trong lều yên tĩnh tàn bạo.
"Tại
sao lại im lặng vậy? Không lo lắng cho tình nhân của người sao?" Nặc Đốn
đột nhiên hỏi.
"Bằng
không thì thế nào?" tôi cười khẩy, "Tình nhân của ta còn chưa rơi vào
tay ngươi mà, ta khóc lúc này, còn sớm quá đấy."
Lúc
này, trong lòng tôi ngược lại phải bình tĩnh lại, đi báo tin cho Thừa Đức,
nhưng mà không được, gã Nặc Đốn vương đã giữ tôi lại trong lều lớn, tôi muốn
thoát khỏi hắn, e là không thể, nhưng chẳng lẽ cứ ở đây chờ xem Thừa Đức bị bắt
sao? Võ công của Thừa Đức tuy cao, nhưng đây là địa bàn của bọn Tây La Minh,
trên thảo nguyên này, võ công cao thì có tác dụng gì chứ? Cả một đám kỵ binh
chạy tới, nội móng ngựa thôi cũng đủ đạp chết người á!
Tôi
nhìn gã Nặc Đốn vương kia, hắn cũng đang quan sát tôi. Tôi nhìn hắn cười, cầm
cái bánh mì còn lại, tiếp tục ăn, hắn nhìn thấy phản ứng này của tôi, cũng
không n nổi vẻ ngạc nhiên.
Bình
tĩnh, chỉ có bình tĩnh mới nghĩ ra cách. Tôi tự nói với mình. Nhưng tôi phát
hiện mình quả thật rất vô dụng, đến thời khắc cần cứu người thế này, tôi lại
chẳng nghĩ ra được cách gì.
Thời
gian trôi đi từng chút một, trong lều đã tối lại, nhưng không có ai vào thắp
đèn.
Tôi
đang đợi, gã Nặc Đốn vương đó cũng đang đợi, chẳng qua hắn đang tính toán kỹ
trong lòng, mà tôi tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng lòng lại theo mặt trời lặn
xuống từng chút một, tay vẫn nhét cái bánh vào miệng y như cũ, chẳng có mùi vị
gì, không đói cũng không no.
Đột
nhiên, hắn kéo tay tôi lại, "Đừng nhét nữa! ăn nữa cái bụng sẽ căng nứt ra
đó!"
Tôi có
hơi đờ ra ngẩng đầu lên nhìn hắn, một lúc mới phản ứng lại với những gì hắn
nói, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ, coi như xong rồi, Thừa Đức nhất định sẽ
bị tôi hại chết, nhiều người như vậy, làm sao có thể chạy thoát chứ?
Bên
ngoài vọng lại nhiều tiếng bước chân rất gấp, tôi bỗng nhiên đứng dậy, lao
người đến vách lều nơi có treo thanh đao, rút đao ra nhào tới Nặc Đốn vương,
hắn chỉ nghiêng người, né qua, dùng tay tóm sống đao, chế giễu: "Cuối cùng
ngồi không yên rồi hả?"
Tôi
dùng hết sức bình sinh kéo thanh đao lại, nhưng vẫn không nhúc nhích tí nào.
Hắn cười cười, đột nhiên buông tay ra, tôi giữ đao không nổi, loạng choạng ra
sau mấy bước mới đứng lại. Hắn nhìn tôi cầm đao chĩa trước hắn, nói một cách
xem thường: "Ngươi không hại được ta đâu, cho nên tốt nhất hãy ngoan ngoãn
bỏ xuống đi."
Cửa lều
bị mở ra, Cáp Đan bước nhanh vào, khuôn mặt không cười. Nhìn thấy vẻ mặt của
hắn, tôi cảm thấy thần kinh đang căng thẳng quá lâu của mình đột nhiên giãn ra,
bọn họ không bắt được Thừa Đức! bằng không hắn sẽ không có vẻ mặt này!
"Vương, không tìm được hắn...... có lẽ đã chạy rồi!" Cáp Đan nhỏ
giọng nói, "Hắn đến gần nhưng không có vào bẫy."
L mày
của Nặc Đốn vương nhăn tít lại, xoay đầu nhìn tôi lạnh lùng. Tôi mừng rơn, Thừa
Đức đã chạy thoát rồi, tên này, gian xảo như cáo ấy, hắn nhất định phát hiện
chỗ không ổn, nên sớm đã chạy mất tiêu rồi, hại tôi toi công lo lắng cả buổi.
Ánh mắt
Nặc Đốn vương lạnh lùng chĩa vào mặt tôi, giống như muốn xem trên mặt tôi có lộ
ra cái gì không, sau đó lại nhìn tôi vẫn cầm thanh đao trong tay như cũ.
Tôi thuận
theo ánh mắt của hắn nhìn đến thanh đao trên tay tôi, trong bụng thì lo, tay
thì thả lỏng, tiếng thanh đao rơi "lạch cạch" xuống đất. Tôi vội ngồi
xổm xuống nhặt thanh đao lên, treo về chỗ cũ, cười hì hì với hắn, rồi nói:
"Ngại quá, ngại quá, tự tiện đụng vào đồ của ngươi."
Nặc Đốn
vương nhìn tôi lạnh lẽo, không nói gì. Tôi nhìn khuôn mặt lạnh băng của hắn,
trong lòng hơi hoảng sợ, sợ hắn sẽ trút giận lên người tôi. Cáp Đan thấy tình
hình có vẻ không ổn, lặng lẽ lui xuống trước.
Trong
lều lớn lúc này đã tối đen, đã đến giờ thắp đèn, có thị vệ cầm lửa nhẹ nhàng đi
vào, vẫn chưa đến chỗ thắp đèn, thì nghe Nặc Đốn vương lạnh giọng quát:
"Cút ra ngoài!"
Thị vệ
đó vội vã lui ra, tôi vội vàng định theo sau hắn đi ra, còn chưa kịp quay
người, thì bị Nặc Đốn vương tóm tay lại, đau thấu xương.
"Muốn
đi hả?" hắn cười khẩy.
"Hì
hì." Tôi cười ruồi, "Ngươi bảo ta cút ra ngoài, ta đây không phải
muốn cút ra ngoài."
Nặc Đốn
vương cười khinh miệt, nói: "Ngươi sợ chết như vậy, ta vẫn chưa nói thế
nào với ngươi mà!"
Tôi
nhìn con ngươi như sắp bốc lửa của hắn, thẳng lưng lên, khẽ nói: "Không
sai, là ta sợ chết, ta sợ ngươi sẽ giận cá chém thớt lên người ta, tuy ta chưa
làm chuyện gì không đúng. Bộ sợ chết mất mặt lắm sao? Chẳng lẽ ngươi không sợ
chết
Nghe
tôi nói như vậy, hắn nghệt mặt ra, chỉ im lặng nhìn tôi, vẻ tức giận trên mặt
từ từ xẹp xuống, sau đó hơi mỉm cười, cứ nhìn tôi vẻ ngạc nhiên lẫn nghi ngờ
bất định. Hắn không tranh cãi với tôi, xoay người ra khỏi lều, tôi đang thắc
mắc sao hắn bỏ đi, thì hắn quay trở lại, trong tay cầm mồi lửa, thắp sáng mọi
nơi trong lều, nháy mắt trong lều đã sáng trưng.
"Ta
cứ không hiểu sao có thể thích đứa con gái như ngươi chứ." Nặc Đốn vương
cười, nhìn nhìn mặt tôi, còn quét hai mắt từ trên xuống, rõ ràng ngầm nói là:
là dáng người của ngươi, diện mạo của ngươi, chậc.....