i có chút ấm áp.
Tôi cảm
thấy mặt mình nóng bừng, tức mình sao lại mất mặt như vậy, hai cái bánh mì làm
tôi thèm ăn thành như vậy. Tôi nhìn nhìn gã Nặc Đốn vương, nhưng mắt lại tha
thiết nhìn mấy cái bánh mì trên bàn, đợi hắn có thể mời tôi.
"Đến
giờ ăn rồi." hắn nói, thò tay cầm cái bánh lên ăn, chẳng có ý mời tôi tí
nào.
Ăn đi,
ăn đi, nghẹn chết ngươi luôn! Tôi mắng thầm trong lòng, căm tức nhìn hắn, sau
đó tự nói với mình bánh mì đó rất khó ăn, hắn ăn ngon như vậy là cố ý để tôi
nhìn, nhất định đừng bị lừa. Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng cái bụng lại
không chịu thua dùm mình, một tiếng tiếp theo lại vang lên.
"Ngươi
không muốn ăn một chút sao?" hắn hỏi.
"Không
ăn!" tôi tức giận n, nhưng vừa mới nói xong, tay lại không chịu yên thò
qua. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy, vẻ mặt lộ ra nụ cười chế giễu. Ngươi cười thì
cứ cười đi, ta không bất hòa với bản thân nữa đâu, ăn no rồi mới có thể chạy
trốn chứ, tôi tự khuyên mình, giả vờ không thấy hắn cười chế giễu, cũng cầm
bánh ăn, vừa gặm hai miếng, thì thấy có người vào lều.
"Vương,
bẫy đã ổn rồi, chỉ chờ thả dê." Người phía sau cười nói.
Tôi
nghe giọng này hơi quen, nhịn không được quay đầu lại nhìn hắn, vừa thoáng nhìn
đã thấy, một luồng khí lạnh từ dưới chân thổi lên, thổi thẳng đến tim. Người
này trang phục binh lính bình thường, nhưng khí
chất
trên người hoàn toàn thay đổi, hắn ta hiện giờ, tuyệt đối không phải là một tên
lính bình thường.
Người
đó thấy tôi nhìn hắn vẻ hoảng sợ, cười ha hả với tôi: "Xin chào, người
tình đáng yêu của vương tử Ngõa Lặc."
Bẫy?
Hắn vừa nói bẫy, tôi chợt hiểu ra, thảo nào Nặc Đốn vương bảo tôi làm người hầu
của hắn, thảo nào buổi sáng Cách Nhĩ Thái và Thừa Đức có thể dễ dàng vào lều
lớn, thì ra đây vốn là một cái bẫy, một cái bẫy đang chờ Thừa Đức chui vào, mà
tôi, chẳng qua là một mồi nhử trong bẫy mà thôi.
"Sao
vậy? Tại sao không ăn nữa? Đói bụng thì chạy không nổi đâu." Nặc Đốn vương
cười nói.
Tôi
cười gượng, nói: "Ăn no rồi cũng chạy không được."
"Ngươi
phản ứng rất nhanh." Nặc Đốn vương nói.
Tôi
cười khẩy: "Ta phải cảm ơn sự khen ngợi ngươi sao? Ta còn nói nữa, một
người như ngươi, làm sao mà buông tha cho ta chứ, thì ra là giữ ta lại còn có
dụng ý. Chỉ là ta có chút không hiểu, tại sao hồi sáng ngươi không động thủ
chứ?"
"¾¾ ¾¾ "Không
ngờ hắn sẽ đến nhanh như vậy." Nặc Đốn vương nhẹ nhàng nói, "Mà còn
đích thân hắn đến
"Không
ngờ anh ấy sẽ đích thân đến cứu ta sao?" tôi cười khẩy, "Con gái,
trong mắt ngươi chẳng qua là công cụ để lợi dụng, ngươi đương nhiên không nghĩ
rằng anh ấy sẽ vì ta đích thân xông vào hang ổ sói lang này."
"Đúng
là không nghĩ tới, nhân lực buổi sáng không đủ, không thể bảo đảm có thể bắt
được hắn, cho nên chỉ có thể đợi bẫy ổn thỏa rồi mới nói." Nặc Đốn vương
im lặng nhìn tôi, rồi nói tiếp, "Ngươi thật để hắn như thế này ư? Để cho
hắn vứt bỏ ba quân tướng sĩ mạo hiểm đi tìm ngươi?"
Tôi
lạnh lùng liếc hắn một cái, không trả lời, loại người như hắn, đương nhiên sẽ
không hiểu tình yêu giữa nam nữ là cái gì.
"Ta
vẫn còn việc không hiểu." tôi nói, "Hồi sáng chúng tôi rõ ràng không
phát hiện xung quanh có người nghe lén, ngươi làm sao biết cuộc nói chuyện của
chúng tôi?" Dựa vào khả năng của Thừa Đức, nếu có người lén mai phục quanh
lều lớn, anh ấy nhất định sẽ phát hiện, chẳng lẽ bọn Tây La Minh cũng có cao
thủ lợi hại như vậy? Nói như vậy thì Thừa Đức lần này thật sự sắp bị tôi hại
rồi.
Nặc Đốn
vương cười cười, nhìn tên lính ở phía sau tôi, nói: "Có những người có
giác quan nhạy hơn người bình thường, có thể là cái mũi, có cũng thể là đôi
mắt, hoặc là đôi tai. Cáp Đan, nói cho cô ta biết hồi sáng ngươi nghe được
những gì."
Người ở
phía sau được gọi là Cáp Đan cười, hắng giọng rành mạch nói: "Em không sợ,
là em lo lắng cho anh, lần sau anh có đến nhớ trét thêm nhiều nhiều bụi đen lên
mặt, đừng quên độn thêm vài thứ ở thắt lưng, bằng không chỉ sợ anh sẽ bị binh
lính Tây La Minh kéo vào bụi cỏ mất. Giời ạ, ai chứ anh mà giả gái, so với con
gái thật thì còn đẹp hơn vài phần, thật nguy lắm. Nếu bị Nặc Đốn Vương chiếu cố
đến, thì thật không may, nếu buổi tối phải chứng kiến hắn bắt nạt anh, em chắc
là nổi điên ......"Giọng nói thì không giống giọng của tôi, nhưng nội dung
mà lúc sáng tôi nói với Thừa Đức một chữ cũng không sai, tôi cảm thấy trong
lòng càng lúc càng lạnh, giống như rơi vào kẽ nứt trong tảng băng vậy.
Nặc Đốn
vương cười, khuôn mặt treo nụ cười ám muội, cố ý hỏi: "Ta sẽ bắt nạt hắn
thế nào?"
Tôi tức
tối nhìn chằm chằm hắn, cố gắng kiềm chế cơ thể mình không run rẩy, cũng không
nói ra được lời gì.
Cáp Đan
cười dâm đãng nói: "Vương, vương tử Ngõa Lặc đích thực rất khôi ngô, so
với các cô còn xinh đẹp hơn nhiều, ngài nhìn thấy rồi sẽ thích cho mà
xem."
Tôi
quay đầu căm tức nhìn Cáp Đan, muốn đi lên lụi cho hắn một dao.
"Vương,
đến giờ rồi, tôi đi trước nha?" Cáp Đan nói.
Nặc Đốn
vương gật đầu, Cáp Đan lẳng lặng lui xuống, trong lều lớn chỉ còn lại tôi và
tên Nặc Đốn vương biến thái này, lúc này,
