80s toys - Atari. I still have
Cô Nàng Xinh Đẹp Ngọt Ngào

Cô Nàng Xinh Đẹp Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323470

Bình chọn: 9.00/10/347 lượt.

ưng thế nào vẫn kém hơn việc vũ nhục trước mặt anh.

Có mấy lần cô tự nói với mình, cần gì quan tâm nhiều như vậy, cùng lắm, anh chẳng qua có tiền mà thôi; hơn nữa tuy anh có tiền, cũng không hề xấu xa như mấy người có tiền khác. Anh cũng yêu chó, nếu không anh cũng không phí tâm giúp cô; tâm địa anh cũng thiện lương, nếu không anh sẽ không bất chấp tính mạng nguy hiểm bất bình giùm cô. Những việc này, đều khiến cô không hề để ý anh là người có tiền nữa.

Nhưng —— bây giờ anh lại ti tiện như thế? Không nghĩ tới, anh lại là người không biết xấu hổ.

“Vô sỉ.” Cô rốt cuộc không nhịn được mắng anh.

“Em nói cái gì?” Chưa từng có ai mắng anh như vậy. “Em nói gì? Nói lại lần nữa xem.”

“Nói mấy lần cũng thế thôi, vô sỉ.” Cô nổi giận mắng lại, hốc mắt tự nhiên đỏ lên.

Vân Phi Dương giận đến tím mặt hiện ra nhiều gân xanh, vết thương vốn đã bình phục bởi vì tức giận mà mơ hồ thấy đau.

Anh không nói gì, đưa tay ôm lấy cô, hôn lên môi Luyến Thiên, trong lúc cô chưa kịp phản ứng liền buông ra. “Anh…….. Anh……. Tại sao có thể?” Luyến Thiên vừa nóng vừa giận vừa giận hổ, đây là nụ hôn đầu của cô. Từ nhỏ đến lớn, cả tay cũng không cho người ta chạm, nhưng bây giờ nụ hôn đầu quan trọng lại bị phá hỏng như vậy.

Anh lạnh lùng nói: “Em không phải nói tôi vô sỉ sao? Đây mới là vô sỉ.”

“Tôi……… Tôi……….” Nước mắt trong mắt của Luyến Thiên ngày càng nhiều , nhưng vẫn không hề rơi xuống.

Cô ngẩng đầu lên, hít mũi, nhỏ giọng nói: “Không sao, không phải chỉ là một nụ hôn sao, không ai chỉ vì một nụ hôn mà bị thương; dù sao tôi cũng không tổn thất gì, nếu không tính đến số tiền bác Khải bị mất, như vậy tổn thất đơn giản không phải một nụ hôn thôi sao.”

Trong lòng Vân Phi Dương khẽ động, vội hỏi: “Em đang kiếm tiền giúp bác Khải sao?”

Luyến Thiên hận trừng mắt nhìn anh, không nói gì.

Anh kéo cô. “Nói tôi biết đi.”

“Buông tôi ra —— không cần anh quan tâm, tôi có bán hết tài sản của tôi, cũng không muốn một đồng tiền bẩn thỉu của anh.” Luyến Thiên dùng lực hất tay anh.

Hành động này, khiến vết thương của Vân Phi Dương đột nhiên bị rách, máu tươi nhanh chóng rỉ ra, sau đó chảy xuống dọc theo cánh tay.

Luyến Thiên vốn không chú ý tới, cô vẫn nghĩ muốn rời đi, nhưng khi cô mở cửa thì trên tay dính máu làm cô kinh ngạc lập tức dừng bước.

“Anh bị thương sao? Sao lại chảy nhiều máu vậy? Chẳng lẽ hôm đó…………..” Nhìn thấy áo anh loang lổ vết máu, Luyến Thiên rốt cuộc mặc kệ tất cả, liền vội vàng tiến lên kiểm tra.

Mặc dù sắc mặt Vân Phi Dương tái nhợt, vậy mà vẫn còn vẻ mặt không quan tâm. “Không phải em muốn đi sao?”

Luyến Thiên nói lớn: “Đi cũng phải xem vết thương của anh đã, hôm đó rõ ràng bác sĩ nói không sao, hiện tại tại sao có thể nghiêm trọng như vậy? Tôi nhất định phải đi tìm bác sĩ ngu ngốc đó tính sổ, đồ bác sĩ Mông Cổ! Còn dám nói không sao, chỉ là vết thương nhỏ ư?”

Thế nhưng anh lại thờ ơ nói: “Nếu như ông ấy biết hợp tác cùng bệnh nhân sẽ bị mắng, chỉ sợ ông ấy cũng không dám đồng ý yêu cầu của bệnh nhân nữa.”

Luyến Thiên trợn tròn mắt nhìn anh: “Thì ra…. Tôi đã nói rồi, khó trách hai người thần thần bí bí, còn không cho tôi vào phòng khám.”

Vân Phi Dương nhịn đau cười nói: “Thật chịu thua khi em còn nói được những lời này, mình nói muốn giúp đỡ, nhưng bác sĩ nói phải cởi áo, mắt em còn không dám mở, tay run mạnh như vậy. Không lừa em, chỉ sợ người cần cấp cứu chính là em.”

Luyến Thiên thoáng chốc đỏ bừng mặt.

Cô thẹn thùng nhưng thật động lòng người, Vân Phi Dương dịu dàng nói: “Còn tức giận không? Còn nói tôi vô sỉ không?”

“Đương nhiên, mặc dù anh đã cứu tôi, nhưng cũng không chứng tỏ anh có thể vũ nhục tôi như thế.” Cô lại bực tức ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh.

“Tôi vũ nhục em như thế nào?”

Luyến Thiên tiếp lời” “Mặc dù tôi yêu tiền, nhưng không đến mức vì tiền mà bán mất nhân cách, tại sao anh có thể……… Tại sao có thể………” Lời kế tiếp, khiến cô xấu hổ không thể nói.

“Mua em một đêm sao?” Vân Phi Dương nghi ngờ nhìn cô, thấy vẻ mặt cô xấu hổ và giận dữ, lúc này anh mới chợt hiểu ra, không nhịn được cười to lên.

“Em nghĩ gì vậy? Ý tôi là muốn em vào ngày 18 đến dạ hội với tôi, làm bạn gái tôi, từ tám giờ đến nửa đêm. À, không phải cũng có nghĩa là theo tôi một đêm sao? Nhưng, nếu như em muốn, tôi cũng không phản đối.”

“Cái gì?” Luyến Thiên kinh ngạc nhìn anh, thì ra là như vậy, là cô hiểu lầm ý anh.

“Vậy………. tại sao anh cho tôi tiền dễ dàng như vậy?”

“Ai bảo em muốn bán chiếc váy đó.” Nghĩ tới đây, anh vẫn có chút không vui.

“Tôi thật sự rất cần tiền, anh không biết nếu bác Khải không kiếm được hai trăm vạn, bác ấy đã vất vả cả đời, ‘khách sạn nhà họ Khải’ vẫn làm bác ấy kiêu ngạo sẽ rơi vào tay người khác.”

“Chỉ vì như vậy, em muốn bán chiếc váy tôi tặng em sao?”

Luyến Thiên hơi uất ức. “Là anh nói, không phải anh cho tôi sao?”

“Đúng như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tặng em quà, tôi chọn lựa rất tỉ mỉ, làm sao em lại……. không biết quý trọng hả?” Nói đến đây, anh cảm thấy như đưa đám, người khác có thể hiểu chuyện, tại sao cô gặp chuyện này, lại có vẻ phức tạp khó hiểu như vậy.

“Hay là thế