g lòng cô ta nghĩ thoáng một chút,đối với cô ta cũng
rất tốt.
Cô ta
nhẹ nhàng gật gật đầu, đôi mắt lại rưng rưng đỏ, nhẹ giọng nói: "Ngày hôm
qua cám ơn ngươi."
"Đừng
cám ơn ta, " tôi vội vàng xua tay nói, trong lòng cũng có chút khó chịu,
thấp giọng nói: "Thực xin lỗi, ta không thể giúp cô."
"Ngươi
cũng đã hết lòng ,ta sẽ ghi nhớ." Cô ta đưa tay quệt nước mắt,gượng cười
nói tiếp " Tự mình ngươi cũng phải bảo trọng,bọn họ đều là sói
lang."
Tôi gật
đầu,thấy bộ dạng nàng ta như thế, cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt.
"Được
rồi, ta phải trở về,phải đem thức ăn về cho công chúa ,kẻo công chúa đợi
lâu." Nàng ta nói.
"Công
chúa? Tôi kinh ngạc hỏi,"Đại Liên Na?"
Nàng ta
gật gật đầu,nói:
"Ừ,còn
chưa nói cho ngươi biết ,ta gọi là A nhã, là thị nữ bên người Đại Liên Na công
chúa."
"Cô
là thị nữ của nàng ta ? Tại sao nàng ta không che chở cô ? Cô đã bị như vậy,
sao còn hầu hạ cơm nước cho nàng ấy nữa?" Tôi nổi điên giận dữ nói.
....
Người
dịch: Yuuri.
A Nhã
Kỳ hiển nhiên không ngờ rằng tôi bỗng nhiên phát hỏa, chỉ rụt rè nhìn tôi,
không dám nói gì, tôi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô ta, đành thở dài:
"A Nhã Kỳ, cô lúc nào cũng dáng vẻ này, tại sao không nghỉ ngơi một chút,
làm sao còn hầu hạ cô ta?"
"Cô
ta là công chúa." A Nhã Kỳ nói.
"Cái
gì cững không được! Cô ta dù sao cũng phải có chút nhân tính chứ?" tôi tức
giận, sau đó nhìn A Nhã Kỳ nói tiếp, "Chính vì có một công chúa như vậy,
mà hại mọi người đến tình cảnh của ngày hôm nay."
"Không
phải, không phải vì công chúa!" A Nhã Kỳ biện bạch cho Đại Liên Na,
"Cô đừng nổi giận, cô không biết sự tình của công chúa Đại Liên Na, cô ấy
cũng rất đáng thương, cô ấy......"
"A
Nhã Kỳ!" tiếng của Đại Liên Na đột nhiên vang lên, A Nhã Kỳ sợ hãi run lẩy
bẩy, mâm thức ăn trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
"Ngươi
không trở về, thì ra là ở đây lười biếng trốn việc." Đại Liên Na lạnh lùng
nói.
Sắc mặt
A Nhã Kỳ trắng bệt, cố không nói chuyện với tôi nữa, vội vã bưng mâm thức ăn
trở về, đến bên cạnh Đại Liên Na, vừa quỳ xuống hành lễ với Đại Liên Na, thì đã
bị Đại Liên Na hung hăng tát một cái trời giáng. "Cẩu nô còn biết ai là
chủ của ngươi sao?" Đại Liên Na mắng A Nhã Kỳ, mắt lại nhìn ở chỗ tôi.
(cái này là chửi chó mắng mèo rùi ^^)
Tôi
nhìn thấy cô ả đánh A Nhã Kỳ, lửa lập tức "phụt" lên, dám đọ với tôi
à, ngươi còn kém xa. Nhìn khuôn mặt tủi thân của A Nhã Kỳ đứng bên cạnh Đại
Liên Na, mắt rõ ràng đầy nước mắt, nhưng ngay cả khóc cũng không dám, tôi như
nổi điên, thật là thương cho cô ấy không may và tức cô ấy không tranh cãi, làm
gì mà hiền đến nỗi để cho ả ta đánh? Vì ả ta là công chúa khốn kiếp gì chứ? Cứ
thử đi, Nặc Đốn Vương tôi đánh không lại, chứ ả hả tôi còn đánh không lại ư?
