Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329375

Bình chọn: 8.00/10/937 lượt.

hét lên thất thanh. Có cái gì đó ươn ướt nhểu xuống tay Hạ Quyên, mùi tanh tanh thoang thoảng này ko phải là lạ. Máu. Nhưng máu ở đâu ra mà nhiều thế này?

Một bàn tay đặt lên vai Hạ Quyên làm cô cảm thấy rợn tóc gáy…… Bừng tỉnh!

-HOÀNG HẠ QUYÊN, EM CÓ NGHE TÔI GỌI KO ĐẤY???

Giọng nói này…..sao giống của bà cô dạy lý thuyết giáo trình chứng khoán thế nhỉ?

Hàng mi nặng trịch như có đá tảng ở trên vậy, Hạ Quyên dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ hẳn rồi mới chịu ngẩng mặt lên.

-Nãy giờ em có nghe tôi giảng gì ko? – Bà cô mặt đằng sằng sát khí, hậm hực hỏi.

-Dạ…..- Hạ Quyên đứng dậy, đỏ mặt lúng túng.

-Tôi đã giảng gì nào?

-Dạ……. – Hạ Quyên đánh mắt cầu cứu bạn cùng lớp, nhưng ko ai giúp cô cả.

-Dạ cái gì? Nhắc lại tôi nghe xem nào!

Vì tình huống quá nguy cấp, cô nói liều:

-Thưa cô……..khi chơi chứng khoán phải tự tin ko nhân nhượng với đối

phương, vì nhân nhượng là tự sát, độc ác là huy hoàng ạ! :P

Cả

lớp cười ầm lên sau câu nói đùa của Hạ Quyên, nhưng giáo viên thì hoàn

toàn trái ngược với sinh viên. Mặt cô giáo méo đi, đôi môi tô son đỏ

chót run run:

-Em…..Em ra ngoài đứng nhanh!!!

-Ủa? Có vụ này nữa hả cô, em tưởng chỉ có lớp dưới mới phải bị phạt như vậy thôi chứ. – Hạ Quyên bí xị, thật thà nói.

-TÔI BẢO EM RA NGOÀI NHANH!

Reng! Reng! Reng!

-Vâng, em ra ngoài đây ạ. Chào cô!

Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa đã cứu Hạ Quyên một bàn trông thấy. Cô bỏ tập vở vào ngăn bàn thật nhanh rồi tung tăng đi ra. Trước cửa

lớp, đã có một người đứng sẵn đợi cô rồi. Hạ Quyên vẫn thản nhiên bước

đi , ko đế ý đến xung quanh, nghêu ngao hát:

“Là lá la….. Một

con vịt xòe ra hai cái súng, nó kêu rằng nếu muốn sống….thì đầu hàng.

Gặp cảnh sát nó pằng pằng vài phát, lúc vô tù nó mới khóc huhu” ='>'>~

“Version 2: Một con vịt xòe ra hai cái cánh, nó kêu rằng hấp hấp hấp,

luộc luộc luộc. Gặp nồi nước nó vừa gào vừa thét, thét xong rồi thấy nó

cứng đơ luôn.”

-Bài hát nghe vui nhỉ?

-Hả?

Đặng Thanh Nguyên bước chậm rãi đến gần Hạ Quyên, nụ cười mỉm luôn kết

hợp hài hòa với khuôn mặt hoàn hảo đẹp tựa thiên thần. Hạ Quyên ngạc

nhiên hỏi:

-Ơ, anh làm gì ở đây? O_o

-Anh học ở đây, em ko biết à? >:)

-Chết liền đấy!

-Anh học khoa Y ^^.

-Giỏi quá ta.

-He, chứ sao! Nguyên vênh mặt tự đắc.

-Xuống, xuống nhanh, bay cao quá đụng đầu ngã chết giờ. – Hạ Quyên trêu.

-Hì, em rảnh ko? Đi ăn nhé!

-Ơ…..em đang đợi……

-Hạ Quyên!

