The Soda Pop
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329331

Bình chọn: 9.5.00/10/933 lượt.

tóc màu cà phê. Cô là bạn cùng lớp của Kim Thư, một cô nàng nổi tiếng

hung dữ và quỷ quyệt.

-Quá khen. Chẳng qua tôi cũng ko ưa gì cô ta thôi!

-Vậy tôi có thể nhờ cô một chuyện chứ?

-Tự nhiên đi, bạn bè cả mà!

Kim Thư đấy ghế ra, rướn người thì thầm vào tai Lan Du. Nghe xong cô ta liếc Kim Thư một cái:

-Ko chắc nhé, đừng bao giờ khinh thường Hoàng Hạ Quyên!

Dửng dưng cầm cái ống hút nghịch những viên đá nhỏ trong suốt trong ly

cam ép của mình, Kim Thư nở một nụ cười hiểm ác. Lan Du bất giác rợn

người, da gà nổi hết lên khi trông thấy nụ cười ấy, bàn tay cô đánh rơi

cả muỗng canh xuống bàn. Xem ra, Bảo Kim Thư còn ác độc hơn cô rất

nhiều!

*Biệt thự Trịnh gia – 17:56 p.m:

-Mày ko đùa tao đấy chứ? Háháhá… ='>'>

-Cái này mà đùa được hả? :-

Dương cầm tờ đơn xin nhập học của Nguyên trên tay mà cứ cười sằng sặc.

Nguyên muốn đi học đại học, điều này là quá sức “tưởng tượng” của anh.

-Thằng điên này, câm ngay ko tao đấm!!! X-( - Nguyên tức tối giơ nắm đấm đe dọa.

-Mày nghĩ muốn vào Banwa dễ lắm sao? – Dương cười đểu.

-Với chỉ số IQ trời phú thì ko gì là ko thể! – Nguyên kênh mặt tự tin.

-Hơ…..được. Tao sẽ lấy tư cách cựu sinh viên ra trường trẻ tuổi nhất vào đó xin cho mày.

-Thật ư? Ôi yêu mày quá bạn tốt ơi!!!!

Nguyên nghe như thế thì mừng quýnh, dang tay định ôm lấy Dương, nhưng

may là anh đã né kịp. Chỉ thương cho Nguyên, ko kiểm soát được tốc độ

nên đã vô ý đo sàn cho Dương.

-Vào đó vì Hạ Quyên, đúng ko?

-……Ừ!

-Chung quy là vì gái! :)) – Dương chép miệng.

-Im mày!

-Rồi, ngồi đây đi, tao đi kiếm lại số điện thoại của Hiệu trưởng đã!

Nguyên gật đầu, nằm phịch xuống giường, miệng cứ tủm tỉm cười. Cậu sắp

được học chung trường với Hạ Quyên rồi, thế thì còn gì bằng :x. Chắc cô

sẽ bất ngờ lắm đây, đến vỡ tim luôn chứ nhỉ? >:) Nghĩ đến cảnh tượng

đó, Nguyên lại phá lên cười. Quay mặt nhìn những tia nắng cuối cùng,

Nguyên ngồi dậy thưởng thức khung cảnh hoàng hôn. So với Macdan, hoàng

hôn nơi đây ko đẹp bằng vì nó bị che khuất bởi những tòa nhà cao ngất

ngưỡng. Cả bầu trời chỉ le lói một vài áng mây hồng xinh xinh. Rồi mặt

trời đỏ ối cũng lặn xuống hẳn. Bóng tối đang đến, một màu xam xám, đen

nhạt lũ lượt kéo về che phủ cả khu đô thị hiện đại. Nguyên nằm chống cằm mỉm cười nhẹ, một khởi đầu mới sắp bắt đầu rồi!

-Hạ Quyên! Đợi chị với!

Liễu Phi cất tiếng gọi Hạ Quyên khi cô vừa đi ra khỏi lớp. Nhận ra cô chị kết nghĩa của mình, Hạ Quyên mỉm cười:

-Có chuyện gì vậy chị Phi?

