Ring ring
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329665

Bình chọn: 7.5.00/10/966 lượt.

thôi thì cũng đủ để bay lên trời làm “ma con vui

vẻ” rồi.

Hạ Quyên đang rơi vào trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

Ko, nói đúng hơn là cô có thể chết ngay lúc này…..trong tích tắc……

……Nếu bọn rắn đó vồ đến…….

Ai đó…..cứu với!!!..... Là ai?

Thật lạ, hình ảnh người con trai tóc đỏ hiện lên ngay tức khắc trong

tâm trí Hạ Quyên khi cô cần được cứu. Tại bờ biển, một người con trai

đẹp hoàn mỹ cõng một cô gái trên lưng bước từng bước chậm rãi. Ánh tà

dương dịu nhẹ làm cho khung cảnh nơi ấy càng thêm thơ mộng hơn.

Nhưng……khuôn mặt người đó…..ko còn mờ mờ ảo ảo như những lần trước nữa.

Từng nét rõ ràng như chưa bao giờ được rõ. Lúc này…..người mà Hạ Quyên

muốn gọi tên ko phải là chồng chưa cưới của cô – Nguyễn Hải Thanh – mà

là………

-THANH NGUYÊN! CỨU EM!!!!!!!!

Mùi hương hoa tử đinh hương dịu nhẹ……bàn tay ấm áp xiết chặt……. Bờ môi mềm ngọt ngào…… Là ai?...........

Một người phụ nữ khá trẻ với mái tóc nhuộm vàng óng mượt gấp gáp chỉnh

trang lại y phục, cô ta nhìn thẳng vào máy quay rồi đưa micro lên nói:

“Xin chào, tôi là phóng viên Trương Ngọc Đình của đài truyền hình FIT.

Hiện tôi đang có mặt tại trường Đại học Banwa, nơi Hoàng tiểu thư của

tập đoàn kinh tế Hoàng Quân vừa gặp nạn. Hiện trường tai nạn chính là hồ bơi ở đằng sau trường. Theo một vài sinh viên cùng lớp với tiểu thư, họ được trống tiết thứ 3 vì thầy giáo Phan Diễn Tư dạy môn tài chính doanh nghiệp có một số việc bận. Lúc đó cô Hạ Quyên có đi ra khỏi lớp. Ko lâu sau đó, các sinh viên của câu lạc bộ Bơi lội đến hồ để luyện tập đã

phát hiện ra một chàng trai đang kéo Hạ Quyên ra khỏi hồ khi cô đang

trong tình trạng bất tỉnh. Dưới hồ nước có hàng chục con rắn độc mang

tên Belcher, một trong những loại rắn độc nhất thế giới. Cảnh sát phải

rất dè chừng để bắt chúng mà ko bị cắn. Hung thủ vẫn chưa bị bắt. Hoàng

Hạ Quyên đang được chăm sóc tại phòng y tế của trường. Nếu có thông tin

gì mới chúng tôi sẽ thông báo cho quý vị biết ngay!”

-Cắt! Được rồi Ngọc Đình, cô làm rất tốt!

-Haiz……sao cô gái đó lại xui xẻo như vậy nhỉ? Thật tội nghiệp quá! –

Ngọc Đình hạ micro xuống, nhìn lên tầng có phòng y tế thở dài thườn

thượt.

-Ừ, kẻ ám hại cô ta trong lễ cưới cũng chưa bị bắt, nguy hiểm quá.

Đoàn ê-kíp của đài truyền hình cảm thấy xót xa cho cô tiểu thư đẹp

người đẹp nết nhưng xấu số. Ko biết sẽ còn những tai họa gì nữa đây?

*Phòng y tế:

-Xin lỗi, cậu có thể qua đây để chúng tôi hỏi chút chuyện được ko?

