâm đến tôi, chỉ cúi đầu nhìn tấm bản đồ của hắn.
Tôi ngồi kế bên, cái mũi chỉ ngửi thấy mùi thơm của bành mì, cảm thấy giống như
từ trước giờ chưa từng ngửi thấy mùi thơm như vậy, nước bọt tiết ra không kềm
chế được cứ tăng tốc, chỉ cảm thấy trong miệng dường như lập tức không chứa
được nữa, đành len lén nuốt xuống. Tuy đã cố sức cẩn thận rồi, nhưng vẫn phát
ra tiếng. Nhưng nhất thiết đừng để hắn nghe thấy, bằng không việc này có thể
mất mặt chết đi được!
Trong
bụng tôi chỉ mong gã Nặc Đốn vương xem quá chăm chú, không nghe thấy tiếng tôi
nuốt nước miếng. Tôi chột dạ nhìn hắn một tí, hắn dường như thật chưa phát
giác, vẫn xem tấm bản đồ của hắn như cũ, tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thì
nghe thấy tiếng "ùng ục" nổi lên, trong lều lớn yên tĩnh nghe rõ ràng
như vậy, sau đó gã Nặc Đốn vương kia cuối cùng cũng ngước đầu lên, nhìn theo
hướng phát ra tiếng kêu...... cái bụng của tôi. Hắn ta cười, trong ánh mắt xanh
thẩm xao động chút sóng lăn tăn, nhìn tô