XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329833

Bình chọn: 8.00/10/983 lượt.

ẽ đang xoay

chuyển theo chiều rắc rối hơn.

-Trời ơi, mày ấn nó chi vậy?

-Tao ấn lúc nào? Đấm vỡ mặt mày bây giờ!

-Mày ko ấn sao nó kêu? :-

-A cái thằng này dám láo với ông à? Ông cho mày biết tay. Chết này!!!

…….

-AI Ở ĐẰNG ĐÓ??? – giọng một người đàn ông quát lên làm cuộc hỗn chiến

của Nguyên và Dương dừng lại ngay tức khắc. Ko ai bảo ai, cả hai lấy tay bịt miệng nhau lại. Nguyên ráng nói nho nhỏ:

-Giọng….bố mày!

-Suỵt!

Tiếng bước chân lại gần càng lúc càng rõ, hai thằng con trai cứ nằm đó

với tư thế cực kì khó coi: Dương nằm đè lên người Nguyên, áo quần xộc

xệch, tay Nguyên thì lại giữ lấy eo của Dương >.

-Cậu chủ!?? o_O

-Ủa Dương! Sao con lại ở đây!?

-A….à con…..

-Có cái gì trong bụi thế??? – Ông Doanh ngỏng cổ ngó.

-À….con với thằng Nguyên bắt trộm ba à, tiếng chuông báo động là do nó bấm đấy!

-Thế thằng trộm đâu?

-Ơ….con ko biết!

-Con bắt nó mà con ko biết? Còn Nguyên? – tròn mắt ngạc nhiên.

Nguyên nãy giờ nằm cười lăn lộn vì thấy vẻ mặt ấp a ấp úng của Dương.

Cậu dùng tay bới tóc mình cho xù lên, thò đầu ra khỏi bụi:

-Dạ…..con nè!

-Trộm đâu rồi con?

-Hic….nó đấm con mấy cái rồi chạy rồi ạ! – Nói câu này, Nguyên xoa xoa mặt mình rồi liếc mắt nhìn Dương.

-Hai đứa cùi mía quá. 2 thằng đô con thế này mà ko bắt nổi 1 thằng trộm. – Ông Doanh lắc đầu.

-Xí…..ba giỏi sao ba ko bắt đi? – Dương bĩu môi.

-Mốt nó quay lại đây thì biết! Thôi, vào nhà ngủ nhanh!

-Dạ! – 2 anh chàng đồng thanh nhưng vẫn ko quên lườm xéo nhau.

Căn biệt thự của Trịnh gia lại tiếp tục chìm vào im lặng, trừ căn phòng của hai người con trai, họ vẫn chưa chịu đình chiến.

Sáng hôm sau………

Lan Du lấy một ổ bánh mì cho vào túi xách rồi đi ra đằng trước mang

giày chuẩn bị đi học. Hôm nay cô phải hoàn thành nhiệm vụ tàn độc được

giao. Cô đã từng nhận nhiều công việc mang tính cảnh cáo, thậm chí đánh

ghen thuê cho nhiều người đàn bà có quyền lực lớn. Nhưng chưa bao giờ cô làm công việc này, thật thâm độc!

Thở dài một cái, Lan Du mở

cửa ra. Cô kinh ngạc đứng khựng lại. Một chàng trai lịch lãm với bộ vest đen tuyền đứng trước cửa với một cái thùng lớn trên tay. Nét đẹp tựa

như một vị thần với vầng hào quang sáng dịu bao quanh làm Lan Du mê mẩn. Anh ta nở một nụ cười nhẹ:

-Cô có phải Diệp Lan Du?

-Vâng, là tôi!

-Tiểu thư của tôi giao cái này cho cô!

-Tiểu thư? – Lan Du chau mày khó hiểu.

-Tiểu thư của tôi chính là cô Bảo Kim Thư! Tôi đã xong việc, xin phép cô.

