ất
đắc dĩ đảo cặp mắt trắng dã nhìn bà ta đắc ý cười cợt .
"Haz,vẫn
còn mồm mép quá nhỉ?" Thừa Đức thấp giọng cười nói.
Nghe
Thừa Đức vừa nói như vậy tôi mới nhớ tới đến tình cảnh hiện tại ,ở đây là lều
của Nặc Đốn Vương ! Thừa Đức là chủ soái Ngõa Lặc , đâu thể xuất hiện ở nơi này
được!
"Sao
anh lại tới đây? Nguy hiểm lắm !" Tôi vội vàng nói.
"Không
tới sao được? Chẳng lẽ mặc kệ nàng ở nơi này?" Thừa Đức cười nói,
"Không chừng ta mà đến muộn một tí nữa, sợ là nàng đã trở thành Nặc Đốn
Vương phi."
"Xí,
còn chọc ghẹo người ta," tôi vội la lên,"Anh đã quên thân phận của
mình sao ? Anh là Chủ soái ba quân tướng lĩnh,tại sao lại liều lĩnh đến đây,còn
đội quân thì như thế nào? Nếu những chiến sĩ sẵn sàng anh dũng hy sinh kia biết
anh chỉ vì vợ mà mạo hiểm đi vào hang địch , anh nói bọn họ nghĩ như thế
nào?"
Thừa
Đức ôm tôi vào lòng , cười cợt nói :
"Từ
hồi nào tự nghĩ mình là vợ của ta vậy? Ta còn chưa đồng ý mà,nàng thật không
biết khách sáo nhỉ?"
"Anh?"
"Được
rồi! Yên tâm đi,trong đội quân có Triệu Lão tướng quân,ta đi vài ngày không có
vấn đề gì đâu."
"Vài
ngày? Anh là Chủ tướng mà! Quân không thể một ngày không có tướng !" Tôi
ngoan cố nói.
"Vinh
nhi, ta tự biết phân nặng nhẹ,chuyện cầm binh,ta cũng không am hiểu gì,có Triệu
lão tướng quân ở đó, ta rất yên tâm, ông ấy biết rõ ràng hơn ta làm cách nào
đối phó quân Tây La Minh , hơn nữa những chuyện khác ta cũng đã an bài thỏa
đáng, chuyện ta vắng mặt vài ngày không có ai biết,cho nên chuyện quân tâm không
có vấn đề gì ,nàng không cần phải bận tâm." Thừa Đức nhẹ giọng nói.
"Nhưng
mà, anh cũng không thể tới nơi này. Nơi đây là hang hùm miệng cọp,nếu thân phận
của anh bị bại lộ , bọn họ nhất định sẽ...."
"Bởi
chính nơi này là hang hùm miệng cọp,ta mới càng không thể để nàng ở lại nơi
này." Thừa Đức trầm giọng nói.
Tôi cảm
động, hắn chung quy cũng đã đếni,không để ý thân phận địa vị của hắn, tới nơi
này để cứu tôi, tuy là trong lòng cũng thật mâu thuẫn, trước kia hắn không đến
tôi thầm oán trách hắn không đến, bây giờ thật sự hắn không màng nguy hiểm mạo
hiểm tới trước mặt tôi, tôi lại giận hắn đã chạy tới đây vì tôi.
"Yên
tâm đi, Vinh nhi, nàng đừng quên, ta chính là truyền nhân của phái Huyền Thiên
Tông , luận võ công, ta nghĩ trên thảo nguyên này không có ai có thể đánh thắng
ta đâu!" Thừa Đức cười nói.
"
Đồ kiêu căng !" tôi thấp giọng than thở, còn Huyền Thiên Tông với chả
Hướng Lên Trời Tông, chẳng phải tôi cũng đang bị biến thành trái banh người ta
tùy tiện đá qua đá lại sao.
"Nói
cái gì đó?" Thừa Đức hỏi.
