iệng không ngớt
lẩm bẩm: “Ôn Tư Niên, em sẽ đợi anh.”
Cô đã đợi anh bao nhiêu năm rồi cơ mà, vài phút này đâu có thấm tháp gì.
“Thế nên anh nhất định phải xuất hiện đấy nhé! Lần này sẽ tới lượt em nói rằng… Anh là người quan trọng nhất trong cuộc đời em!”
Ôn Tư Niên cáo biệt người khách, mở cửa bước xuống xe và bắt gặp ngay cảnh tượng cô gái ngồi thu lu trong xó: chiếc cặp sách nằm gọn trong tay,
toàn thân co ro chẳng khác nào con mèo hoang. Anh thấy, và đau lắm.
Trí óc anh tự hỏi tại sao cô lại xuất hiện ở đây, nhưng đôi chân anh đã vô
thức bước về phía cô từ lúc nào. Anh vuốt nhè nhẹ lên đầu cô hệt như hồi còn nhỏ. Bàn tay anh luồn vào những lọn tóc dài mượt của cô bé hàng
xóm, lần nào cũng vậy, cô sẽ phát cáu vì đang yên đang lành mái tóc của
mình bỗng bị bới lên rối tung.
Anh hơi hoảng hốt, có thứ gì đó đè lên là anh tức ngực quá. Cô gái bỗng dưng lên tiếng. Ôi, đúng là thứ âm thanh trong trẻo, ấm áp anh đã nghe thấy trong mơ nhiều lần lắm:
- A, anh Tư Niên! Anh về rồi!
- Ừ! – Lúc ấy Tư Niên mới định thần lại và bất giác nhoẻn cười. Anh vội hỏi bừa để che giấu vẻ thất thần của mình:
- Sao em lại ở đây?
- Em đến tìm anh.
- Trốn học à? – Ôn Tư Niên nhíu mày ra chiều nghiêm nghị nhưng khuôn mặt ấy chẳng thể nào dọa dẫm được Tô Mạc.
Cô mím môi cười, vẫn cái vẻ đáo để quen thuộc trong mắt anh:
- Cái con người suốt ngày trốn học không đủ tư cách nói thế với em đâu nhá!
- E hèm! – Ôn Tư Niên hơi ngại ngùng khi gặp phải ánh mắt hấp háy bông
lơn của Tô Mạc, anh đành đáp trả cô bằng bộ dạng siêu nghiêm túc – Thì
ít ra người ta cũng phải “có trình” mới nói được chứ. Có giỏi thì cô với anh cùng thi đại học xem ai đỗ thủ khoa thành phố nào.
Tô Mạc tắc tị không biết trả lời thế nào, thấy bộ mặt dương dương tự đắc của Ôn Tư Niên, cô bắt đầu giở vò cùn:
- Thôi, em chẳng dị hợm như anh đâu!
- Cô khen thì anh đành nhận vậy. – Gương mặt Ôn Tư Niên ánh lên vẻ đắc ý, đôi mắt anh tú sáng rực lên như mắt thiên thần.
Tô Mạc cũng không chịu lép vế liền phản công:
- Thủ khoa đã là cái gì! Em vừa đại giải nhì Olympic Toán đấy
nhá!
- Xời, giải đấy anh ăn cả trăm lần rồi! – Ôn Tư Niên lườm nguýt cũng ra vẻ không nhượng bộ.
Được thể, Tô Mạc lại chuẩn bị khích tiếp cuộc khẩu chiến nảy lửa quen thuộc, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Ôn Tư Niên đã cướp lời:
- Anh biết
rồi, còn cái cuộc thi nói tiếng Anh, rồi là giải hùng biện hay thi thí
nghiệm vật lý gì gì đó nữa chứ gì? Xời! Lìu tìu cả! Anh Tư Niên của cô
ăn giải hàng trăm lần, ngán đến tận cổ rồi! – Ôn Tư Niên vênh vang đáp.
Bầu không khí đang hào hứng, khuôn mặt Tô Mạc bỗng dưng cứ tái nhợt dần
cho đến khi trắng bệch như tờ giấy. - Sao thế? – Ôn Tư Niên hốt hoảng, không hiểu có phải tại mình đang đùa quá trớn hay không bèn dịu giọng lại.
Nhưng Mạc cứ cúi sụp xuống, mãi chẳng chịu ngẩng mặt nhìn anh. Ôn Tư Niên bắt đầu cuống lên vì chẳng biết cô đang nghĩ gì, đột nhiên cô cất tiếng nói run rẩy:
- Tại sao… Anh lại biết tất cả những chuyện đó?
- …
- Có phải mấy năm qua anh không thể quên nổi em?
- “Anh trốn tới một nơi em không thể biết và âm thầm thu nhặt từng chút
tin tức liên quan về em?” Câu này Tô Mạc không thốt ra ngoài nhưng trong lòng đã tự có câu trả lời thoả đáng.
Dù sao cô cũng là một người rất hiểu Ôn Tư Niên, dĩ nhiên cô phải biết người con trai cùng lớn lên bên cô từ nhỏ rốt cuộc là người như thế nào chứ.
“Phải chăng những khát khao này không đến từ một phía riêng em?
Phải chăng trái tim anh cũng y hệt như những gì em tưởng tượng?”
Tô Mạc chơi vơi giữa muôn vàn suy nghĩ, toàn thân cô run lên từng chập, Ôn Tư Niên cười trừ, gạt phăng mọi cảm xúc trong cô, tiếng nói anh vừa
quen thuộc vừa lạ lẫm so với ngày thường:
- Nói gì mà vớ vẩn thế, đồ dở hơi! Em là em gái của anh! Làm sao mà anh quên được?
“Em gái”. Lúc nào cũng thế, hai chữ ấy luôn được chỏng chơ đem ra để đặt
tên cho tất cả những năm tháng cô từng trải qua bên anh.
“Nhưng
đây không phải câu trả lời em muốn!” Tô Mạc gào thét trong tâm, nước mắt chỉ chực trào ra ngoài. Nhưng Ôn Tư Niên đã kịp vực cô dậy, hệt như một người anh trai mẫu mực chân chính từ ánh mắt cho tới nụ cười.
Vì ngồi quá lâu nên đôi chân cô đã cứng đờ từ nãy, toàn thân lảo đảo suýt
đổ về phía trước. Thấy thế, Ôn Tư Niên nhanh tay kéo cô vào lòng. Hễ
được áp má vào lồng ngực ấm áp ấy, cô lại chẳng bao giờ muốn đi đâu nữa.
Nhưng Ôn Tư Niên đúng là một người anh trai khéo giữ trọn tư cách, anh vội vã đẩy cô ra. Thoáng chạm vào bàn tay lạnh ngắt của cô, anh cau mày và
trách mắng:
- Bộ ngồi đây lâu lắm rồi hả?
Tô Mạc ngần ngừ một lúc, cô khẽ lắc đầu:
- Em cũng không nhớ nữa.
- Thôi vậy. – Có lẽ đời này cô chưa từng gặp ai giỏi che giấu nỗi đau hơn Ôn Tư Niên, anh lẳng lặng rẽ câu chuyện sang hướng khác – Anh đưa em đi ăn chút gì nhé. Sữa đậu nành Vĩnh Hòa, đồng ý không?
Cô gật đầu như một người máy vừa nhận lệnh, tùy chủ nhân định đoạt. Thấy thế, nỗi
đau anh vừa cố gạt đi lại âm ỉ tràn về đòi bùng phát.
Ôn Tư Niên
đưa cô đến quãn Vĩnh Hòa, gọi một suất quẩy nóng và sữa đậu lành hôi hổi thơm