Hải Thanh nhảy phóc khỏi 3 bậc cầu thang cuối, gọi Hạ Quyên. Nhận thấy

có sự hiện diện của Nguyên, anh hơi sững lại. Nguyên cười xã giao chào:

-A, Hải Thanh, chào anh!

-A…..chào! – Hải Thanh đáp.

-Anh đi ăn ko? Tôi vừa rủ Hạ Quyên.

-Ừm, xuống canteen nhé, hình như hôm nay trong thực đơn có món lẩu đấy.

“Chắc do mình đa nghi, nhìn cậu ấy đâu có giống người xấu” – Hải Thanh nghĩ.

-Hi, đi thôi! Em đói rồi!

Hạ Quyên vô tư kéo tay hai anh

chàng đẹp trai đi thẳng đến canteen. Những cô nàng xung quanh ko thể ko

liếc mắt trái tim nhìn trộm Nguyên và Hải Thanh. Còn ánh mắt căm ghét,

ghen tị chắc cũng biết là dành cho ai rồi.

Lan Du bưng phần

thức ăn của mình về chỗ ngồi, chỉ một mình. Cô ko có bạn bè. Có thể một

phần là do tính khí nóng nảy, một phần vì……cô ko phải tiểu thư. Nhà cô

chỉ thuộc dạng trung lưu, chẳng dư giả được bao nhiêu. Đang định xúc một ít nước canh thì ko biết từ đâu, một chiếc túi xách bị quăng mạnh xuống bàn. Bảo Kim Thư ngang ngược gạt đổ những món ăn của Lan Du xuống đất,

chén dĩa vỡ tan tành. Việc đó vô tình đã kích thích sự hiếu kì của các

sinh viên khác trong canteen. Kim Thư nghiến răng, nói chỉ đủ để cô và

Lan Du nghe:

-Tại sao vẫn chưa có gì xảy ra?

-Dạo này tôi bận học, phần ăn này tốn hết nửa tuần tiêu vặt của tôi đấy.

-Khốn kiếp…….cô muốn cả nhà mình biến ra ngoài đường hết hay sao?

-Cô đừng có ỷ mình giàu rồi chảnh. Nếu còn giở cái giọng hách dịch đó

và xúc phạm gia đình tôi lần nữa, dù cô có là thánh tôi cũng đánh!

Lan Du trừng mắt với Kim Thư. Ai nói gì, làm gì thì cứ việc, nhưng đụng đến gia đình cô thì nhất quyết ko tha.

Kim Thư tức giận tột cùng, đôi môi hồng bật máu vì bị chủ nhân của nó cắn quá chặt.

-Liệu hồn!

Cô ném cho Lan Du một câu gọn lỏn, tay cầm túi xách lên bỏ đi. Cả

canteen nhôn nhao lên bàn tán, ồn ào hơn hẳn. Lan Du lạnh lùng nhìn

những mảnh vỡ nằm chỏng chơ dưới sàn. Cô đấm mạnh tay xuống cái bàn của

mình:

-Đừng có nghĩ…..muốn làm gì thì làm!

Tiết trời đêm tháng chín thật nhẹ nhàng và thanh thản, gió thổi ko quá lạnh mà mát rượi khiến cho tinh thần ai đó cũng như được thông lọc.

Minh Duy đứng ngoài ban công tầng thượng ngắm những vì tinh tú lấp lánh

lung linh trên bầu trời cao rộng. Lâu lắm rồi mới có một ngày thảnh thơi như thế này. Đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ áo, một cảm xúc gì

đó dâng trào lấp khuất đôi mắt tròng đen trong veo của anh.

Vì yêu, anh chấp nhận làm một kẻ đầy tớ ko hơn ko kém.

Vì yêu, anh chấp nhận làm những công việc hèn hạ để cho người mình yêu cảm thấy vui lòng.

Vì yêu, anh chấp nhận để cho đôi tay mình vấy máu người khác, chỉ để ch


Insane