Trung tá Lưu Tử Kiên đề nghị Thanh Nguyên khi cậu đang trông chừng cho

Hạ Quyên. Rất may mắn là cô ko sao, dù bị cắn ở một, hai chỗ nhưng đã

được Nguyên nặn máu ra kịp thời nên độc chưa ngấm. Cô đang cần tịnh

dưỡng sau cơn khủng hoảng vừa rồi nên tất cả những ai vào thăm cần phải

giữ trật tự tuyệt đối.

Nguyên ko nói ko rằng đứng dậy đi qua chiếc giường đối diện, hờ hững đáp:

-Xin mời!

Tử Kiên cùng với hai viên cảnh sát lấy ghế ngồi xuống, anh lật cuốn tập mỏng trên tay ra rồi hỏi với âm lượng nhỏ nhất, đủ để cho Nguyên nghe:

-Tại sao cậu lại có mặt kịp lúc để cứu cô Hoàng Hạ Quyên?

-Tôi đi tham quan trường, vì một số chuyện gia đình nên nhập học trễ.

Đến khu vực hồ bơi thì tôi nghe tiếng hét nên chạy đến xem có việc gì.

Mở cửa hồ ra thì thấy Hạ Quyên đang bị lũ rắn bao vây, cô ấy thì ngất

lịm. – Nguyên điềm tĩnh nói.

-Lúc đó, cậu có thấy ai khả nghi lảng vảng xung quanh ko?

-Ko, tôi ko thấy ai cả.

-Cậu là gì…..

“RẦM”

Nguyễn Hải Thanh mở cửa phòng y tế ra một cách khá mạnh bạo khiến việc

hỏi cung của Tử Kiên phải ngưng lại. Theo sau anh còn có ông bà Hoàng,

Nguyễn cùng Liễu Phi. Vẻ mặt anh hoảng hốt tột cùng loay hoay tìm kiếm

cái gì đó. Anh chỉ dừng lại khi trông thấy người con gái anh yêu đang

nằm nghỉ trên chiếc giường trải drap trắng tinh. Sắc mặt cô nhợt nhạt

gần như trắng bệch, trên tay và cổ được băng lại bởi những miếng dải

băng mỏng manh. Hải Thanh chạy đến gần Hạ Quyên, mặc dù anh thở rất khó

nhọc nhưng trên môi bỗng nở một nụ cười cùng với tiếng thở phào nhẹ

nhõm:

-May quá……em đây rồi……

-Hải Thanh…..cậu lên giường nghỉ đi…..vẫn đang sốt đấy. Hạ Quyên ko sao rồi!

Liễu Phi khuyên nhủ Hải Thanh mà lòng ko khỏi xót thương cho anh và Hạ Quyên. Từ tai họa này đến tai họa khác ko ngừng đổ ập xuống đầu cô tiểu thư xinh đẹp kia, thầm tự trách mình với tư cách đàn chị mà ko để ý gì

đến Hạ Quyên. Bà Lam lấy chiếc khăn tay chấm nước mắt, sụt sùi thổn thức bên vai chồng. Con gái của bà đã làm gì nên tội mà cứ bị kẻ khác âm mưu làm hại vậy chứ?

Hải Thanh nắm lấy bàn tay trắng mịn của người yêu, đau khổ gục mặt xuống. Phải chi anh đừng bị ốm phải nghỉ ở nhà thì Hạ Quyên đâu ra nông nỗi như thế này. Nhìn cảnh đó, trái tim Nguyên

bỗng cảm thấy cái gì đó nhức nhối ko chịu được. Cậu quay mặt sang chỗ

khác suy nghĩ vẩn vơ về một điều gì đó. Vị ngọt vô hình vẫn còn đọng lại trên bờ môi của cậu. Đặt tay lên môi, Nguyên hồi tưởng lại khoảnh khắc

mình liều thân nhảy xuống hồ rắn độc cứu Hạ Quyên. Nụ hôn đầu tiên cậu

cho đi vào một tình huống ko như mong muốn (hô hấp nhân tạo).