n đo Rốt cuộc cô vẫn phải mở và thả những “sát thủ” thuộc vào hàng độc nhất thế giới: Rắn độc
Belcher.
~oOo~
Tít….tít….
“Hạ Quyên, anh cảm rồi, ko đưa em đi học được, xin lỗi em!”
Hạ Quyên đọc xong tin nhắn của Hải Thanh liền ấn nút gọi ngay để xem
xét tình hình. Sau vài tiếng tút chán chường, chất giọng khàn khàn đặc
trưng của người bị cảm được truyền vào trong điện thoại:
-Bé yêu! (:|
-Anh có sao ko? Hic…..làm gì mà để bị cảm vậy hả? Hôm qua rõ ràng còn khỏe mà!
-Anh ko biết…..tự nhiên lúc nãy dậy…..nhức đầu….mệt trong người…….
-Vậy thôi, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi, nhớ ăn uống đầy đủ rồi uống thuốc, tan học em sẽ qua.
-Ừm….yêu em lắm!......
-Hỳ, thôi bye anh……nghỉ khỏe nhé. :-*
Hải Thanh lại bệnh rồi, hic. Một năm số lần anh bị bệnh ít nhất cũng
trên 10 lần. Vậy là hôm nay Hạ Quyên phải dùng xe riêng của nhà rồi, ko
còn được ôm người yêu nữa, cô đập đầu vào gối ko biết bao nhiêu lần.
-Chị bị cái gì vậy? Khùng hả?
Nhật Anh từ phòng tắm bước ra thấy chị mình có những hành động kì quái thì ko khỏi nhíu mày nghi ngờ.
-Có em bị khùng ấy!!!!
Hạ Quyên bật dậy, ức chế hét lên rồi lấy túi xách, ngúng nguẩy đi ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi nhà, một chiếc xe hơi hiệu Roll Royce sang trọng đã đỗ ngay trước mặt Hạ Quyên. Anh tài xế trẻ nhanh chóng mở cửa cho cô bước vào.
Cô gật đầu cười cảm ơn rồi từ tốn lên xe.
Những hạt nắng vàng
đáng yêu đã bắt đầu nhảy nhót múa ca cùng với chị gió sớm mai. Hôm nay
Hạ Quyên rất chi là chăm chỉ, cô chú ý nghe giảng và ghi chép bài đầy đủ chứ ko ngủ hay nghe nhạc như mọi khi nữa.
-Bài học đến đấy là hết, ko có bài tập gì để giao nên các em về chuẩn
bị trước bài tập tiếp theo nhé! Thầy có tí việc bận nên sẽ cho các em
nghỉ tiết kế.
-YAH!!!!!!!!!
Giọng thầy giáo ở trên
phát ra đều đều thông báo tin nghỉ tiết, cả lớp nghe xong thì vui sướng
reo hò. Hạ Quyên cất mọi thứ gọn gàng vào trong ngăn bàn rồi chống cằm
ngồi suy nghĩ xem chiều nay lúc tan học đến nhà Hải Thanh có nên mua gì
đó cho anh ko. Cháo thì chắc chắn những người giúp việc trong nhà sẽ nấu cho anh, trái cây thì…..ko biết. Vậy thì quyết định mua trái cây vậy.
(suy nghĩ đơn giản ^^)
Tít….tít….
Tin nhắn của ai nhỉ?
Hạ Quyên nhìn số lạ trên màn hình thì ko khỏi thắc mắc. Cô ấn mở khóa rồi đọc tin:
“Hoàng Hạ Quyên, bây giờ cô có thể xuống hồ bơi đằng sau trường nói chuyện với tôi chứ?”
“Ai vậy?”
Hạ Quyên hồi âm lại. Chưa đầy hai phút sau số điện thoại ấy lại gửi tin tiếp:
“Tôi biết tất cả những chuyện đã xảy ra khi cô mất tích!”
Hạ Quyên tròn mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Những chuyện
đó thì có liên quan gì đến cô. Tuy trong đầu nghĩ như thế nhưng thực
chất cô cũng rất muốn biết. Thôi kệ, có đi thì cũng chẳng mất mát gì
đâu.
Cô khóa bàn phím điện thoại lại rồi nhanh chân đi ra khỏi
lớp. Ngay khi cô vừa khuất bóng khỏi cầu thang, một bóng đen huyền bí
đứng đằng sau bức tường cạnh cầu thang khe khẽ bật cười.
Hạ
Quyên chạy nhanh thoăn thoắt như ngọn gió đến hồ bơi sau trường, đứng
trước cửa hồ, cô đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán, cố gắng thở
đều. Cô đang rất hồi hộp và tò mò khi con người lạ mặt kia muốn tiết lộ
những chuyện mà mình ko hề biết. Mà biết rồi thì sao nhỉ? Đã là quá khứ
rồi, khơi mào lên thì có lợi ích gì? Đầu nghĩ vậy nhưng lòng trái ngược, Hạ Quyên đặt tay lên nắm cửa rồi vặn mở nó ra.
“Kẹt”
-Có ai ở đây ko?
Tất cả âm thanh hiện hữu nơi đây chỉ là tiếng sóng nước chảy dềnh dàng
trong hồ bơi. Hạ Quyên tiến vào trong, lặp lại câu hỏi lần nữa nhưng vẫn ko có ai trả lời.
-Lạ thật! Trò đùa à? – Cô khó chịu.
-Tên nào đùa ác vậy nhỉ? Mình mà biết kẻ nào thì đố nó thoát được.
Hạ Quyên đứng chống nạnh thầm rủa kẻ đã nhắn tin trêu chọc mình, ko thể biết rằng có ai đó đang tiến về phía mình, hai cánh tay giơ lên một
cách mờ ám……….
-Ơ!
Cô chỉ mới định quay mặt lại về lớp thì có ai đó đã đẩy cô ngã nhào xuống hồ bơi. Chưa kịp định thần xem có chuyện gì, Hạ Quyên chỉ loáng thoáng thấy cái gì đó màu nâu dài phóng
vụt đi dưới làn nước dập dềnh. Cô cố gắng vùng vẫy để ngoi lên nhưng ko
may, chân cô bị chuột rút. Cô co người lại nắm lấy bàn chân đang nhói
đau ko duỗi thẳng được.
Chợt nước hồ có biến động lạ, vài mảng
nước bắn tung tóe. Có cái gì đó đang bơi đến!? Hạ Quyên nheo mắt nhìn
khó khăn. Cô càng bàng hoàng hơn khi nhận ra đó là gì. RẮN!
-Ko….ko được…..
Lũ rắn đói như nhận thấy được có mồi ngon liền lao đến như tên bắn. Hạ
Quyên cố hết sức sải một tay bơi vào trong, tay còn lại ôm lấy chân gắng sức làm cho nó trở lại bình thường. Nhưng với một con người đang bị
chuột rút như cô thì sao có thể đọ với “những sát thủ dưới nước” kia
được.
Hồ bơi ko còn bóng dáng một ai ngoài Hạ Quyên đang ra sức thoát thân khỏi lũ rắn nước độc. Những con rắn vằn đen trên lưng với
cặp mắt tròn sâu hoắm từng được xem rất hiền lành dù rằng rất độc. Nay
tại sao chúng lại trở nên hung tợn như vậy chứ? Chúng nhe những chiếc
nanh nhọn hoắc chứa đầy nọc độc nhắm vào da thịt Hạ Quyên. Chỉ cần dính
vài miligram nọc độc
