Luyến Thiên nhìn anh cười cười lộ ra lúm đồng tiền. “Tôi có thể đi chưa?”
Lần đầu tiên anh có cảm giác bó tay hết cách này. “Vậy, tôi có thể nói một câu được không?”
“Dĩ nhiên.” Cô vẫn cười ngọt ngào, vẻ mặt không hề có tâm cơ. Vân Phi Dương thật muốn trừng phạt đôi môi kiều diễm ướt át của cô, để cho cô không dám nói chuyện với anh như vậy nữa.
“Ngày mười tám.” Anh thở dài. “Vào ngày mười tám mời người này đến tiệc rượu, em nhớ xác nhận, còn có —— nhắc nhở em, buổi tối em cũng là khách.”
Luyến Thiên không nghĩ nhiều, liền phất tay một cái nói: “Biết rồi, chắc chắn tôi sẽ nhớ, có thể đi được chưa?”
Cô đi rất tự nhiên, không hề để tâm vẻ mặt cứng ngắc của Vân Phi Dương; điều này làm Vân Phi Dương cực kì tức giận, cảm thấy hơi chán nản. Nhưng, chẳng bao lâu, gương mặt tuấn tú của anh hiện lên một nụ cười thần bí.
Hôm sau đi làm Luyến Thiên vừa ngồi xuống ghế, liền phát hiện một chiếc hộp rất tinh tế tao nhã, chỉ đích danh đồ bên trong hộp đưa cho cô. Vừa mở ra nhìn, thấy bên trong là một chiếc váy đỏ tươi được đính trân châu, bên trong còn có trọn bộ phụ kiện như giày, ví da và chiếc khăn lụa trắng đính ngọc trai lộng lẫy.
“Thế nào? Có thích không?” Vân Phi Dương dựa cạnh cửa, vẻ mặt tươi cười.
“Cho tôi sao?” Luyến Thiên không khỏi kinh ngạc, mặc dù cô chưa từng mua quần áo đắt tiền, nhưng nhìn chất liệu vải, thiết kế, cô cũng biết những thứ này nhất định rất đắt.
“Lúc trước tôi ở trên đường đông Nam Kinh thấy bộ váy này thì nhớ tới em; màu đỏ tươi này không phải ai cũng có thể mặc, nhưng tôi nghĩ em mặc chắc chắn rất hợp.”
Cô lắc đầu, le lưỡi nói: “Rất quý! Cho tôi, tôi nghĩ không tốt lắm, vô công bất thụ lộc (không làm hay không có thành quả gì sẽ không được hưởng lộc) thôi.”
Lại như vậy —— lại từ chối. Vân Phi Dương không vui nói: “Cái gì mà tốt với không tốt, tiền cũng trả rồi, nếu em không muốn, cũng không thể trả tôi, để một người đàn ông như tôi mặc cái này chứ!”
Luyến Thiên nghĩ một người đàn ông to lớn cao ngạo như vậy đóng giả con gái, không biết tức cười cỡ nào, liền nhịn không được bật cười. “Chủ ý này rất tốt! Không phải có một nữ minh tinh gặp may, cô ấy rất cao, mặc dù anh cao hơn cô ấy, nhưng là đàn ông, không làm được mà còn vì vậy nổi tiếng hơn nữ minh tinh kia đấy!”
Luyến Thiên cười to, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vui vẻ cơ hồ làm người ta ghen tị, hơn nữa giọng nói trong trẻo, bất luận kẻ nào cũng khó có thể không nhìn cô.
“Anh làm sao vậy? Chẳng lẽ anh muốn giả gái thật sao!” Nhìn vẻ mặt Vân Phi
Dương kì lạ, Luyến Thiên lầm tưởng anh thật sự nghĩ như vậy.
Cô đưa tay huơ huơ trước mặt anh. “Này, đừng nghĩ nữa, tôi chỉ đùa thôi.”
Vân Phi Dương đột nhiên lấy lại tinh thần, mắt chớp cũng không chớp mà nhìn chằm chằm cô dịu dàng nói: “Em thích không?”
Luyến Thiên mỉm cười gật đầu. “Đương nhiên, chiếc váy rất đẹp. Nhưng, tôi vẫn muốn hỏi, anh tặng tôi thật sao?”
“Em nói thử xem?” Anh vẫn cười dịu dàng.
“Nhưng không phải rất đắt sao?”
Cô lo lắng, khiến Vân Phi Dương cảm thấy uất ức. “Em không cần lo, chuyện này đối với tôi mà nói, không phải là vấn đề.”
“Thật sao?”
Anh cảm thấy thật vui, đây chính là lần đầu tiên cảm nhận được cô dịu dàng với anh. “Xem ra, tôi phải tìm kế toán viên cao cấp tới để em gặp, có bao nhiêu người phụ trách, chỉ để quản lý tài sản của tôi.”
Luyến Thiên ngẩn ra, ngay sau đó lộ ra nụ cười đã hiểu, nhỏ giọng tự nói: “Nếu như vậy, tôi có thể bán ở chỗ nào để đổi được số tiền kha khá đây?”
Vân Phi Dương kinh hãi: “Em nói cái gì?” Anh cho là anh nghe lầm.
Luyến Thiên liếc anh một cái, sau đó vui vẻ nói: “Anh có biết hai cửa hàng khá nổi tiếng bên kia đường hay không? Ừm, không, phải nói, có thể bán rất nhiều tiền. Tôi nghĩ, chiếc váy này chưa mặc bao giờ, có thể bán được giá gốc, anh nói đúng không?” Cô không hề chú ý tới vẻ mặt cứng ngắc của Vân Phi Dương.
“Em sẽ bán chiếc váy tôi tặng em sao?” Anh quả thật không thể tin nổi.
“Không phải anh tặng tôi sao? Vậy anh đổi ý rồi sao………. Cũng đúng, chiếc váy này rất quý, không sao cả! Tôi có thể hiểu ——" cô thế nhưng hiểu lầm ý tứ của anh.
“Em ——" anh nhất thời tức giận không nói lên lời.
“Trả lại anh đấy! Không sao, anh không cần cảm thấy ngượng.”
Anh thấy cơn thấy cơn giận của anh đang ở ranh giới chuẩn bị bùng nổ: “Em yêu tiền như vậy, yêu đến mức có thể mang bán chiếc váy tôi tặng em, mà tuyệt không quan tâm ——" thật ra anh muốn nói, tâm ý của tôi cũng không bằng tiền bạc.
Nhưng, mặc dù Vân Phi Dương thấy tức giận, nhưng lại cảm thấy thất bại nhiều hơn.
Anh bực tức lấy ra chi phiếu trong túi áo. “Nếu em yêu tiền như thế, vậy em cứ nói, em muốn bao nhiêu tiền mới chịu theo tôi một buổi tối?”
Luyến Thiên bị hành động bất thình lình của anh hù doạ. Trong đầu cô hoạt động cấp tốc, tâm tình phức tạp làm lòng cô rối rắm. Cô không thể không thừa nhận có hảo cảm với anh, mặc dù mình không ngừng dùng đủ loại lý do, cố gắng bỏ qua cảm giác như thế, để mình lạnh nhạt với anh, không để ý tới anh; nhưng chỉ cần một sai sót, cảm xúc đó sẽ lén lút dâng lên. Như vậy bất đắc dĩ làm cho người ta tức giận, nh
