XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329431

Bình chọn: 8.5.00/10/943 lượt.

marshmallow nữa cơ!

Anh chàng phục vụ đỏ mặt gật đầu lia lịa rồi quay người đi thẳng vào trong. Lúc này Hạ Quyên mới kéo tay Liễu Phi:

-Chị thấy mặt tên đó chưa? Ha, rõ háo sắc mà!

-Ừ, vui nhỉ? ^^

Hai cô nàng lại ngồi tám chuyện rôm rả với nhau mà quên mất một người đang xụ mặt vì bị bỏ rơi kia......

-Hihi, hôm nay vui quá! Chị về trước nha Hạ Quyên. :-H

-Chị về cẩn thận nhé! Bye!

Sau khi bóng Liễu Phi đã khuất xa, Hạ Quyên mới chịu bước lên xe của Hải Thanh. Anh đưa chiếc mũ bảo hiểm cho cô, cười nhẹ:

-Thế nào công chúa? Vui chứ?

-Vui lắm anh. Chị Phi dễ thương ghê, vui tính nữa :x

-Vậy còn anh thì sao!? Có dễ thương ko nào?

-Anh xấu! :P Em thích chị ấy hơn. – Hạ Quyên trêu chọc.

-Èo.....vậy thôi xuống xe cuốc bộ về đi.

-Ơ, ứ chịu.

-Em thích Liễu Phi hơn cơ mà..... :-

-Mặt vậy mà đi ghen với con gái. – Cô bĩu môi.

-Hừm.....xuống mau!

-Ko......tay nó dính chặt thế này rồi sao gỡ ra được!

Hạ Quyên bất ngờ ôm chầm lấy Hải Thanh nói với cái giọng trẻ con làm

nũng cực đáng yêu. Anh cười hạnh phúc rồi tra chìa khóa vào ổ, nổ máy

chạy đi. Những lúc như thế này, anh lại yêu cô hơn gấp trăm lần bình

thường.

*******

*******

Cộc.....cộc.....

-Vào đi!

“Kẹt”

Cánh cửa phòng Hiệu trưởng trường Đại học Banwa được mở ra sau khi nghe thấy giọng nói trầm của một người đàn ông. Ông ta đẩy gọng kính lên để

nhìn vị khách hôm nay là ai: Hai chàng trai với dung mạo rất thanh tú.

-Em chào thầy! – Một người cất giọng lễ phép.

-Ồ, thật bất ngờ! Lâu rồi tôi ko gặp em.

Người đàn ông hồ hởi đứng dậy tiến về phía người con trai vừa chào ông. Anh chàng còn lại cũng mau chóng cúi đầu chào. Ông ra hiệu cho cả hai

cùng ngồi xuống bộ ghế gỗ sang trọng. Khi đã yên vị, chàng trai khi nãy

lên tiếng:

-Thưa thầy, em muốn xin cho cậu bạn của em vào đây học, có được ko ạ?

-Hừm...... Là cậu này sao? – Ông hiệu trưởng dựa lưng vào ghế, ánh mắt săm soi.

-Dạ! Vì một số chuyện gia đình nên cậu ấy phải xin học trễ, đây là hồ sơ ạ!

Ông hiệu trưởng khoan thai cầm tập hồ sơ lên xem qua một lượt. Đôi lông mày rậm uy nghi của ông nhíu lại, một tia ngạc nhiên xẹt ngang qua mắt

rồi cũng tắt ngay.

-Có vẻ xuất sắc nhỉ? Được rồi, cậu muốn học lĩnh vực nào?

-A, em muốn học ngành Y. – Người con trai nãy giờ ngồi im lặng kia giật mình trả lời.

-Ngành y? Muốn làm bác sĩ à? – Hiệu trưởng cười hiền.

