ập tục,
tuy là nhận con nuôi nhưng cũng phải ôm đứa nhỏ về nhà ở mấy ngày, chị
xem………..” Lưu Minh Tuấn giải thích
Người ta đều đã nói tới mức
này rồi, trong lòng Trần Mai cho dù không muốn cũng không thể từ chối
được, “Vậy………….. Vậy thì phải làm phiền em gái rồi.”
“Hai nhà
chúng ta, còn nói chuyện khách sáo làm gì. Chị dâu yên tâm, nhất định em sẽ chăm sóc Vi Vi chu đáo.” Lý Hoan thấy Trần Mai đồng ý, lập tức cười
nói.
Hướng Khai Hoa trợn mắt nhìn Lưu Minh Tuấn, trước giờ anh chưa từng nghe nói có phong tục này nha!
Trong lòng Lưu Minh Tuấn biết lấy cớ này không thể gạt được anh ta, trừng mắt nhìn lại, tầm mắt hai người chạm vào nhau.
Trần Mai và Lý Hoan đang nói chuyện đứa nhỏ, nên không nhìn thấy giờ phút
này hai gã đàn ông đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, Hà Tiểu Vi
được Lý Hoan ôm trong ngực, nghẹo đầu nhìn ba cô và cha nuôi, ở trong
lòng suy nghĩ, hiện tại ánh mắt của cha mình và cha nuôi đang ẩn chứa
điều gì?.
Cho đến khi Lưu Minh Tuấn thừa dịp hai bà vợ không chú
ý, nhẹ nhàng nói nhỏ một câu, “Em cũng muốn tốt cho anh thôi.” Rồi vỗ
vai Hướng Khai Hoa, lộ ra vẻ mặt chắc anh hiểu được chứ, nháy mắt ra
hiệu. Hà Tiểu Vi khẽ nhếch miệng, cô đã được tính kế rồi? Chính là để
tạo cơ hội cho ba mẹ mình? Hà Tiểu Vi đầu đầy hắc tuyến, dường như, hình như, giống như quả thật cô là cái bóng đèn nha, ba và mẹ đã không có cơ hội tốt để nói chuyện.
Hà Tiểu Vi chu cái miệng nhỏ nhắn, trong
lòng cười thầm cha nuôi của mình không hổ danh là huấn luận viên chính
trị, biết kế giương đông kích tây, nhìn lại ba mình, biết rõ trên núi có hổ mà vẫn đi, nhìn bộ dạng giả khờ của ba không biết có nên nói là “Bọ
ngựa bắt ve, chim sẽ rình sau” không nữa, ngược lại có vẻ như cha nuôi
bị tính kế, Hà Tiểu Vi cảm thấy, rất có khả năng này.
Nhà Lưu
Minh Tuấn ở Bắc Kinh, Lý Hoan dắt theo hai đứa nhỏ, vẫy tay chào hai vợ
chồng họ Hướng và chồng của mình, rồi đi về trước .
Trần Mai thấy cái đầu nhỏ của con gái nằm ở trên vai Lý Hoan, trên mặt còn nở nụ cười thật to, khua đôi tay nhỏ bé, trong miệng còn y y nha nha hướng vợ
chồng cô nói gì đó, Trần Mai luyến tiếc có chút dở khóc dở cười.
“Được rồi, anh Hướng, chúng ta cũng nên đi về thôi. Yên tâm đi, vợ em sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt.”
Lý Hoan ôm đứa nhỏ vào sân, lúc này ở Tứ Hợp Viện có mấy ông già đang tụm
một chỗ ngồi tán gẫu, thấy Lý Hoan ôm một đứa bé trở về, mọi người nói
giỡn, “Ơ, Lý Hoan, khi nào thì con với chồng con sinh được đứa bé lớn
như vậy thế.”
Cha của Lý Hoan tên là Lý Minh Dụ, mẹ tên là Tiết
Nhàn, đều là người gốc Bắc Kinh, giờ phút này nhìn thấy con gái mình ôm
một đứa nhỏ đi vào, cũng há to miệng.
“Xem thím nói kìa, đây là
con gái của bạn thân chồng con, hôm nay hai nhà tụi con kết nghĩa anh
em, con rất thích đứa nhỏ này, nên ôm nó về nhà nuôi mấy ngày.”
“Bà ngoại, ông ngoại……….” Lưu Khải vừa vào cửa đã nhào thật nhanh vào lòng ông ngoại nó.
“Haha……… mau lên để ông ngoại sờ sờ cái bụng nhỏ của con, xem con có được ăn no không nào.”
Lập tức Lưu Khải liền nâng cao cái bụng nhỏ để cho ông ngoại nó sờ, “Ông
ngoại, em gái còn chưa được ăn cơm, ông cũng sờ cái bụng nhỏ của em gái
đi?” Vừa nói vừa lôi kéo cái tay của ông ngoại mình đi sờ cái bụng nhỏ
của em bé trong ngực mẹ.
Trong sân mọi người đã sớm cười lăn lộn, Lý Minh Dụ cười nói: “Em bé còn nhỏ, ông ngoại sẽ không sờ bụng em.”
Lưu Khải cái hiểu cái không gật đầu, vẫn tiếp tục lôi kéo cánh tay của ông
ngoại mình, dùng sức đi về phía trước, “Ông ngoại, ông ngoại, em gái rất đáng yêu, Khải Khải rất thích em gái, ông mau tìm cách để mẹ cho em gái ở lại nhà chúng ta đi, không được để mẹ trả em gái lại cho bác Hướng.”
Mọi người cười không khép miệng lại được, Lý Minh Dụ ôm cháu ngoại, giải
thích nói: “Nhưng em gái con cũng còn có cha mẹ ruột nha, con để em gái ở lại nhà chúng ta, em gái cũng mất cha mẹ ruột rồi, không phải rất đáng
thương sao?”
Chân mày bạn nhỏ Lưu Khải nhăn lại, một lúc thì nhìn mẹ, một lúc thì nhìn ông ngoại nó, không biết nên làm thế nào. Còn có
người muốn chọc ghẹo Lưu Khải, cười nói: “Lưu Khải, con muốn có em gái
nhỏ thế này, sao không bắt mẹ sinh cho một đứa, đó còn là em ruột của
con nha”. Hiện tại đất nước đang thi hành chính sách kế hoạch hóa gia
đình, nói lời này cũng chỉ nhằm mục đích trêu chọc đứa nhỏ, để xem nó
phản ứng ra sao.
Lưu Khải lắc đầu nhỏ, “Không được, em gái rất thích khóc, rất đáng ghét. Em gái Vi Vi thì không khóc, con rất thích.”
“Lưu Khải, tất cả em bé đều khóc, em gái Vi Vi cũng sẽ khóc.”
Lưu Khải lắc đầu một cái, kiên quyết không tin em gái Vi Vi sẽ khóc, trong
miệng không ngừng nói “Em Vi Vi sẽ không khóc” thấy người khác còn cười, Lưu Khải thẹn quá hóa giận, nắm chặt tay định đi đánh mấy người đó, bị
ông ngoại nó kéo lại, mọi người thấy thế càng không nín được cười, nói
to ông Lý thật có phúc, có một đứa cháu ngoại để giải buồn, hiện tại còn có thêm một đứa cháu gái, về sau trong viện này sẽ rất náo nhiệt nha.
Hà Tiểu Vi đang nằm trong ngực mẹ nuôi, vô cùng thích thú nhìn Lưu Khải,
cô rất là muốn béo cái