-Hi, định bắt cóc em khỏi tay tên kia một lát :P. – Liễu Phi cười hì hì đá mắt ám chỉ Hải Thanh đang từ từ đi lên. Anh hắng giọng:

-E hèm! Ai cho bắt mà bắt hả?

-Thích thì bắt thôi, Hạ Quyên là của cậu à? – Liễu Phi nhướn mày cười gian.

-Rồi thì sao? – Hải Thanh cũng ko vừa lườm xéo lại cô.

-Thôi nào, hai anh chị thật là…… Hay cả 3 cùng đi, dù sao em cũng rảnh lắm. ^^

-Okie em Mình đến Cherry nhé!

-Vâng ạ! Chị đúng là hiểu em.

-Thế còn anh thì sao? Anh ko hiểu em à? – Hải Thanh phồng má nũng nịu, ngả nhẹ người tựa vào Hạ Quyên nói giọng trẻ con.

-Này, cậu đừng có ghen tị với tôi nhé! – Liễu Phi đánh cái bốp vào vai anh.

-Sao cậu đánh tôi hoài thế? Ko biết đau à?

………

Hạ Quyên ngán ngẩm quay lưng đi trước. Hải Thanh với Liễu Phi thấy vậy liền lạch bạch chạy theo (^^).

*Cherry Coffee:

Liễu Phi và Hạ Quyên cứ như chị em ruột với nhau vậy. Tính cách khá

giống nhau, nhưng Liễu Phi vẫn biểu thị được sự chững chạc của một cô

gái trưởng thành hơn hẳn Hạ Quyên. Hai cô nàng tíu ta tíu tít, nói

chuyện ko ngừng nghỉ. Đến khi Hải Thanh vẫy tay gọi phục vụ 2 nàng mới

chịu dừng lại. Khi một anh phục vụ cầm menu đi đến, Hạ Quyên nháy mắt ra hiệu gì đó với Liễu Phi làm cô che miệng cười khúc khích. Hải Thanh ko

chịu được liền cốc nhẹ đầu mỗi người một cái:

-Hai cái cô này, làm gì mà như con nít thế hả? Đàng hoàng tí xem nào.

-Rồi, biết rồi thưa cụ cố! – Liễu Phi giả giọng chán chường, nhìn đểu Hải Thanh.

-Cái….. – Hải Thanh nghe mình bị gọi là “cụ cố”, định phản bác thì giọng cười nham nhở của Hạ Quyên vang lên.

-Hahahaha…..cụ cố! Cụ cố! ='>'> ~

-Hạ Quyên!!!! – Anh tức tối gắt nhẹ.

-Dạ?

Hạ Quyên đưa bản mặt ngây thơ vô (số) tội của mình ra, Liễu Phi dịu dàng khều tay cô:

-Thôi Hạ Quyên à! Đừng chọc cụ làm gì nữa, cụ già rồi khó tính lắm! :))

-Ko quan tâm đến 2 người nữa! – Hải Thanh chống cằm quay mặt ra chỗ khác.

-E hèm……xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?

Anh phục vụ nãy giờ bị xem là người vô hình chợt lên tiếng. Liễu Phi lịch sự cầm menu, mỉm cười:

-Thật xin lỗi, chúng tôi vô ý quá.

-Ồ, ko sao! :”> - Anh phục vụ đỏ mặt gãi đầu. Nụ cười của Liễu Phi cũng có năng lực lắm ấy chứ nhỉ? >:)

-Hạ Quyên, em chọn trước đi!

-Vâng…..xem nào…….ưm……một ly coffee kem dâu tây với bánh bông lan bơ nhé anh!

Hạ Quyên cong môi cười ẩn ý, liếc mắt đưa tình nhẹ nhàng thôi cũng đủ

làm cho anh chàng kia sướng run người rồi. Đến lượt Liễu Phi, cô cố tình chạm tay vào tay chàng phục vụ, giọng khe khẽ ngọt ngào:

-Còn em một ly kem trà xanh nhiều sữa nhé ~ muốn có kẹo