o cô ấy hạnh phúc.
Vì yêu, tâm hồn trong sáng của anh đã bị vẩn đục bởi những tham vọng và thù hận cá nhân của cô gái đó.
Đúng!
Tất cả.....chỉ vì yêu.
Nhưng nó ko được đáp lại.
Môi Minh Duy khẽ nhếch lên một nụ cười chua xót. Nỗi đau trong lòng
bỗng nhói lên. Nhói lắm! Nhói đến nỗi ở khóe mi anh xuất hiện một giọt
nước nhỏ li ti trong suốt.
Anh ko hối hận về những việc mình đã làm, chỉ cần người con gái anh yêu hạnh phúc thôi thì việc gì anh cũng
có thể thực hiện. Anh ko còn con đường nào để thoát ra khỏi tình yêu vô
vọng này.........
-Minh Duy!
Giọng gọi trong trẻo của
một người con gái vang lên sau lưng Minh Duy làm anh theo phản xạ quay
lại. Cô gái ấy ko phải là ai khác mà chính là Bảo Kim Thư, tiểu thư của
anh và đồng thời là người anh yêu nhất trên thế gian này.
-Tiểu thư? Cô chưa ngủ à? – Minh Duy ngạc nhiên hỏi.
-Tôi ko ngủ được. Còn anh, làm gì ngoài này?
-Tôi.....tôi cũng ko ngủ được!
-Ừm, chúng ta giống nhau nhỉ? ^^
Kim Thư cười vui tươi đến lạ. Đây là lần thứ 2 Minh Duy được thấy nụ
cười ấy. Lần thứ nhất là lúc Kim Thư mới 10 tuổi, cô làm rơi con thỏ
bông xuống hồ nước sau nhà, anh đã nhảy ùm xuống nước nhặt nó lên. Lúc
nhận lại con thỏ ướt dẫm, cô đã cười, nụ cười ngây thơ hồn nhiên lắm.
Mới đó thôi mà đã 8 năm trôi qua, cứ ngỡ nó vẫn còn lưu lại nơi này.
-Cô đang có việc gì vui sao? – Minh Duy chống tay lên lan can, ân cần hỏi.
-Tại sao anh lại hỏi thế?
-Vì lâu lắm rồi......tôi mới thấy cô cười vui thế này. – Anh thật thà nói.
-Hì.
Kim Thư cười nhẹ ko trả lời. Tất nhiên là có chuyện vui rồi, sao lại ko chứ!? Ko lâu nữa, Lan Du nhất định sẽ thực hiện kế hoạch của cô, cô ta
sẽ dày vò Hoàng Hạ Quyên tan nát cả thể xác lẫn tinh thần.
Minh Duy cởi chiếc áo khoác của mình ra khoác lên người Kim Thư:
-Tiểu thư ko sợ lạnh hả?
-Mát như vầy thì lạnh gì, anh lo xa quá!
-Tôi sợ tiểu thư bị cảm thôi...... Ơ!
Một hơi ấm đang lan dần nơi cánh tay Minh Duy. Kim Thư ngả đầu dựa vào
anh, hàng mi cong vút rung rinh hờ hững làm trái tim anh bị lỗi mất mấy
nhịp. Anh đỏ mặt nhưng lấy lại vẻ bình tĩnh ngay:
-Tiểu thư?
-Minh Duy......tôi muốn nhờ anh một việc.......
*-*
-Hắn kìa! Mau bắt hắn lại, ko được để hắn chạy thoát!!!!!
Tiếng hét ra lệnh của một người thanh niên kèm tiếng bước chân chạy vội vã vang vọng gây náo động cả một khu phố. Một bóng người chạy thoăn
thoắt trên từng nóc nhà với nụ cười tinh ranh hiện hữu trên môi. Trên
vai hắn xách theo một cái bao vải khá lớn, ko biết đựng gì trong đó mà
lúc chạy nó cứ vang lên âm thanh leng keng leng keng ko ngừng.