Người con trai ấy gật đầu. Hiệu trưởng ngồi thẳng người, ôn tồn bảo:

-Vậy ngày mai lúc 8 giờ, mời cậu đến trường để làm một bài kiểm tra học lực. Sau đó, nếu đạt tiêu chuẩn, tôi sẽ xếp cậu vào lớp Y khoa giỏi

nhất, còn nếu ko, cậu ko thể học ở đây!

-Em hiểu.

-Vậy ngày mai em sẽ đưa cậu ta đến, cảm ơn thầy!

-Có gì đâu, cậu là học sinh giỏi bậc nhất ko ai sánh bằng từ xưa đến nay của tôi mà :).

-Thầy quá khen rồi, thế nào cũng sẽ có người tài giỏi hơn em thôi!

-Em luôn khiêm tốn như vậy, Trịnh Văn Dương!

-Hì, tùy hoàn cảnh thôi thưa thầy. Bây giờ bọn em xin phép.

Hai chàng trai cùng nhau chào tạm biệt ngài Hiệu trưởng rồi ra về.

Trong đó, anh chàng có mái tóc màu đỏ cứ tủm tỉm cười mãi ko thôi.

3 ngày sau……

Đây là đâu?

Hạ Quyên thắc mắc thầm hỏi chính mình khi xung quanh cô toàn là một màu đen lừa mắt. Ở một góc nào đó bỗng xuất hiện một cánh cửa trắng toát

với hoa văn là những bông hoa giấy màu cam nhạt. Đẩy nhẹ cửa, bên trong

lóe lên một chùm sáng làm chói mắt cô.

“Lạch cạch…..leng keng…..”

-Woa…..nhiều quá! Bao nhiêu đây chắc được nhiều tiền lắm phải ko?

-Tất nhiên rồi.

-Nè, sao anh lại bỏ tôi ở nhà mà đi 1 mình thế hả? Xấu!

-Thôi, đưa cô đi một lần tôi đủ tởn đến già rồi.

Một đôi trai gái ngồi nói chuyện với nhau một cách thật trẻ con. Ko rõ

cậu ta vừa đi đâu về mà vác theo một cái túi lỉnh kỉnh, đổ nó xuống sàn

thì toàn là nữ trang, cổ vật có giá trị cao. Hạ Quyên tò mò muốn đến gần xem họ là ai, nhưng lúc cô vừa nhấc chân lên thì bỗng có một tấm gương

to lớn trồi lên từ bên dưới, ngăn ko cho cô bước thêm một bước nào nữa.

Dưới ánh đèn neon sáng trưng, Hạ Quyên có thể thấy rõ những gì đang

diễn ra ở trước mặt mình. Người con trai kia có mái tóc màu đỏ tía quen

thuộc, đã nhiều lần xuất hiện trong những giấc mơ trước của cô. Cô hướng mắt chăm chú quan sát, nhìn nghiêng thì trông rất quen, nhưng ko thể

nhớ là ai . Bỗng cậu ta lấy trong túi ra một cái hộp màu trắng có buộc

một cái nơ hồng rất dễ thương và đưa cho cô gái kia. Vì cô ta quay lưng

về phía Hạ Quyên nên cô ko thể nhìn thấy rõ mặt được. Hộp quà từ từ được mở ra…..một con cún….lông xù trắng như tuyết…..

Hạ Quyên tròn mắt.

Nó……giống hệt con cún Anvil mà hôm bữa cô đã bế! Mà con Anvil là của

Thanh Nguyên…… Tóc đỏ…. Anh ta cũng có màu tóc đỏ. Chẳng lẽ người con

trai tóc đỏ kia là Thanh Nguyên sao?

Hạ Quyên thật muốn đập bể tấm gương đáng ghét trước mặt đi, để có thể hiểu thêm được những chuyện kì lạ đang xảy ra ở bên kia.

Chợt hình ảnh đó mờ dần đi, thay vào đó là một chiếc ôtô đỏ rực đang

lao về phía Hạ Quyên. Nó diễn ra quá nhanh làm cô chỉ còn biết đứng chôn chân tại chỗ theo phản xạ