"A,
hê hê, không có gì," tôi vội vàng cười gượng nói, nhìn thấy Cách Ngươi
Thái vẫn còn đang đứng bên cạnh cười tủm tỉm, lại hỏi Thừa Đức:
"Anh
đến đây hồi nào? Tại sao biết mà tìm được Cách Ngươi Thái?"
"Đúng
là nha đầu ngốc, đêm qua ta đến tìm nàng , định canh lúc tối trời cứu nàng ra,
ai ngờ nàng lại làm doanh địa địch náo loạn một trận," Thừa Đức dở khóc dở
cười nói,"Báo hại ta không cách nào hiện thân cứu nàng ra, đành phải núp
lại ở chỗ Cách Ngươi Thái, mới biết thì ra các nàng ấy quen nàng , còn đặt cho
nàng một cái tên Hách Liên tộc nghe thật oách nữa chứ."
"Ừa,
là Hoa Bất Thoát!" Tôi kiêu ngạo nói, liếc qua bên Cách Ngươi Thái , thấy
nàng ta cũng có vẻ câng câng kiêu ngạo .
"Hoa
Bất Thoát?" Thừa Đức cười phá lên.
"Cười
cái gì mà cười?" Tôi nổi giận nói, không phải là đã biết nghĩa của Hoa Bất
Thoát là Chim Nhỏ sao, có gì vui mà cười chớ?
Thừa
Đức thấy tôi trừng mắt , vội cố nén cười , nói: "Tên rất hay, tên rất
hay!"
"Chúng
ta phải đi thôi, một chút nữa Nặc Đốn Vương sẽ trở lại." Cách Ngươi Thái
đột nhiên nói.
Vừa
nghe bọn họ phải đi, tôi có chút không đành liền ôm riết lấy Thừa Đức,Thừa Đức
vỗ vỗ lưng tôi, trấn an nói:
"Đừng
sợ, tối nay ta sẽ trở lại cứu nàng ra."
Tôi
ngước mặt lên, hai mắt nhạt nhòa lệ,cười nói:
"
Em không sợ , là em lo lắng cho anh,lần sau anh có đến nhớ trét thêm nhiều
nhiều bụi đen lên mặt, đừng quên độn thêm vài thứ ở thắt lưng, bằng không chỉ
sợ anh sẽ bị binh lính Ciro kéo vào bụi cỏ mất .Ai chứ anh mà giả gái, so với
con gái thật thì còn đẹp hơn vài phần, thật nguy lắm. Nếu bị Nặc Đốn Vương
chiếu cố đến, thì thật không may,nếu buổi tối phải chứng kiến hắn khi dễ anh,
em chắc là nổi điên ...."
Thừa
Đức dùng sức siết chặt tôi vào lòng,sau đó cười cười,khẽ hôn nhẹ lên một tôi
một cái,rồi mới chịu cúi đầu đi theo Cách Ngươi Thái ra ngoài.
Tôi đi
theo sau lưng Thừa Đức cùng Cách Ngươi Thái ra ngoài,tên binh vệ kia nhìn thấy
Thừa Đức đi ra, cặp mắt thò lõ chằm chằm nhìn về phía anh ta, Thừa Đức đã phải
gục đầu xuống hết cỡ,đi theo sau Cách Ngươi Thái, ra cái bộ dáng tiểu cô nương
nhút nhát ,tôi cố nén cười,đến nỗi muốn đau cả ruột, nắm tay nhá nhá Thừa Đức ,
sau đó nhìn về hướng tên binh vệ kia bĩu bĩu môi, Thừa Đức lén lén nhe răng ra
cười với tôi ,rồi vụng trộm ra dấu tay một chữ "Sát" , phỏng chừng
trong lòng thật muốn lặt cái đầu tên binh vệ kia xuống,tôi vội vàng lắc lắc
đầu,ra dấu bả