-A, khoan đã......anh tên gì? Tôi muốn…..cảm ơn.

-Tôi tên là Minh Duy

-Vậy……cảm ơn anh, Minh Duy!

Minh Duy lại cười, anh cười đẹp lắm. Khuôn mặt tươi cười của anh khiến

cho trái tim của Lan Du bỗng dưng đập nhanh bất thường. Hai bầu má của

cô ửng hồng e thẹn, vẫn đứng yên tại chỗ ngóng theo bóng dáng người con

trai vừa bước lên chiếc xe hơi đắt tiền. Anh hạ cửa kính xuống dặn dò:

-Nó độc lắm, cô nhớ cẩn thận!

Lan Du chỉ biết gật đầu. Chiếc xe trước mặt từ từ chuyển bánh và cách

xa dần. Cô hướng mắt nhìn theo cho đến khi ko còn thấy nó đâu nữa. Ko

hiểu sao hình ảnh người con trai lúc nãy cứ hiện ra trong đầu cô, cả nụ

cười hiền hòa ấm áp ấy nữa.

Cái thùng dưới chân cô bỗng nhiên

động đậy, có tiếng gì đó bên trong. Lan Du có cảm giác ghê rợn khó tả,

cô ko dám mở nó ra. Thấy trên đầu thùng có một cái quai cầm nên cô mới

yên tâm xách nó lên. Giờ này chắc chắn chưa có ai đến trường, theo kế

hoạch thì cô phải đến sớm thôi.

“Ai có thể gột rửa được tâm hồn thanh khiết đã bị phủ kín bởi một màu đen tội lỗi?” *Trường Đại học Banwa – 6:45 a.m:

Do có quen thân với bảo vệ

của trường nên Lan Du được vào sớm một cách tự nhiên sau khi viện lý do

phải chuẩn bị cho tiết học thuyết trình. Lên lớp học để cất túi xách, cô cầm chiếc thùng đi thẳng xuống khu vực hồ bơi đằng sau trường. Đặt

thùng xuống dưới chân, điện thoại của cô rung lên bần bật trong túi

quần. Là Bảo Kim Thư, chắc gọi để phổ biến việc làm tiếp theo đây.

-Tôi nghe! – Lan Du bắt máy.

-Đã mang cái thùng đó đến hồ bơi rồi chứ? – Kim Thư lạnh giọng hỏi.

-Rồi.

-Tốt, giờ nhìn qua bên trái tại góc hồ phía đông, có một cái đường ống dẫn nước vào hồ bơi.

-Thấy rồi, tiếp theo?

-Cô rất nhanh nhẹn. Xách cái thùng lại gần đó, làm đi!

Lan Du một tay giữ điện thoại, một tay khệ nệ cầm cái thùng đến địa điểm Kim Thư vừa nói. Đến nơi, cô nói tiếp:

-Xong rồi, thế nào nữa!?

-Mở nắp đường ống ra, rồi để cái thùng nghiêng lại, từ từ tháo băng

keo. Thả bọn chúng vào trong. Theo lịch trình ghi trên bảng phòng giáo

viên, lão già dạy môn Tài chính – Doanh nghiệp sẽ có việc riêng vào tiết thứ 3, tôi sẽ dùng số khác nhắn tin dụ Hoàng Hạ Quyên ra đó. Cô phải ẩn mình, sau đó lợi dụng lúc nó ko để ý, đẩy nó xuống hồ, nhanh tay ấn nút thả “Tử Thần” ra! Hiểu chứ?

-Hiểu!

-Vậy thôi, cúp đây!

Lan Du dùng sức kéo bật nắp ống dẫn nước lên, nhưng đến lúc tháo băng

keo trên thùng, cô lại do dự. Những tiếng rít ghê rợn bên trong vang lên hỗn độn một cách đáng sợ. Cô đã biết bên trong đó là cái gì rồi, điều

đó càng làm cô thấy lo lắng hơn. Sau một hồi đắ