Không giáo huấn ả, ả ta còn tưởng tôi là con mèo bệnh.
Thế
nào? Tối hôm qua ăn 3 bạt tai chưa thấy đủ sao? Tôi hung hăng nghĩ đến, xoăn
xoăn tay áo lên, tính xông tới, mới đi chưa được hai bước, phía sau có tiếng
của râu quai nón, "Hoa Bất Thoát, mau đến đây, Vương tìm ngươi kìa!"
Tôi
quay đầu, thấy râu quai nón đang đứng gần đó gọi tôi, Nặc Đốn Vương muốn tìm
tôi? Tôi không phải đã mang đồ vào rồi sao? Tìm tôi làm gì nữa? Tôi căm tức
nhìn Đại Liên Na, ả đang nhìn tôi vẻ như thích thú lắm, vẻ mặt cười lạnh lùng.
Tôi đi tới chỗ râu quai nón được hai bước, nhưng trong lòng không cam tâm, dừng
lại, quay đầu nhìn Đại Liên Na, mạnh mẽ nói: "Ngươi tốt nhất đừng có bắt
nạt A Nhã Kỳ nữa, chúng ta còn ở đây, ai cũng cao quý không kém ai, ngươi hãy
bỏ cái bộ dạng công chúa thúi tha của ngươi đi. Nếu để ta biết được ngươi còn
dám đánh cô ấy, ngươi đánh cô ấy 1 bạt tai, ta sẽ "quạt" ngươi mười cái,
nếu ngươi đánh cô ấy mười cái, ta sẽ quạt cái đầu ngươi thành đầu heo đó! Không
tin thì ngươi cứ thử đi!"
Đại
Liên Na tức đến mặt tái mét, không động đậy gì hết, chỉ trợn mắt nhìn tôi
"đắm đuối" (haha). Tôi hài lòng nhìn biểu hiện của ả, lúc này mới
quay người chạy lại chỗ râu quai nón.
"Ngươi
quấy rầy cô ta gì vậy?" râu quai nón đợi tôi đến gần, giọng không vui khẽ
nói, "Vương gọi ngươi mau đến thu dọn lều lớn sạch sẽ, chúng tôi còn phải
bàn việc chính sự nữa!"
Lại bảo
tôi thu dọn lều lớn ư? Giời ạ, Nặc Đốn vương ơi là Nặc Đốn Vương, ngươi cố tình
đày ta hả? Xung quanh ngươi nhiều "lính" như vậy, ngươi không sai, cứ
nhè ta mà sai? Chả lẽ ngươi biết ta tối nay muốn chạy trốn, nên muốn ta mệt
chếtao?
"Râu
này, ngươi nói xem có phải hắn ta quá đáng không, hứ?" tôi vừa đi vừa nói
với râu quai nón đi phía trước.
Râu
quai nón cũng hơi ngạc nhiên, quay người lại trợn mặt nhìn tôi vẻ không hiểu,
hỏi: "Ai?"
"Ai
hả? Đương nhiên là Nặc Đốn vương của các người rồi! Ngươi nói xem hắn ta dù sao
cũng là vương mà, không đến mức có một mình tôi là người hầu, sao cứ sai khiến
có mình tôi? Có nhiều đại lão gia như vậy sao hắn ta không dùng, sao cứ cần
phải bảo tôi một đứa con gái yếu ớt đi bưng cơm dâng nước cho hắn chứ? Đây
không phải là cố tình bắt nạt người ta sao!" tôi tức tối nói.
Râu
quai nón nghệch mặt ra nhìn