-ANVIL, ĐỨNG LẠI NGAY! MAU ĐẦU HÀNG NẾU KO TÔI BẮN!
-Plè!
Kẻ đó ko những xem thường lời đe dọa mà còn lè lưỡi trêu tức người
thanh niên kia rồi biến mất hút vào bóng đêm dưới ánh trăng vàng rực.
Trung tá Lưu Tử Kiên tức tối hạ súng xuống, dùng chân đá mạnh vào
tường, một lần nữa anh lại để sổng mất con mồi ranh mãnh đó. Các hạ sĩ
cấp dưới của anh chạy đến thở hồng hộc:
-Sếp, bây giờ làm sao?
-Thì đi về chứ biết làm sao? Thật tức chết mà! Hơn một tháng nay hắn
biệt tích bất thường, cứ nghĩ đã êm xuôi, nay tự dưng lại nổi hứng giở
trò “ngựa quen đường cũ”.
-Sếp ơi, có khi nào hắn bị chạm dây thần kinh ko?
“CỐP”
-A đau! Sao sếp cốc đầu em?
-Cốc cho cậu khôn ra! X-( Có thằng điên nào mà đi ăn trộm được ko?
-Hức.....em hỏi vu vơ thôi mà!
-Thôi ko cãi nữa, mọi người lên xe về trụ sở, ta sẽ bàn bạc kế sách mới, nhất định phải tóm cổ được hắn!
-Yes sir!!!!
Đoàn cảnh sát lũ lượt kéo nhau về sở. Sau khi tiếng động cơ xe đã khuất xa tít mắt, một chiếc xe màu trắng hòa nhã có hoa văn tia lửa đỏ ở 2
bên thành lăn bánh từ từ quẹo ra.
-Thấy thế nào? Bỏ nghề lâu rồi mà vẫn điêu luyện gớm nhỉ?
-Nghề kiếm cơm, ko thể nào quên được! >:)
-Bao nhiêu?
-Kha khá, dù gì tài sản riêng của tao cũng đủ để trở thành triệu phú rồi.
Đặng Thanh Nguyên cười khẩy nói. Còn người ngồi bên cạnh lái xe kia dĩ nhiên là Trịnh Văn Dương rồi.
-Bây giờ về chứ? Gần 2 giờ sáng rồi.
-Ừ, về thôi!
Nguyên vứt cái bao vải ra băng ghế sau, mệt mỏi dựa lưng vào ghế nhắm mắt lại.
==========================================================
-Á, giúp tao với coi!
-Im cho 2 bác ngủ mày, cắt cổ bây giờ!
-Thằng khốn, lẹ coi, quăng cái túi vô trước!
-Ai biểu mày xây cửa sổ cao quá làm gì!? X-( 1....2....3....dô ta nào.
“BINH”
“RẦM”
-Ash....đau quá! Biến xuống mày, nguyên cái thân đè lên tao......
-Chứ tại thằng nào mà cái đầu tao mọc ổi đây hả??
“Ò E Ò E Ò E..... CÓ KẺ ĐỘT NHẬP! CÓ KẺ ĐỘT NHẬP!!!!!”
Nguyên và Dương định leo cửa sổ để trở về phòng vì sợ mọi người trong
nhà thức giấc. Chỉ tội là cái cửa sổ quá cao, Dương lại ko giỏi mấy vụ
leo trèo cho lắm nên mới nhờ thằng bạn thân của mình đẩy lên giúp. Ai
ngờ Nguyên đẩy mạnh quá làm đầu anh đập cái cốp vào bệ trên của cửa. Ko
giữ vững được thăng bằng nên cả 2 ngã lăn xuống bụi hoa hồng dại bên
dưới. Nguyên ngã uỵch xuống đất vô tình đụng tay vào nút báo động chống
trộm của nhà bên mép tường nên hiện tại mọi chuyện có l
