cảm thấy rất uất ức.
Trong lòng Hướng
Vi có chút thất vọng, cô đã nghĩ là ba sẽ về nhà, nhưng mà ngay cả bóng
dáng của ba cũng không có. Trần Mai ổn định tinh thần, ôm lấy con gái,
hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, “Ngoan, đi vào nhà chơi đùa với các
anh chị nhé.”
Hướng Vi lắc đầu một cái, ngón tay út chỉ ra bên ngoài, “Ba………” Ý là phải đợi ba.
Trần Mai nhìn ánh mắt mong đợi của con gái, chỉ đành nuốt nước mắt vào lòng, “Ba rất bận, không thể về nhà thăm Vi Vi, con xem con còn có mẹ ở đây,
còn có nhiều người khác cũng đến thăm Vi Vi nữa, nhiều người như vậy đều đến vì Vi Vi, Vi Vi ngoan không cần chờ ba nữa có được không? Đợi khi
nào ba có ngày nghỉ, sẽ về nhà thăm Vi Vi.” Trần Mai nói một hồi như
vậy, cũng không quan tâm con gái nghe có hiểu hay không, liền ôm nó đi
vào nhà.
Qua một tuổi, câu mỗi ngày Hướng Vi thường hay nói nhất
chính là câu hỏi ba mình khi nào thì về nhà thăm gia đình. Trong lòng
Trần Mai cảm thấy đau khổ cực kì, chồng mình giống như là biến mất, căn
bản không hề có tin tức gì truyền đến, tuy Trần Mai không nhận được tin
gì từ chồng nhưng vẫn không dám đi đến quân đội tìm anh, kỷ luật trong
quân đội rất nghiêm khắc, mặc dù Trần Mai rất nhớ chồng, nhưng cũng
không muốn làm khó anh, làm vợ quân nhân, cô biết mình phải như thế nào.
Trần Mai không nhận được tin tức của chồng, thì viết thư cho Lý Hoan, hy
vọng có thể biết được chút tin tức gì đó của anh, Lý Hoan viết thư hồi
âm lại nói lần trước không tới dự sinh nhật Vi Vi được, thật đáng tiếc,
gửi cho Vi Vi ít đồ, còn nói cô cũng không rõ tình trạng của chồng mình
lắm, lần cuối Lưu Minh Tuấn viết thư về nhà là hai tháng trước, anh ấy
nói ở quân đội rất bận, nói Lý Hoan nhất định không được đi tìm anh ấy.
Trần Mai nhìn thư của Lý Hoan, trong lòng càng thêm sốt ruột, ngay cả Lý
Hoan cũng không biết gì hết, vậy xem ra bọn họ quả thật rất bận.
Cứ như vậy, Trần Mai mang theo một tâm trạng sốt ruột, chầm chậm chờ đợi,
hi vọng một ngày nào đó có thể nhận được thư của chồng. Em dâu Tô Đình
đã mang thai, trong nhà có phụ nữ có thai cần chăm sóc, nên Trần Mai
cũng chỉ có thể kiềm nén lại tâm sự của mình, hết lòng hết sức chăm sóc
cho em dâu.
Phản ứng khi mang thai của Tô Đình đặc biệt dữ dội,
từ mãi tháng bảy cho đến gần tháng mười một mới đỡ hơn chút xíu, cũng
bắt đầu lộ ra cái bụng bầu, mấy tháng nay Tô Đình bị đứa nhỏ trong bụng
hành hạ quá mức, ăn cái gì là ói ra cái đó, tuy cô đang mang thai, nhưng người lại ốm đi rất nhiều, lại càng hiện rõ ra cái bụng quá lớn, Hướng
Vi đã có thể đi được rất vững chắc, mỗi ngày đều nói chuyện với mợ mình, lúc này Hướng Vi nói chuyện cũng chưa được rõ ràng lắm, có nhiều lúc
biết rõ chữ đó nên nói như thế nào, nhưng cái miệng giống như không phải là của cô vậy, không biểu đạt ra được, nên cuống cuồng cả lên, bộ dạng
đó của Hướng Vi làm mọi người cười không khép miệng lại được.
Hướng Vi nhìn cái bụng mới có hơn năm tháng của mợ mình, giống như là bụng
của người mang thai bảy tám tháng, Hướng Vi nghĩ rất có khả năng mợ mình mang thai đôi. Lúc này em bé đã có thể chuyển động, mỗi ngày Hướng Vi
đều dùng tay nhỏ bé vuốt bụng của mợ, nói chuyện với em bé trong bụng,
có lúc thì đi lấy sách của ông ngoại, để mợ đọc cho nghe. Bởi vì Hướng
Vi còn nhỏ mà đã hiểu chuyện, không giống như mấy đứa trẻ khác, suốt
ngày ầm ĩ, nên Tô Đình đặc biệt thương yêu Vi Vi, có lúc sẽ ôm cô vào
lòng, lấy sách thiếu nhi dạy cô học, bị ông bà ngoại nhìn thấy, Vi Vi
liền bị mắng một trận, về sau cô cũng không dám nằm trong ngực của mợ
mình nữa, nếu muốn được nghe kể chuyện cổ tích thì cô đi xách cái ghế
nhỏ ra ngồi trước giường.
Gần một năm, Hướng Khai Hoa không hề
gọi điện thoại hay gửi thư về nhà, ngược lại Trần Mai thường liên lạc
với Lý Hoan, hai người phụ nữ đều là đã lâu chưa được gặp chồng mình,
nên có chung đề tài, mặc kệ là cuộc sống, công việc hay là vấn đề tình
cảm, hai cô đều chia sẻ với nhau, tình cảm giữa hai người có thể nói là
đột nhiên nâng cao mạnh mẽ.
Năm 1986 lặng lẽ bước tới, mà Hướng
Khai Hoa vẫn chưa viết một bức thư nào về nhà, trong lòng Trần Mai đè
nén rất nhiều suy nghĩ, cô không dám nói những suy nghĩ đó với mọi người trong nhà, người nhà có hỏi thì cô chỉ nói là Khai Hoa đang rất bận,
không thể về nhà, mọi thứ anh ấy đều ổn, nên mọi người không cần phải lo lắng.
Hai người phụ nữ Trần Mai và Lý Hoan sắp bị ép muốn điên
rồi, thời gian dài như vậy, chưa từng được nói chuyện với chồng, hai
người họ chỉ có thể chia sẽ nổi khỗ của nhau qua từng bức thư, kể ra sự
nhớ nhung, họ đều là vợ quân nhân, họ có thể hiểu nỗi khổ sở trong lòng
của đối phương, trong thư hai người thường khích lệ cho nhau, mà chủ đề
được nói đến nhiều nhất trong thư chính là viết về những đứa con, cho dù là một chuyện nhỏ, cũng lấy ra chia sẻ với nhau.
Mùa xuân năm
1986, Hướng Khai Hoa chưa về nhà, cùng năm tháng ba, Tô Đình hạ sinh
được một cặp bé trai; tháng năm, con gái Hướng Vi tròn hai tuổi, vẫn như cũ Hướng Khai Hoa chưa về nhà…….
Từ năm trước, khi chồng mình
đi, Trần Mai đã