Thiên cười cười, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Người nọ quay vào trong gọi bảo vệ khác, ngay sau đó hai người đàn ông cao to đi ra.
“Các người muốn gì? Đuổi tôi ra ngoài sao?”
Bọn họ không trả lời, chỉ làm vẻ mặt hung ác nhìn chằm chằm cô.
“Đúng lúc ——" Luyến Thiên không do dự, nhanh chóng xoay người. Lần này, coi như cô có cớ không cần đến nơi hẹn rồi.
“Các người đang làm gì vậy?” Thình lình truyền đến tiếng quát giận dữ.
Vân Phi Dương đi lên phía trước, tức giận nói: “Vị tiểu thư này là khách quý của tôi, tại sao các người có thể vô lễ như vậy.” “Anh không mắng tôi, mà lại mắng bọn họ. Là tôi không đưa vé mời, làm sao có thể trách họ?” Luyến Thiên vừa nhìn thấy anh, nhanh chóng thu hồi nụ cười.
Vân Phi Dương vừa nhìn thấy cô lại nhíu mày, gương mặt tuấn dật lạnh lẽo. Vốn cho rằng cô đi trước không đợi anh, để khiến anh vui vẻ, khiến anh kinh ngạc. Không nghĩ tới, cô căn bản không mặc dạ phục anh chuẩn bị cho cô, vẫn mặc đồ công sở, còn làm cho anh lòng như lửa đốt chờ đợi trong hội trường thật lâu.
Anh không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của người khác, kéo tay Luyến Thiên đi vào.
“Em làm gì vậy? Tại sao không mặc dạ phục tôi tặng em?”
“Bán rồi.” Luyến Thiên nói ngắn gọn.
“Bán rồi? Không phải em nói 200 vạn đủ rồi sao?” Anh không phát hiện Luyến Thiên khác thường, cho rằng bác Khải lại xảy ra chuyện.
Luyến Thiên ngẩng đầu lên, nhìn con mắt đen thâm thuý của anh. “Thế nào, anh lại muốn cho tôi tiền? Anh thật sự có nhiều tiền, ngay cả một cô gái xa lạ cũng có thể…………”
“Tôi không hiểu ý em.” Anh nghi ngờ nhìn cô.
“Ban đầu tôi chưa từng gặp anh, nhưng anh lại hào phóng ký tờ chi phiếu ——"
“Mặc dù không biết, nhưng thái độ em kiên định như vậy, tôi tin tưởng tuyệt đối em không gạt tôi, em nhất định vì bạn bè mà trượng nghĩa ra mặt giúp cô ấy, giống như em giúp bác Khải vậy.”
“Anh hiểu tôi như vậy, vậy tôi hỏi anh, rốt cuộc tôi vì ai mà cầm 20 vạn của anh?”
Vân Phi Dương không chú ý sự giễu cợt trong lời nói của Luyến Thiên, vẫn nhìn chăm chú đôi mắt sáng như sao, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át của cô. “Tôi không biết.”
“Không biết? Chẳng lẽ anh nhiều bạn gái đến mức không nhớ nổi sao! Quên họ tên gì, họ gì? Thậm chí khuôn mặt cũng quên rồi hả?” Nói lời cuối, giọng nói Luyến Thiên tự nhiên cao lên.
Trong lòng Vân Phi Dương kinh hãi, vội vàng lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm cô im lặng không nói.
Luyến Thiên hất mặt. “Rốt cuộc là quên, hay căn bản không nhớ? Tuy nhiên có thể hào phóng cho tiền như vậy, thật không biết anh làm bao nhiêu chuyện quá quắt, rốt cuộc có tâm tính.”
“Tôi không muốn lừa dối em, nhưng tôi muốn nhấn mạnh, mặc dù tôi không đặt họ ở trong lòng, nhưng đây chẳng qua vì không muốn tình cảm vô vị ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp, cũng không chứng tỏ tôi xem thường họ, hoặc có bất kỳ ý xem thường nào.”
“Anh nói nhiều với tôi như vậy làm gì? Đó là chuyện của anh, anh yêu ai mặc kệ anh, cũng không liên quan đến tôi, tôi không muốn nghe cũng không muốn hỏi, càng không muốn biết những chuyện lộn xộn kia.”
Vân Phi Dương nắm chặt tay cô, nghiệm túc nói: “Em không thể không biết, bởi vì……….. bởi vì……….”
Cô sầu thảm cười nói: “Bởi vì anh thích tôi, phải không?”
“Luyến Thiên ——" Nụ cười thê lương của cô làm anh đau lòng. Nếu Vân Phi Dương biết trong cuộc đời sẽ xuất hiện Luyến Thiên, cô gái anh yêu say đắm như vậy, trong quá khứ anh tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện như thế.
“Tôi rất hiếu kỳ, rốt cuộc anh nói với bao nhiêu cô gái rằng anh thích cô ấy?”
Lời nói của Luyến Thiên giống như con dao đâm sâu vào lòng anh.
Anh vội vã tóm chặt cô. “Luyến Thiên em nghe tôi nói…………”
“Tôi không muốn nghe.” Cô giãy mạnh ra, nhưng vẫn bị Vân Phi Dương ôm chặt trong lòng.
“Buông tôi ra, buông tôi ra, đừng dùng đôi tay đã ôm vô số phụ nữ của anh ôm tôi.”
Vân Phi Dương á khẩu khi nghe những lời này của cô, nhất thời chán nản buông tay ra. Trong lòng Luyến Thiên đau xót, xoay người chạy nhanh, chạy khỏi nơi xa hoa này. Cô không quan tâm những cô gái mặc váy lộng lẫy , ánh mắt khác thường của các chàng trai thượng lưu, cô chỉ muốn vứt bỏ cảm xúc rối loạn trong lòng, chỉ muốn vứt bỏ suy nghĩ khổ sở ngày càng nhiều trong đầu.
Đến khi cô dừng lại mới phát hiện trên mặt mình đầy nước mắt lạnh lẽo; đưa tay lau đi, một lúc sau mới ngừng khóc, trên gương mặt tái nhợt hiện lên nụ cười khổ sở.
Đến bây giờ cô mới biết, thì ra trong lúc vô tình, cô đã thích Vân Phi Dương rồi, mà đã thích anh bao lâu?
Có thể không quan tâm, lừa gạt mình thật ra rất ghét anh. Nhưng cho dù làm bộ không có chuyện gì xảy ra, chỉ cần vừa nhìn thấy anh, tất cả cảm xúc tự cho rằng có thể kiểm soát đều sụp đổ.
Đây là chuyện đáng buồn cỡ nào, cô lại dẫm lên vết xe đổ của mẹ, tại sao mình ngu ngốc như vậy? Tại sao ngu như vậy, ngu như vậy……..
Cô giơ cao tay, không ngừng đấm mạnh vào cây tùng, sau đó tựa vào cây khóc nức nở, cho đến khi nước mắt cô không chảy nữa thì cô mới chậm rãi xoay người lại. Không ngờ, lại có người đứng bên cạnh cô.
“Anh……. là ai?” Hít một hơi, cô cố gắng bình tĩnh nói.
“Hoắc Thiếu Quân. Em thì sao?